“Hệ hệ hệ… Lưu Vân mỹ nhân, bổn đế đã giúp hai sư đồ nhà ngươi đoàn tụ rồi, tạm coi như báo đáp, có nên mời bổn đế ăn một bữa cơm sư đồ không?” Giọng nói tà mị của Cố Thanh Phong sát bên tay Lưu Vân tiên vương.
Lông mày của Lưu Vân tiên vương càng nhíu lại thật chặt, tĩnh âm chú trong miệng đọc thành tiếng, nàng không ngờ tâm ma lần này lại nghiêm trọng đến vậy.
“Ê, ngươi cứ nhắm nghiền hai mắt thế, không trả lời được câu nào à, bất lịch sự với bổn đế vừa thôi, mở mắt ra.”
Nghe thấy lời đấy của tâm ma, Lưu Vân tiên vương càng không chịu mở mắt, chính mình đã yếu đến mức này rồi, một khi dính phải ảo cảnh của tâm ma, sợ rằng có nguy cơ cảnh giới bị đánh rơi xuống.
Cố Thanh Phong vừa mới mang Khương Ly ra khỏi hư vô chi địa, thấy Lưu Vân tiên vương cứ nhắm nghiền hai mắt, không ngừng niệm chú thì mất hết kiên nhẫn rồi.
Hắn cũng không phải loại thương hoa tiếc ngọc gì, ngay lập tức thi triển thần thông ngộ không trộm đào.
“Ma đầu, ngươi đang làm gì? Cấm ngươi đụng vào sư tôn của ta!” Khương Ly không rõ sao tự dưng mình thoáng cái đã quay về được Lưu Vân tiên vực.
Nhưng khi thấy được động tác kia của Cố Thanh Phong, cô vội ngăn lại.
Nhưng ngăn sao nổi Cố Thanh Phong.
“Sư tôn! Người đang làm gì thế, mau mở mắt ra sư tôn!”
Lưu Vân tiên vương nghe rõ tiếng ảo cảnh của tâm ma càng lúc càng chân thật, cũng cảm thấy phiền loạn hơn, trong lòng liên tục khuyên răn chính mình.
Cố Thanh Phong và Khương Ly đã bị mình tự tay trục xuất đến hư vô chi địa. Chốn đó đến cả tiên vương còn chưa chắc quay về được. Cứ cho nhờ vận may tốt tìm về được đi, thì nhất định cũng phải tốn hàng trăm vạn năm sau.
Nên là, tuyệt đối không được mở mắt, đây là ảo cảnh của tâm ma!
Nàng cứ tự thôi miên chính mình như thế, bỗng…
Nhột nhột, ấm ấm, có lực bóp…
Lưu Vân tiên vương mở choàng mắt, bóng dáng của Cố Thanh Phong lẫn Khương Ly đập vào mắt, trong thoáng chốc sáu mắt nhìn nhau.
Hơn nữa cảm giác chân thật này, Lưu Vân tiên vương đột nhiên tỉnh cả hồn, đây không phải tâm ma à?!
“Á!!”
Nàng hét lớn một tiếng, đột nhiên xuất thủ. Bàn tay trắng muốt nõn nà tựa hồ điệp xuyên hoa, kéo theo sóng rung thần bí huyền ảo đánh thật mạnh vào mặt Cố Thanh Phong.
Một luồng sức mạnh kéo theo hơi thở huỷ diệt cuồn cuộn như lũ quét từ trên bàn tay nàng phun ra, hư không gần đó đột nhiên xuất hiện vô số vết nứt đổ sụp, cả cái động phủ cộng thêm non nước xung quanh ầm ầm sập xuống.
Ầm!
Cơ thể Cố Thanh Phong nổ tung ngay tại chỗ, hoá thành tro bay đầy trời.
Một phát đánh này kéo theo núi non đổ sập, nên bóng dáng của Lưu Vân tiên vương cũng vì thế hiện rõ ở giữa thiên địa.
