Người bình thường nếu đặt trong tình huống này, chắc chắn sẽ buông cái tay đang sờ soạng Lưu Vân tiên vương kia ra, rồi dùng cái tay định sờ vào chân Lưu Vân tiên vương kia bảo vệ đầu mình. Nhưng Cố Thanh Phong không nằm trong phạm vi bình thường.
Hắn kệ cho đối phương đá về phía đầu mình, tay trái thậm chí còn chẳng buồn làm động tác phòng vệ, vẫn tiếp tục động tác ban nãy.
Bốp!
Á!
Tiếng hộp sọ bị đập nát, cùng với tiếng hét hoảng loạn của tiên vương đồng thời vang lên cùng một lúc.
Không sai, đầu của Cố Thanh Phong bị đập nát rồi, nhưng mục đích của hắn cũng đã đạt được.
Hơn nữa còn dưới sự chứng kiến của hàng tỷ con dân Lưu Vân iên vực, hoàn thành một hành động cực kỳ vĩ đại.
Những người theo dõi trận chiến cùng nhau thất thanh, hai tròng mắt nhìn thẳng, nhìn vào bàn tay tội ác ngập trời kia.
Dù có mất đầu thì bàn tay kia vẫn đang cử động.
Nữ thần cao cao tại thượng trong lòng bọn họ, Lưu Vân tiên vương, thế mà bị…
“A! Cái tên dâm tặc nhà ngươi!”
Lưu Vân tiên vương phát cáu, căn bản không thèm để ý vết thương rách ra, một luồng tiên quang chói mắt đột nhiên từ trên cơ thể lả lướt của nàng nổ tung ra ngoài.
Đùng!
Tiếng nổ cực lớn tách hai người ra.
Ngay sau đấy, vô tận kiếp số tập hợp lại, đầu của Cố Thanh Phong đã được khôi phục lại như trước.
Hắn đưa ngón tay đặt dưỡi mũi, khẽ hít lấy mùi hương thoang thoảng còn ở trên đầu ngón tay, cười dâm: “Ui mùi hoa lan cơ à? Khà khà khà…”
“Câm miệng!” Khoé miệng Lưu Vân tiên vương ướt đẫm máu, sát khí trong ánh mắt bùng lên. Vì để tránh cho miệng Cố Thanh Phong lại nhảy ra dâm ngôn uế ngữ gì đấy, nàng trực tiếp ra tay.
Một đường vân tuyến đâm thủng không trung, trong chớp mắt đã xuất hiện ở trước mặt Cố Thanh Phong, hóa thành một tiên sơn hùng vĩ như nối liền đất trời thành một.
Trên tiên sơn xuất hiện vô số bóng của thần thú, uy năng kín trời.
“Ối cha? Tức rồi hỏ? Thế để bổn đế cũng bày ra tý bản lĩnh thật chơi với ngươi nhé?”
Nói đoạn hắn chìa tay ra nắm một cái trong không, tức thì có một chiếc tiên phiến bảy màu hiện ra.
Chính là binh khí tiên vương của Lưu Vân tiên vương, Thất linh phiến!
Thất linh phiến vừa xuất hiện, trong nháy mắt đám đông đã kích động hẳn lên.
“Là Thất linh phiến của Tiên vương đại nhân!”
“Tên ma đầu khốn nạn kia vậy mà lại dùng thất linh phiến của tiên vương đại nhân đối phó với ngài ấy! Rác rưởi vô liêm sỉ!”
Lưu Vân tiên vương nhìn thấy cảnh này, ban đầu tròng mắt hơi co rụt lại, sau đó trong mắt loé lên vui mừng, nàng ngay lập tức kết pháp quyết, phát ra một làn sóng yếu ớt.
Bấy giờ Thất linh phiến đột nhiên rung lên, giống như sắp thoát khỏi sự khống chế của Cố Thanh Phong.
