Lưu Vân tiên vương cố nâng người đứng dậy, khuôn mặt mỹ miều mang theo nụ cười đắc thắng. “Cố Thanh Phong, không trung nơi ngươi đã bị phong ấn, cho dù ngươi có thông thiên đến đây cũng đừng hòng chạy thoát được.”
Cố Thanh Phong đánh giá qua tấm lưới mây khổng lồ này, phát hiện nó gắn thật chặt ở trong không trung, phong bế hoàn toàn không gian của hắn thành một vùng độc lập.
Nhưng hắn không tỏ ra bối rối chút nào, ngược lại còn hứng thú đánh giá Lưu Vân tiên vương yếu ớt.
“Ngươi nghĩ chỉ bằng một cái lưới rách này cũng đòi giết chết bổn đế sao?”
“Khụ khụ…” Lưu Vân tiên vương ho ra máu đáp: “Bất diệt thân của ngươi đúng thật là thần bí, chí ít hiện giờ ta vẫn không phát hiện được sơ hở nào. Nhưng ta không phải giết ngươi, mà ta muốn trục xuất ngươi!”
“Tấm lưới này đã phong toả cả một khoảng không, chỉ cần ta ra lệnh, võng mây siết chặt lại, hư không sẽ bị đập vỡ, và ngươi sẽ bị trục xuất đến mảnh đất hư không, vĩnh viễn không thể quay trở về.”
“Đương nhiên cho dù sau này ngươi quay về được, thì đợi đến lúc đó, thương thế của ta đã khôi phục từ lâu, ngươi trở lại chỉ có chết.”
“Ồ? Thì ra ngươi đự định như vậy.” Cố Thanh Phong có chút tán thưởng, không thể không nói, lựa chọn này của Lưu Vân tiên vương rất tốt.
Đánh không đánh chết được, cứ kéo dài mãi vết thương sẽ càng nặng hơn, mặc cho người ta chém giết. Chi bằng trục xuất kẻ địch, để kéo dài thời gian cho chính mình.
Nhưng mà, Cố Thanh Phong căn bản không sợ bị trục xuất, bởi vì bất luận hắn có bị lưu đày đến đâu đi chăng nữa, nhờ vào cuồn cuộn kiếp số vẫn có thể sống lại quay về.
Chẳng qua hắn không tính dùng cách này, bởi vì hắn còn có một cách tốt hơn nhiều.
“Hư không trục xuất!”
Lưu Vân tiên vương đã không thể nín lại vết thương được nữa, vì thế nàng ta không nói nhiều làm gì, lập tức chuẩn bị trục xuất Cố Thanh Phong.
Võng mây phủ khắp bầu trời trong nháy mắt thu gọn lại, vân tuyến ở bên rìa cấm sâu vào trong hư không, giống như một bàn tay khổng lồ chuẩn bị chụp lấy không gian con kia ném nó đi khỏi đây.
Nhưng ngay vào lúc này, Cố Thanh Phong phát ra tiếng cười điên cuồng: “Khà khà khà… Lưu Vân mỹ nhân, ngươi xem đây là ai nào?”
Ngay lúc nói chuyện, một người con gái tuyệt sắc vóc người cao gầy nóng bỏng, mặc bộ váy đỏ rực rỡ, tóc dài bồng bềnh có khuôn mặt tinh xảo xuất hiện ở bên cạnh hắn.
Nàng ta vừa xuất hiện, trong mắt Lưu Vân tiên vương loé lên sự kinh hãi, đến cả vân võng đang thu lại cũng dừng ngay lập tức.
“Ly nhi!”
“Sư tôn!”
Hai giọng nữ tình thân ý thiết vang lên cùng một lúc.
Người con gái xuất hiện ở bên cạnh Cố Thanh Phong chính là truyền nhân của Lưu Vân tiên vương, Khương Ly, Khương mã phu.
“Ly nhi, con còn sống?”
“Sư tôn, người đang đến cứu con ư?”