Chỉ một thoáng, vô số chuẩn Tiên vương và Đại La kim tiên vội vàng thuấn di đến, đang xem thử xem tiên vương nhà mình gặp chuyện gì rồi? Chẳng lẽ lại có kẻ thù ở bên ngoài đánh vào?
“Tiên vương đại nhân…” Một vị vừa mới đến Chuẩn tiên vương mới mở miệng ra hỏi, còn chưa nói xong, đã ngẩn người ra tại chỗ, hai mắt chết điếng dính chặt lấy người Lưu Vân tiên vương.
Hắn run lẩy bẩy duỗi ngón tay, chỉ vào người Lưu Vân tiên vương, sợ đến nỗi không nói thành lời.
Không chỉ mình hắn, ngay cả những Chuẩn tiên vương khác mới chạy đến cũng có biểu cảm tương tự.
Lưu Vân tiên vương cũng cảm thấy có gì đó sai sai, vừa rồi nàng giận đến mức mất bình tĩnh, ra tay đánh toàn lực. Giờ cơ thể đau như bị xé ra, cho nên vẫn chưa phát hiện dị thường gì. Nhưng hiện tại thấy thủ hạ nhà mình có phản ứng quái dị đến thế, trong giây lát đã phản ứng lại.
Cúi đầu vừa nhìn một cái, chỉ ước mắt bị mù.
Đập vào mắt là một cái bàn tay bị chặt đứt bám chặt lấy ngực mình, năm ngón tay như con bạch tuộc nhúc nha nhúc nhích.
Co bóp, biến dạng.
“Á!!”
Tiếng hét sợ hãi này của Lưu Vân tiên vương quả thật là cái sau lớn hơn cái trước. Nàng không ngờ được rằng Cố Thanh Phong đã bị mình đánh nổ rồi còn để lại một bàn tay tác oai tác quái.
Nàng vừa xấu hổ vừa giận dữ đánh mạnh một cái, tiên quang trên tay sáng ngời hất tung cánh tay bị chặt đứt kia đi.
“Khà khà khà… cảm giác…”
Sau lưng Lưu Vân tiên vương vang lên tiếng cười điên cuồng của Cố Thanh Phong, nhưng không đợi hắn nói xong.
Đùng!
Tiên uy ngập trời quanh người Lưu Vân tiên vương dâng lên, chỉ trong nháy mắt, sau lưng nàng xuất hiện hàng luồng vân khí màu trắng che kín trời, hợp thành một cơn bão lốc.
Thiên địa hỗn loạn, cơn lốc trắng quét qua huỷ diệt diệt không trung đến mức vỡ nát.
“Ngươi chết đi cho ta!” Phía sau cơn lóc vọng lại giọng nói lảnh lót tức giận kèm sát khí bất tận của Lưu Vân tiên vương.
Tuy nhiên, ngay khi cơn lốc sắp ập đến.
Phụt!
Tiếng hộc máu vang lên.
Mấy trăm luồng lốc xoáy trong nháy mắt biến mất, lộ ra thân ảnh tiều tuỵ nửa quỳ trên mặt đất của Lưu Vân tiên vương.
Rốt cuộc thì nàng…. vẫn không thể gắng gượng nổi.
Trọng thương, hơn nữa còn chiến đấu trong cường độ cao, cùng với một phát chụp cuối cùng của Cố Thanh Phong, lập tức biến thành một cọng cỏ cuối cùng đè chết Lưu Vân tiên vương.
Cơ thể bị tổn thương, cộng thêm nộ hoả công tâm ở trong lòng, song trọng đả kích khiến cho kẻ mạnh như Lưu Vân tiên vương cũng phải ngã xuống.
“Sư tôn! !”
“Tiên vương đại nhân!”
Tiếng kinh hô của vô vàn người cuồn cuộn xông thẳng về phía Lưu Vân tiên vương.
Người nhanh nhất vẫn là Khương Ly. Khương Ly đỡ lấy cơ thể lảo đảo chực đổ xuống của Lưu Vân tiên vương, gương mặt đẫm nước mắt có cả lo lắng khôn cùng.
“Sư tôn không sao chứ?”
Chương 1016 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]