Nhưng ngay đó ma quang trong tay Cố Thanh Phong lóe lên, Thất linh phiến đột nhiên ré lên một tiếng, không còn động tĩnh gì nữa.
Ma, giỏi nhất là làm vấy bẩn pháp bảo của người khác.
Thất linh phiến đã rơi vào trong tay Cố Thanh Phong một khoảng thời gian khá dài. Cho dù nó có là binh khí tiên vương, dưới dự xâm nhiễm ngày đêm của ma khí đã sớm biến thành đồ trong tay của Cố Thanh Phong.
“Gì thế này?” Lưu Vân tiên vương hoảng hồn, không ngờ Cố Thanh Phong lại cắt đứt toàn bộ liên kết giữa mình với thất linh phiến.
Soát!
Cố Thanh Phong khẽ vung nhẹ thất linh phiến, chỉ một thoáng, một luồng tiên quang bảy sắc cầu vồng chói mắt nổ tung, chém thẳng vào tiên sơn.
Soạt!
Như gió thổi mây tan, hư ảnh của vô số thần thú ở trên tiên sơn bị thổi bay trong nháy mắt, tan tác như bọt nước.
Tiếp đó cả tiên sơn cũng theo đấy sụp đổ, hóa thành khói xanh.
“Khà khà khà khà… bổn đế am hiểu nhất là đối phó với hạng người tay không tấc sắc. Lưu Vân mỹ nhân ơi à, ngươi còn thủ đoạn gì thì lôi ra hết đi, nếu chỉ làm được đến thế, vậy ngoan ngoãn đi cùng với bổn đế về làm song tu lô đỉnh thôi!”
Nghe những lời báng bổ đấy của Cố Thanh Phong, trong tức khắc, sắc mặt Lưu Vân tiên vương khó nhìn đến cực điểm.
Cơ mà mỹ nhân thì vẫn là mỹ nhân, cho dù sắc mặt có khó nhìn thì vẫn đẹp đến kinh tâm động phách như thường.
Lưu Vân tiên vương không hé răng lấy nửa lời, mà im lặng ra đòn công kích.
Bởi nàng biết, trong lúc tài không sánh bằng người, bất cứ lời nói nào cũng chỉ là sự phản kháng bất lực mà thôi, để cho người khác chế nhạo sỉ nhục.
“Phong!”
Hai tay Lưu Vân tiên vương kết ấn, đánh mạnh lên giữa không trung.
Vô số vân tuyến trắng tinh đan xen vào với nhau, toả ra bí văn pháp tắc thần bí cấm kị lấp lánh, tựa như một tấm mạng nhện cực lớn bao trọn cả bầu trời, phong toả cả toà không trung quanh người Cố Thanh Phong.
Thân là kẻ bị tù ở trong đó, Cố Thanh Phong ngay lập tức nhận ra được sự kinh khủng của chiêu này. Thứ thần thông đấy phong toả không trung lại, cắt đứt mọi liên hệ với bên ngoài, trói buộc người ta ở trong đó, giống như bị đày vào trong cấm địa, không thể xoay người thoát ra.
Cảnh này làm hắn có chút cảm khái. Tiên vương chung quy vẫn là tiên vương, dù là tiên vương đang bị thương thì cũng không nên khinh thường. Họ đã sống qua vô tận năm tháng, không ai biết được họ có biết bao nhiêu con bài tẩy, bí thuật chưa lấy ra.
Chiêu này mạnh thì mạnh thật, nhưng trả giá bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Lưu Vân tiên vương dùng xong một chiêu này, lại hộc máu, nửa người quỳ dưới mặt đất nghiêng ngả sắp ngã quỵ.
“Tiên vương đại nhân!”
“Ngài không sao chứ?”
Tất cả chuẩn tiên vương vội vàng chạy lên, tuy nhiên lại bị Lưu Vân tiên vương phất tay ngăn lại.
“Ta không sao!”
Chương 1013 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]