Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1019: CHƯƠNG 1018: THUẬN TA THÌ SỐNG NGHỊCH TA THÌ CHẾT (1)

Tiếng cười man rợ của Cố Thanh Phong vang vọng. “Tiên vương đại nhân, đừng đáp lại hắn!”

“Đúng thế Tiên vương đại nhân, chúng ta có chết cũng không hối hận!”

Những Chuẩn tiên vương bị treo lên cao lớn giọng gào thét, lộ ra vẻ thà chết anh dũng hy sinh.

Lưu Vân tiên vương không đáp, mà chậm rãi đứng dậy. Khương Ly đứng cạnh muốn nâng nàng, lại bị Lưu Vân tiên vương đẩy ra.

“Sư tôn…”

Khương Ly nói nửa chừng thì ngừng lại, bởi nàng chưa từng thấy bộ dáng này của sư tôn mình bao giờ.

Lúc Lưu Vân tiên vương đứng dậy, trên khuôn mặt diễm lệ tái nhợt ấy toát lên sự kiên quyết.

Nàng không sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Cố Thanh Phong, bình tĩnh nói: “Được, ta nghe lời ngươi, nhưng ngươi phải để mọi người rời đi.”

“Khặc khặc khặc… Khen cho một nữ nhân hiếm thấy quên mình vì người khác. Ngươi cứ yên tâm, bổn đế luôn giữ lời, mau lại đây để bổn đế âu yếm cái nào.”

Lưu Vân tiên vương bước thẳng đến không chút do dự, bước chân của nàng chậm rãi lại vô cùng vững chắc, bước từng bước một về phía Cố Thanh Phong, như đang từng bước tiến vào vực sâu vạn trượng.

Theo khoảng cách của nàng càng lúc càng gần, hắc ám xung quanh từng chút một xâm nhiễm vào cơ thể thần tiên của nàng, dần dần bao trọn lấy nàng.

“Đừng mà! Sư tôn! Người mau quay về đi mà!”

Khương Ly mang khuôn mặt đầm đìa nước mắt chạy đến kéo cánh tay ngọc của Lưu Vân tiên vương lại, khẩn khoản: “Sư tôn, người đừng đi, để con đi, người là tiên vương sư tôn ơi! Người không thể để tên yêu ma này làm vấy bẩn!”

“Buông ra!” Lưu Vân tiên vương lạnh lùng nói.

Nàng hiểu rõ không thể thoát khỏi một kiếp này được, cho dù bây giờ không chấp nhận, đợi Cố Thanh Phong giải quyết tất cả mọi người xong, nàng vẫn không thể chạy thoát số kiếp đã định. Thôi chẳng thà chủ động trước, còn có thể cứu được con dân của mình.

“Con không buông! Có chết con cũng không buông!” Nước mắt Khương Ly như vỡ đê, làm ướt xiêm y của nàng.

Lưu Vân tiên vương trông thấy đồ đệ mình như thế, lòng đau như cắt, nhưng nàng vẫn lạnh lùng sắc bén nói: “Ly nhi! Đến cả lời của vi sư con cũng không nghe hả?”

“Sư tôn…”

“Khà khà khà… Không cần phải cãi nhau, hai thầy trò các ngươi một người cũng đừng hỏng chạy!”

Cố Thanh Phong đột nhiên vung tay lên, vô tận ma khí đông lại thành một bàn tay khổng lồ đen xì, ngay lập tức chụp lấy hai thầy trò.

Một trái một phải, mỗi bên một người.

“Cố Thanh Phong, ngươi đã đồng ý với ta thả tất cả mọi người ra, bao gồm cả đồ đệ của ta rồi!” Lưu Vân tiên vương nhìn gương mặt tà mị gần ngay gang tấc kia, lạnh lòng nói.

“Ngươi muốn làm thế nào với ta cũng được, nhưng điều kiện tiên quyết là phải thả mọi người ra. Bằng không ta sẽ lập tức tự sát!”

