Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1018: CHƯƠNG 1017: HAI SƯ ĐỒ CÁC NGƯƠI MỘT NGƯỜI CŨNG ĐỪNG HÒNG CHẠY THOÁT (2)

Mấy vị chuẩn tiên vương còn lại thấy thế cũng vội vàng bày trận đưa Lưu Vân tiên vương ra sau lưng để bảo vệ, căng thẳng như đang đối mặt với kẻ địch cường đại đối kháng lại với Cố Thanh Phong. Có điều trong số này không ai dám dẫn đầu ra tay trước. Đến cả Tiên vương còn không làm gì được kẻ địch, đám người bọn họ có khác gì châu chấu đá xe không? Cho nên kế hoạch hôm nay là làm phòng ngự bảo vệ Lưu Vân tiên vương.

“Ta không sao.” Lưu Vân tiên vương gắng gượng đứng dậy, vừa mới đứng thẳng người đã ngã xuống. May nhờ có Khương Ly ở bên đỡ lấy, bằng không đã ngã sấp mặt dưới đất rồi.

Bất cứ ai nhìn cũng nhận ra được rằng, Lưu Vân tiên vương lúc này đã nỏ mạnh hết đà.

Mấy bị Chuẩn tiên vương thấy thế lập tức hô to: “Khương Ly, ngươi mau đưa Tiên vương đại nhân đi trước, chúng ta chặn sau cho!”

Hiển nhiên bọn họ cũng đã đưa ra quyết định tạm thời buông bỏ cơ nghiệp ở Lưu Vân tiên vực này, chuẩn bị giữ lại mình Lưu Vân tiên vương.

Cách làm này rất đúng đắn. Nói cho cùng chỉ cần Lưu Vân tiên vương còn, đâu cũng có thể trở thành Lưu Vân tiên vực. Nhưng nếu Lưu Vân tiên vương mất đi, thì Lưu Vân tiên vực tiêu tùng rồi.

“Hê hê hê… Định chạy à? Hôm nay không ai trong số các ngươi thoát được đâu!”

“Tinh Cực thần cấm!”

Cố Thanh Phong chợt rút tiên vương binh của Tiên Cực tiên vương, tinh cực châu vứt ra ngoài.

Tinh cực châu tròn xoe chỉ trong chớp mắt đã khảm chặt vào không trung, diễn biến ra một dải tinh vân do hàng trăm triệu vì sao cấu thành từ trên đỉnh trời phủ xuống mặt đất.

Nó phong cấm cả vùng trời dài hàng trăm vạn dặm, bao trọn cả một vùng Lưu Vân tiên vực vào bên trong.

Nhưng thế vẫn chưa phải kết thúc. Hắn lại rút Ô che trời ra, ma khí toàn thân trút vào trong đấy. Thoáng chốc toàn bộ Ô che trời xuất hiện lớp phù văn thần bì nhì nhằng khó hiểu, sáng rực rỡ như là ánh sao.

Cố Thanh phong tiện tay ném một cái. Ô che trời treo lơ lửng ở chín tầng mây, đón gió phồng to ra. Chỉ trong chốc lát, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, hoá ra toàn bộ Lưu Vân tiên vực đã bị Ô che trời che lại.

Đối mặt với một vị Tiên vương, Cố Thanh Phong vẫn cho đủ kính trọng đấy chứ, một hơi lấy ra tận hai món đại tiên vương binh đi phong ấn người ta.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được lực lượng đáng sợ của cấm chế, không khỏi rơi vào cơn hoảng sợ cực độ.

“Khà khà khà khà… Lưu Vân mỹ nhân ơi, ngoan ngoãn chui vào lòng bổn đế đi. A đúng rồi, còn cả ngươi nữa, Khương Ly, hai thầy trò nhà các ngươi đừng hòng ai chạy thoát được!” Cố Thanh Phong cười tà nói.

“Ma đầu, ta liều mạng với ngươi!”

Một chuẩn tiên vương mặc áo bào màu tím giơ kiếm tiên trong tay, trên người nổ tung kiếm ý vô tận vọt về phía Cố Thanh Phong.