Khương Ly đoán trời đoán bể cũng không đoán được sư tôn mà mình ngày nhớ đêm mong cuối cùng lại xuất hiện ở trước mặt mình, chẳng lẽ mình sắp sửa thoát khỏi ma trảo của Cố Thanh Phong rồi?
Thế nhưng, sao sư tôn người không đến sớm một chút, đồ nhi đã bị tên ma đầu kia…
Nhưng ngay lúc đó nàng cũng thấy rõ tình thế hiện giờ, cùng với nhìn rõ sư tôn với khuôn mặt trắng bệch, khoé miệng còn trào ra vết máu kia, thoáng chốc trong lòng lạnh hẳn đi.
“Sư tôn người…”
“Khà khà khà…” Một tiếng cười điên cuồng đã cắt ngang khung cảnh sư đồ ôn chuyện.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong cười như điên nói: “Lưu Vân mỹ nhân, hôm nay đồ nhi của ngươi đã nằm trong tay bổn đế, nếu ngươi trục xuất bổn đế, thế chẳng phải cũng trục xuất đồ nhi cưng của ngươi sao, ngươi có làm được không?”
Sắc mặt Lưu Vân tiên vương vốn đã tái lợt, trong lúc này càng thêm trắng bợt đi.
Bấy giờ Khương Ly cũng coi như thấu đáo hết tình hình trong đấu trường rồi, ngay lập tức hét lên: “Sư tôn! Người không cần lo cho ta, mau trục xuất tên ma quỷ này đi!”
Một tiếng sư tôn làm cơ thể mềm mại của Lưu Vân tiên vương run lên, trong cặp mắt đẹp ấy đầy sự đấu tranh thống khổ.
“Sư tôn mau ra tay đi! Đồ nhi sau khi bị tên yêu ma này làm nhục trong lòng đã sinh chí quyết tử rồi. Động lực duy nhất để sống tiếp bây giờ chính là báo thù. Hiện giờ chính là thời cơ báo thù tốt nhất, con nguyện ý dùng mạng mình để đổi lấy mạng của tên yêu ma này!” Khương Ly gấp gáp nói.
Lưu Vân tiên vương nghe thế, cả cơ thể mảnh mai khẽ run lên: “Ly nhi con…”
“Sư tôn, xin người thành toàn cho đồ nhi đi!”
Cố Thanh Phong ôm Khương Ly thật chặt: “Bởi cái gọi một ngày phu thê, trăm ngày ân ái. ân ái giữa ta với nàng khéo phải hơn trăm ngàn lần ấy nhỉ, không ngờ nàng lại tàn nhẫn đến vậy. Đúng là không gì ác độc bằng lòng dạ đàn bà.”
Khương Ly tức giận trừng mắt: “Tên ma đầu nhà ngươi! Ngươi sẽ không được chết tử tế! Sư tôn mau lên!”
Lưu Vân tiên vương do dự mãi, rối rắm và giãy dụa trong mắt cuối cùng dần dần biến thành kiên định.
“Ly nhi, là sư tôn có lỗi với con.”
Nói, tay Lưu Vân tiên vương lập tức kết pháp quyết, một luồng sóng rung từ trong tay nàng lan ra ngoài.
Võng mây đang phủ kín bầu trời lại bắt đầu thu nhỏ lại. Không trung bị nó xé rách, giống như một cắt một lỗ thủng tròn xoe ở trên mặt một bức tranh.
Khương Ly nhìn sư tôn đang đau lòng khôn xiết kia, không kìm được nước mắt, cả gương mặt trắng nõn kia ướt đẫm nước mắt, khóc không thành tiếng nói: “Sư tôn, người không có lỗi gì với đệ tử hết. Là đệ tử làm người thất vọng. Thực lực của đệ tử thấp, còn bị ma đầu bắt sống làm nhục, huỷ hoại thanh danh của người. Giờ chỉ còn cách chết để tạ tội với người.”
Chương 1014 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]