Có điều bảo vật thất lạc sâu trong sông không phải không thể lấy được. Chỉ cần có vòng xoáy pháp tắc xuất hiện, bảo vật thất lạc ở đáy sông sẽ bị khuấy tung lên, bị sức mạnh của vòng xoáy ném ra khỏi mặt sông, đây cũng là cơ hội.
Mà cái vòng xoáy nằm ở phía đông năm chính là vòng xoáy pháp tắc.
Được hình thành khi hơi thở pháp tắc cuồng bạo lại tạp nham phân bổ trong nước sông không ổn định.
Vòng xoáy này rất nguy hiểm. Đại La kim tiên bình thường một khi sơ ý bị cuốn vào, chỉ trong một khoảnh khắc sẽ bị pháp tắc chi lực xé nát.
Nguy hiểm thường tồn tại song hành với cơ duyên. Mỗi lần vòng xoáy pháp tắc xuất hiện, là đại biểu cho cơ duyên có thể gặp không thể cầu bất thình lình hiện ra.
Chì cần không đến gần vòng xoáy, đợi ở bên cạnh, khi bảo vật ở dưới đáy sông bị hất tung lên, ai nhanh tay hơn thì của người nấy.
Bảo vật đưa đến tận tay, Cố Thanh Phong nào chê không lấy. Lái Ô Kim Ma thuyền chạy về phía vòng xoáy pháp tắc.
Hắn càng lại gần, càng thấy rõ trên mặt sông mênh mông xuất hiện lớp sương mù bảy sắc cầu vòng. Đó đại biểu cho hơi thở của pháp tắc, lúc sóng triều quay cuồng, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy ánh sáng bảo vật loé lên lấp lánh.
Hơn nữa trong không khí ngập mùi thơm thoang thoảng, khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Ầm ầm!
Cố Thanh Phong nghe thấy tiếng vòng xoáy pháp tắc khuấy nước sông như tiếng sấm rền sát bên tai.
Một vòng xoáy nước ước chừng rộng khoảng ba ngàn trượng xuất hiện ở trước mặt.
Luồng sức hút khủng khiếp từ trong xoáy nước phát ra, hư không xung quanh như một tờ giấy dán bị xét nát.
Ầm ầm!
Lại thêm một tiếng nổ lớn, vòng xoáy pháp tắc xoay tròn tít mù, vùng nước lân cận bị nó khuấy loạn lên, tiếng nước đổ đinh tai nhức óc. Hào quang bảy màu bốc hơi trong vòng xoáy, toả ra khí tức mê hoặc lòng người.
Phiu!
Một khối đá bảy màu to tầm nắm tay bị ném mạnh lên khỏi vòng xoáy. Trên thân đá phủ kín tiên quang bảy màu, ánh ngọc rực rỡ loá mắt, có một loại khí tức không thể dùng ngôn ngữ hình dung lan ra ngoài.
Hai mắt Cố Thanh Phong bừng sáng: “Đây là… vật chất siêu thoát!”
Hắn không ngờ lần này có số phận ngăn cản cũng không đỡ nổi, thứ trân quý nhất của sông pháp tắc là cái gì? Không phải những cơ duyên tiên bảo kia, mà là vật chất siêu thoát!
Bảo vật được tất cả các tiên vương tranh giành.
Thứ thần vật có thể khiến tiên vương siêu thoát, tiến giai đến cảnh giới tiếp theo!
Tuy mẩu vật chất siêu thoát chỉ bằng nắm tay này bé đến đáng thương, căn bản chẳng đủ để tiên vương tăng được mấy lượng tu vi, nhưng ít còn hơn không.
Vả lại Cố Thanh Phong còn chưa nhìn thấy cái gọi là vật chất siêu thoát, đúng lúc lấy để nghiên cứu xem.
Đang lúc hắn định tóm lấy vật chất siêu thoát, trong hoàn cảnh không có bất ngờ lẫn ngoài ý muốn xảy ra.
Khi hắn tụ ma khí ra hoá thành một cự trảo màu đen phóng về phía vật chất siêu thoát bắt lấy, chộp một phát, thế lại vồ ếch.
Thứ vật chất siêu thoát ấy tựa như không khí, vừa mới xuyên qua cự trảo ma khí của Cố Thanh Phong.
“Ế?” Cố Thanh Phong hô một tiếng, lại đi bắt lần nữa, thế mà kết quả vẫn giống nhau, không thể nào tóm được, như thể vật chất siêu thoát là ảo giác vậy.
Lúc này, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng cười nhạo: “Tối cổ từ hang nào chui ra đấy, còn dùng pháp lực để bắt vật chất siêu thoát kìa, ha ha ha… Nhưng cũng vừa tầm đấy, cơ duyên này thôi để bổn công tử nhận lấy vậy.”
Trong lúc còn chưa dứt lời, một bóng màu trắng hiện ra, ngay tức thì chộp lấy vật chất siêu thoát.
Cố Thanh Phong nhìn vị công tử áo trắng xuất thế này, khẽ thở dài một hơi: “Đầu tiên thì là cô gái áo trắng, giờ lại là một công tử áo trắng, ài, tiên nhân ở Huyền Minh thuỷ vực đúng là bất lịch sự thật đấy, nhìn thấy bổn đế cũng không biết quỳ xuống à?”
Ánh mắt của công tử áo trắng tay cầm vật chất siêu thoát lạnh hẳn đi, trên đuôi lông mày không giấu được sát khí.
“Lời này bổn công tử không thể coi là không nghe thấy được.”
Nói xong, công tử áo trắng ấy thế lại đi đầu ra tay trước, hắn tự nhiên vung tay lên, một luồng kiếm khí chói lòa đột ngột xuất hiện chém về phía Cố Thanh Phong.
“Ồ? Đối mặt với bổn đế không những không đầu hàng, lại còn ra tay trước cơ à?”
Trong mắt Cố Thanh Phong hiện lên kinh ngạc, chỉ thấy hắn bình tĩnh đứng tại chỗ, không nhúc nhích, đợi nhát kiếm khí đó lại gần cách mình mười trượng, như đụng phải một bức tường khí vô hình bị đập nát tan.
công tử áo trắng thấy thế sửng sốt: “Chỉ là một tên kim tiên nhưng có thể chặn được một kích tiện tay của bổn công tử. Xem ra trên người ngươi có tiên bảo hộ thân bất phàm gì đấy nhỉ, tiểu tử, ngươi là người phương nào, xưng tên ra!”
Công tử áo trắng cũng là một người cẩn thận, thấy Cố Thanh Phong chỉ là một kim tiên thôi lại ngông cuồng như thế, vả lại còn có bảo vật hộ thân, nên hắn có lý do để nghi có cường giả đứng sau đối phương.
Dù sao vật chất siêu thoát đã nằm trong tay, không cần bởi vì mấy lời nói mà tranh giành chuốc thù hận vào thân.
Nếu bối cảnh của tiểu tử này quá cứng, thế thì dĩ hoà vi quý, nếu không đủ cứng, vậy giết người đoạt bảo, huỷ thi diệt tích, dạy hắn cách làm người.
“Khà khà khà… Kiến hôi ơi là kiến hôi, ngươi được nói một câu với bổn đế đã là phúc cả ba đời rồi đấy, bây giờ còn vọng đồ muốn biết danh huý của bổn đế? Ngươi xứng sao?”
Chương 1023 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]