Theo sau là những Chuẩn tiên vương khác, còn kéo theo một đám đại la kim tiên.

Vì để bảo vệ Lưu Vân tiên vương, cho dù biết rõ mình không địch lại được, cũng không sợ chết lao đầu về phía Cố Thanh Phong.

Chỉ trong thoáng chốc, trong thiên địa có vô số tiên quang đủ sắc màu phát sáng, thần thông uy năng của vô số tiên binh bùng nổ.

Đối mặt với sự vây công của chúng tiên, Cố Thanh Phong đến mí mắt còn lười nhấc lên, thản nhiên nói: “Minh phủ chi ác.”

Ầm ầm!

Sau lưng của hắn mọc lên cánh cửa minh phủ cao hàng vạn trượng, khí tức lạnh lẽo rợn người lan khắp nơi.

Ruỳnh!

Cánh cửa minh phủ ầm ầm mở ra, vô số cánh tay quỷ tái nhợt ùa ra giống đàn rắn đông nhung nhúc.

Chỉ cần một kích, thần thông tiên binh ngập trời đều bị đánh nát.

Vô số tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Hàng chục đại la kim tiên cộng với đám chuẩn tiên vương đều bị quỷ thủ bóp chặt lấy cổ họng giơ lên cao.

Cảnh tượng vô cùng quái đản, những cánh tay quỷ kia giống như nhánh cây mọc ra từ trong địa ngục, ở trên vô số những nhánh cây treo lủng lẳng đầy người sống.

“Mau dừng tay!” Khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Vân tiên vương tái lợt lại, vừa khẩn trương lại vừa lo lắng.

Hàng sa số quỷ thủ kinh khủng ấy tựa như một cái máy bơm, hút lấy hết sức mạnh của đám Chuẩn tiên vương với Đại La kim tiên.

“Mau dừng tay!” Lưu Vân tiên vương lo lắng hét lớn.

Cố Thanh Phong hào hứng nhìn nàng một cái, dùng một loại thái độ bễ nghễ của đấng bề trên nói: “Ngươi bây giờ lấy tư cách gì để bảo bổn đế dừng tay?”

Lưu Vân tiên vương bị kìm hãm lại, một loại cảm giác tuyệt vọng đến vô lực bốc lên tận đầu. Lần đầu tiên từ khi nàng trở thành Tiên vương đến nay cảm thấy vô lực đến thế.

“Ôi thôi được rồi, bổn đế suýt nữa quên khuấy mất, ngươi vẫn có thể dùng cơ thể của mình làm trao đổi. Lấy cơ thể của ngươi đổi lấy mạng của chúng, thế nào?” Cố Thanh Phong cười dâm.

Lưu Vân tiên vương vẫn chưa mở lời nói chuyện, Khương Ly đứng ở bên cạnh đã cướp lời: “Cố Thanh Phong, ta cầu xin ngươi, đừng làm tổn thương họ. Ta nguyện ý trở thành nô tỳ, chỉ cần ngươi tha cho họ.”

“Hì hì hì… Khương Ly à, hình như ngươi đã sớm thành nô tỳ của bổn đế từ lâu rồi, thân là một nữ nô, ngươi có tư cách gì để mặc cả?”

Khương Ly vẫn không từ bỏ: “Chỉ cần ngươi tha cho họ, ngươi muốn làm thế nào với ta cũng được!”

“Làm nào với ngươi cũng được? Giống như bổn đế bây giờ muốn thế nào với ngươi ngay tại đây cũng được nhỉ? Lưu Vân mỹ nhân, đến lượt ngươi chọn này. Hiện giờ trước mặt ngươi chỉ có hai con đường. Một là, bổn đế giết tất cả những tên này, sau đó bắt ngươi làm tù binh. Cái còn lại là, ngươi ngoan ngoãn phục tùng bổn đế, bọn chúng sẽ có một con đường sống. Chắc ngươi không muốn tộc nhân của ngươi gặp chuyện gì đâu ha? Khặc khặc khặc…”

Chương 1017 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!