“Khà khà khà… Lưu Vân mỹ nhân này, chả lẽ ngươi nghĩ bổn đế lại không biết ngươi đang suy tính cái gì hả? Đợi bổn đến thả mọi người đi, ngươi nhất định sẽ ngay lập tức tự sát, đến lúc đó bổn đế không bắt được cái gì, tốn công vô ích đúng không?”

Cơ thể mảnh mai của Lưu Vân tiên vương khẽ run, nàng không ngờ quyết định của mình cuối cũng đã bị Cố Thanh Phong nhìn thấu.

Ngay lúc nàng còn đang muốn mở miệng, một luồng ma khí cuồn cuộn tràn vào trong cơ thể nàng.

Lưu Vân tiên vương trong nháy mắt cảm thấy mình đã đánh mất quyền kiểm soát cơ thể.

“Ngươi!”

Đốp!

Cố Thanh Phong búng tay một cái, đám Chuẩn tiên vương và Đại La kim tiên rơi lả tả từ trên trời xuống. Họ vẫn chưa chết, nhưng pháp lực đã bị hút sạch, cả đám mềm nhũn giống như bùn ngã khuỵu dưới đất.

Sau đấy hắn ôm Lưu Vân tiên vương với Khương Ly đứng ở giữa trời, cao cao phía chín tầng mây, dùng nửa ánh mắt quan sát cả toà Lưu Vân tiên vực.

Hàng tỷ tỷ con dâng đều thấy tiên vương nhà mình bị bắt làm tù binh, khuôn mặt nhợt nhạt, tóc tai tán loạn bị ôm trong ngực kẻ địch.

“Từ hôm nay trở đi, Lưu Vân tiên vựa sửa thành họ Cố. Các ngươi đều trở thành con dân của bổn đế, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Khà khà khà khà…”

Sau khi công bố chủ quyền với Lưu Vân tiên vực, Cố Thanh Phong phải đi làm chánh sự.

Trong một toà cung điện nguy nga lộng lẫy.

“Khương Ly ơi Khương Ly à, chuyện ngươi đâm sau lưng bổn đế cũng nên tính toán cẩn thận chứ nhỉ?”

“Ngươi muốn làm gì ta cũng được, nhưng xin ngươi đừng làm thương tổn sư tôn của ta.”

Cố Thanh Phong nhìn thoáng qua Lưu Vân tiên vương ở bên cạnh, mỉm cười nói: “Mỹ nhân tuyệt sắc như này, sao bản tôn lại nỡ lòng làm nàng ấy bị đau được. Chỉ là, sợ hai người các ngươi tình thầy trò sâu như biển, nhỡ sư phụ ngươi muốn thay ngươi nhận phạt thì sao giờ?”

“Dù ta có chết cũng không để ngươi chạm vào sư tôn của ta!”

Sau đó hai người bắt đầu tu luyện.

Suy nghĩ của Khương Ly rất đơn giản, chỉ muốn thoả mãn dục vọng tu luyện của Cố Thanh Phong, như vậy sư tôn mình sẽ bình an vô sự, cho nên nàng bắt đầu nỗ lực tu luyện.

Lưu Vân tiên vương ở bên cạnh trợn mắt há mồm, nàng chưa bao giờ nghĩ tới có ngày đồ đệ của mình lại có thể cố gắng tu luyện đến vậy.

Nhưng so với tu luyện, thì chỉ một Khương Ly sao có thể so được với Cố Thanh Phong dày dặn kinh nghiệm được. Nói chi hắn còn xuất thân từ ma đạo, sở trường nhất là điều khiển tâm tình.

Mấy ngày sau, Khương Ly không thể nào tu luyện được nữa, nhưng trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng vẫn là vẻ quật cường không chịu nhận thua.

“Tiếp!”

Nhưng Lưu Vân tiên vương đứng ở bên cạnh đã không nhìn nổi nữa rồi. Mấy ngày nay nàng chứng kiến đồ đệ mình tu luyện khổ cực đến mức nào, tu luyện đủ mọi tư thế, luyện đi luyện lại, luyện đến ngất xỉu mấy lần lận.

Chương 1018 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!