Cố Thanh Phong vốn định đi, nghe được những lời này, dừng ngay thuyền lại. Nhìn cô gái áo trắng kia thản nhiên đáp: “Chắc ngươi không phải người của Tinh khư thứ sáu nhỉ.”
Cô gái áo trắng bấy giờ đã phong ấn Huyền Minh quy vào trong sọt cá, thấy Cố Thanh Phong dừng thuyền lại, khoé miệng nâng lên một nụ cười hứng thú.
Nàng ta không ngờ lại có một tên kim tiên cỏn con dám làm trái ý mình, không những không đi, còn dừng lại.
Hơn nữa hôm nay nàng ta kiếm được cũng nhiều, có hứng ở lại đây.
“Sao ngươi biết vậy?” Cô gái áo trắng hỏi ngược lại.
Cố Thanh Phong hờ hững giải thích: “Nếu như ngươi là người của Tinh khư thứ sáu, ngay khi vừa thấy rõ bổn đế, đã quỳ xuống đập đầu. Chứ không giống như bây giờ dám đứng nói chuyện với bổn đế.”
Cô gái áo trắng ngẩn ra, rồi tiếp đó bật cười xuỳ một tiếng, cười đến run lên bần bật, cười xong, nàng ta đột nhiên quay về vẻ bình tĩnh, trong ánh mắt kéo theo luồng sáng nguy hiểm nhìn về phía Cố Thanh Phong.
“Tiểu từ, lần đầu đến Huyền Minh thuỷ vực đúng chứ?”
“Ừm, lần đầu thật.”
Nụ cười của cô gái áo trắng càng kiều diễm: “Chả trách không coi ai ra gì như thế. Nghe khẩu khí của ngươi, ở Tinh khư thứ sáu ắt hẳn là một tên nhị thế tổ nhỉ. Tiếc là Tinh khư thứ sáu yếu nhất trong số các đại tinh khư, cho dù trưởng bối nhà ngươi chạy đến đây cũng không dám ăn nói như thế với ta đâu. Ngươi có biết ta là ai không?”
“Một ả tiện nhân tự quyên tự quyết.” Cố Thanh Phong dửng dưng đánh giá.
Trên mặt cô gái áo trắng nhất thời hiện lên chút tức giận, cười lạnh nói: “Tốt, tốt lắm. Ở Huyền Minh thuỷ vực này còn chưa có ai dám sỉ nhục ta thế đâu, ngươi là người đầu tiên, hôm nay…”
Chát!
Bàn tay của Cố Thanh Phong ngay lập tức xuyên ra tầng tầng lớp lớp hư không, vả một cái chát lên gương mặt mềm mại của cô gái áo trắng kia.
Cái tát làm cô gái áo trắng kia ngu cả người, nàng ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại.
“Ngươi dám đánh…”
Chát!
“Ahhhh! Ta phải giết ngươi!!!”
Cô gái áo trắng phát cáu, toàn thân nổ tung ra tiên quang rực rỡ, khí thế khủng bố thuộc về Đại La kim tiên ầm ầm bùng nổ.
Sau đấy, chát!
Một phát tát nặng nề quất thẳng vào gương mặt mềm mại của nàng ta, mạnh đến nỗi khiến nàng ta quay một vòng ba trăm sáu mươi độ trên không, cũng đánh tan tiên quang trên người ả.
“Ngươi… ối…”
Nàng ta rơi xuống còn tính nói chuyện, ngay đó đã bị Cố Thanh Phong chột lấy, bàn tay rộng lớn bóp chặt lấy cần cổ trắng nõn mảnh mai của đối phương.
Lúc này trong ánh mắt của cô gái áo trắng ngập sự hoảng sợ, không còn tý cao ngạo như trước.
Sau khi ăn vài phát tát, có là kẻ ngốc cũng hiểu được, nam nhân trước mắt tuyệt đối không phải là người mình nên trêu vào.
Nàng ta đường đường là một Đại La kim tiên, thế mà bị đánh cho không còn sức để phản kháng. Tên này chắc chắn đang giả heo ăn thịt hổ, đã che giấu tu vi thật đi rồi.
Ít nhất cũng phải là Chuẩn tiên vương!
“T-tiền… Tiền bối, tiểu nữ có mắt không tròng, xin ngài tha mạng!”
Cố Thanh Phong cảm thấy nhàm chán: “Nói thật, bổn đế vẫn thích cái điệu bộ kiêu ngạo ban nãy của ngươi hơn, nhưng không sao, chết đi.”
Nói xong, Cố Thanh Phong lập tức tăng lực bóp lên.
Cô gái áo trắng sợ sắp tè ra quần, giãy dụa kịch liệt nói: “Ngươi không thể giết ta, ta là thiếp thất Huyền Minh lão tổ thích nhất. Nếu ngươi giết ta, hắn nhất định sẽ không tha cho ngươi.”
“Ồ thế thì tốt quá, bổn đế còn đang thấy đường đi buồn chán đây.”
Rắc!
Tiếng xương cổ nữ tử gãy vang lên.
Ả sợ hãi cực độ van xin: “Tiền bối tha mạng, tiểu nữ nguyện ý mặc người sai khiến.”
“Dựa vào cái nhan sắc tầm thường dung tục này của ngươi cũng muốn hưởng thiên ân?”
Cố Thanh Phong khinh thường hừ lạnh một tiếng, trong bàn tay lập tức bộc phát sức hút khủng khiếp, chẳng mấy chốc đã hút khô cô gái áo trắng.
Nếu có người của Tinh khư thứ sáu ở đây nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ cảm khái.
Nhìn thấy Cố lão ma còn không mau chạy đi? Thế này không phải muốn chết còn gì?
Sau khi giải quyết cô gái áo trắng, Cố Thanh Phong móc sạch bảo vật trên người ả, rồi tiếp tục lên đường.
Ba ngày sau.
Cố Thanh Phong đột nhiên có cảm giác, nhìn về phía đông nam.
Trong cảm giác của hắn, chỗ thuỷ vực ở phía đông nam cách đây trăm vạn dặm đang kích động lên. Pháp tắc vô cùng hỗn loạn, tạo thành một luồng xoáy pháp tắc cổ quái.
Hắn nhớ lại những lời Lưu Vân tiên vương nói lúc trước.
Trên sông pháp tắc có vô số bảo vật của từng kỷ nguyên một thất lạc ở trong đó. Nói sao thì năm tháng đằng đẵng vô tận, có rất nhiều rất nhiều cường giả chôn thây ở đây.
Bảo vật trên người họ đại bộ phận hẳn là bị sông pháp tắc mài mòn làm hỏng.
Nhưng cũng có một số bảo vật kỳ lạ, chắc là do pháp tắc đặc thù, hoặc vị trí rơi xuống đặc thù, dưới ảnh hưởng của sông pháp tắc, dần dần diễn biến thành chí bảo pháp tắc càng mạnh hơn.
Thậm chí, còn có cả vật chất siêu thoát.
Tiếc là, không kẻ nào dám lẻn vào sâu bên trong sông pháp tắc để đi tìm bảo vật cả. Vì đó cơ bản không khác gì tự đâm đầu vào chỗ chết, pháp tắc chi lực hỗn loạn cuồng bạo trong sông sẽ huỷ diệt cơ thể, thậm chí bào nát đại đạo của bản thân.
Ngoài ra, trong sông pháp tắc còn ẩn chứa vô vàn tồn tại khủng bố không rõ. Chưa ai biết được, trong những năm tháng dài lâu vô tận ấy rằng sông pháp tắc sẽ ấp ra được thứ quái vật gì.
Chương 1022 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]