Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1016: CHƯƠNG 1015: SƯ TÔN, KIẾP SAU CON VẪN SẼ LÀM ĐỒ ĐỆ CỦA NGƯỜI

Ầm ầm! Tiếng không trung bị đập vỡ vang lên càng to, chỉ tức thì nữa thôi hai người sẽ bị trục xuất hoàn toàn.

Khương Ly bật lên tiếng trăng trối: “Sư tôn! Người là người thân thiết nhất đời này của ta, kiếp này đồ nhi không thể tận hiếu được. Kiếp sau! Kiếp sau con vẫn sẽ làm đồ đệ của người!”

Vừa dứt lời, không trung đã bị nghiền nát bét, võng mây khổng lồ bao trọn lấy Cố Thanh Phong lẫn Khương Ly. Sau đó cả hai người đã lọt vào phía bên kia khoảng trống, cùng nhau rơi xuống vực sâu vô biên vô tận, hoàn toàn biến mất.

“Ly nhi!!!”

Lưu Vân tiên vương kêu lên một tiếng thê lương, thanh âm ai oán tự như tiếng đỗ quyên kêu ra máu.

Nữ tiên vương tung hoành khắp tiên khư này bật khóc, đây là lần đầu tiên nàng rơi lệ khi trở thành tiên vương.

Cả đời này nàng truy cầu sức mạnh, sau khi trở thành tiên vương, vốn tưởng thế gian này sẽ không còn gì có thể lay động mình được nữa. Ai ngờ cuối cùng hoá ra lại tự đánh giá cao chính mình.

Đối với Khương Ly, ái đồ mình nuôi từ nhỏ đến lớn, nàng coi Khương Ly như con đẻ, đối xử chẳng khác gì cốt nhục dứt ruột đẻ ra, nhưng chẳng ngờ bây giờ lại nhận được kết quả như vậy.

Trong lòng Lưu Vân tiên vương bỗng cảm thấy hối hận, hối hận vì đã tự tay đưa đồ đệ mình xuống địa ngục.

Hàng tỷ con dân của Lưu Vân tiên vực nhìn thấy tiên vương của mình thống khổ rơi nước mắt, mỗi một người đều lộ ra sự bi ai bị lây nhiễm theo.

....

Hư vô chi địa.

Ở đây trống rỗng, có cũng chỉ là hư vô vĩnh hẵng cô tịch.

Cố Thanh Phong và Khương Ly bị trục xuất đến đây giống hệt như hai con cô hồn dã quỷ bơ vơ, vất vưỡng lang thang trong hư không.

Tiến vào nơi này Khương Ly như thể được giải thoát thành Phật, không vui không buồn, tâm hồn thanh thản trống rỗng.

Cố Thanh Phong còn rất hứng thú đánh giá hư vô chi địa này, có điều nhìn một hồi liền thấy mất hết cả hứng.

Bởi vì hư vô chi địa đúng thật rỗng tuếch, chẳng có cái gì.

Lúc này hắn đưa mắt nhìn về phía Khương Ly nằm trong lòng mình.

Khương Ly trong lòng có cảm ứng, bình tĩnh liếc mắt nhìn Cố Thanh Phong, trong cặp mắt đẹp dịu dàng kia đã không còn hận ý đến tận trời nữa, chỉ còn bĩnh tĩnh.

Chỉ nghe nàng bình thản nói: “Giết ta đi, hiện giờ chắc hẳn ngươi rất muốn giết ta cho hả giận chứ gì, ra tay đi.”

“Khà khà khà khà… Mỹ nhân tuyệt sắc nhường này như ngươi sao bổn đế lại nỡ lòng nào giết cho được?”

Khương Ly hơi bất ngờ đáp: “Không ngờ đến tận chỗ này rồi, trong đầu chỉ rặt suy nghĩ đồi truỵ, không hổ là ngươi.”

“Vậy ngươi tới đi. Nếu ta đã rơi vào chỗ này cùng ngươi đã sớm đoán được kết cục sau này rồi. Bất luận là ngươi muốn giết ta, hay làm nhục ta, ta đều cam chịu. Dù sao ta cũng không phải là đối thủ của ngươi, có điều, ngươi có dằn vặt ta đến thế nào đi chăng nữa, thì vẫn có một chuyện đã định sẵn.”

“Là người không thể nào xoay chuyển được nữa, vĩnh viễn không thể quay trở về.”

Cố Thanh Phong bóp bong bóng khí, khẽ thì thầm vào bên tai Khương Ly:” Thật à? Thế ngươi đành phải thất vọng rồi.”

Khương Ly không phản kháng, cũng không đáp, nàng không tin Cố Thanh Phong đi ra khỏi đây được.

Nàng biết rõ, chuyện duy nhất Cố Thanh Phong có thể làm được bây giờ là trút giận lên mình.

Nếu đã không thể phản kháng được, chi bằng nằm yên hưởng thụ vậy.

Ngay lúc rơi vào trong hư vô chi địa, Khương Ly đã buông bỏ tất cả, những thứ thanh danh, hư danh, tôn nghiêm,... từng xem trọng trước kia như gió thổi lá bay.

Tuy tất cả đều nghĩ thông suốt rồi, thì người chung quy vẫn là người, trong lòng vĩnh viễn có thứ không thể buông được, đó chính là sư tôn của nàng.

Nàng chẳng ngờ được rằng, sư tôn mà mình lâu lắm rồi chưa được gặp, lần gặp này ấy thế lại là lần cuối cùng. Chỉ cần nhớ đến khuôn mặt thống khổ sống không bằng chết kia của sư tôn, trong lòng nàng vẫn đau khôn xiết.

“Nếu có thể được gặp sư tôn thêm lần nữa thì tốt biết bao…” Khương Ly khẽ nói ra tiếng lòng của mình.

Ở chỗ này nàng không cần thiết phải ấn giấu tâm tư của mình nữa, trong lòng nghĩ gì tự động nói ra.

“Khửa khửa khửa… Muốn gặp Lưu Vân mỹ nhân à? Bổn đế thoả mãn ngươi, đúng lúc bổn đế cũng muốn ăn cả thầy lẫn trò nhà ngươi.”

Khương Ly lắc đầu, phớt lờ những ngôn từ thô tục kia của Cố Thanh Phong.

Nhưng ngay sau đó, Cố Thanh Phong thế lại một tay tóm lấy một tay của Khương Ly, ném nàng vào trong thế giới ở lòng bàn tay, sau đó cả người tan thành bọt nước.

...

Lưu Vân tiên vực.

Lưu Vân tiên vương đã thu hồi tâm trạng buồn bã của mình lại, ẩn mình trong động phủ bế quan chữa thương.

Lần này nàng bị thương quá nghiêm trọng, làm cho gương mặt vốn đã trắng nõn của nàng càng thêm tái nhợt, hốc hác hẳn đi.

Nhưng loại ốm yếu do bệnh tật này lại ban cho nàng một loại mỹ lệ khác. Giống như Tây Thi bị bệnh, hoặc giống như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, là một loại đẹp bệnh tật đúng nghĩa.

Ánh nước lấp lánh bờ mi, tiếng thở yếu đuối chở che.

Khi tĩnh lặng tựa như đoá hoa mỹ miều soi bóng trong nước, khi động tựa như cành liễu rủ phất phơ trong gió.

Hai lúm má đồng tiền sinh ra trong cơn ốm yếu, bệnh tật quấn thân.

Nàng đang nhắm mắt tu luyện, chợt, một tiếng kinh hô vang lên: “Sư tôn?!”

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Lưu Vân tiên vương giật mình lộ ra vẻ hoảng hồn, nàng không mở mắt ra, trái lại tranh thủ mặc niệm tĩnh tâm chú, cưỡng ép đạo tâm ổn định.

Nàng biết, đó là do mình bị thương quá nặng, dẫn đến sinh ra tâm ma.

Chương 1015 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!