Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1025: CHƯƠNG 1024: CỐ THANH PHONG QUYẾT ĐỊNH PHẢI LỚN TIẾNG (1)

Cố Thanh Phong không nói nhảm nữa, cái loại yếu xì này có làm thủ hạ cho hắn, hắn cũng thấy mất mặt. Bấy giờ mới vung tay lên, ma khí ngập trời ngay đó xuất hiện, giống như sóng thần dông lốc đánh thẳng về phía công tử áo trắng.

Công tử áo trắng trong nháy mắt biến sắc, lúc này hắn sao lại không nhìn ra được, tên này đâu phải kim tiên gì, rõ ràng chính là một hung ma giả heo ăn thịt hổ.

“Tiền bối tha…”

Ầm ầm!

Công tử áo trắng còn chưa nói hết, đã bị ma khí nuốt chửng, sau khi ma khí tan hết chỉ còn lại một bộ xương trắng.

Xương trắng cũng không tồn tại lâu, một cơn gió nhẹ thoảng qua biến thành bột phấn bay theo gió.

Vật chất siêu thoát cũng thuận thế quay trở vào tay Cố Thanh Phong.

Hắn giờ không dùng pháp lực bắt nó, mà dùng pháp tắc chi lực.

Thủ đoạn ban nãy của công tử áo trắng hắn nhìn thấy hết rồi, là dùng pháp tắc chi lực bắt lấy.

Điều này cũng có nghĩa là tiên nhân dưới Đại La chưa lĩnh ngộ pháp tắc, từ đầu đã không có tư cách để chạm vào vật chất siêu thoát rồi.

Hắn cẩn thận quan sát vật chất siêu thoát ở trong tay, càng nhìn càng kinh ngạc. Thứ này không có sóng pháp lực, thậm chí còn không có sóng pháp tắc, giống hệt một tảng đá chết. Nhưng xuyên suốt bên trong lại hàm chứa một loại siêu thoát chi ý quái đảm.

Với cảnh giới hiện giờ của hắn, không thể nào nhìn thấu được bản chất bên trong.

Đúng lúc này, đột nhiên có một đám đông ồn ào phi đến.

Kẻ cầm đầu là một tên đàn ông gày nhong, chân dẫm phi kiếm, toả ra khí thế doạ người, là khí thế thuộc về chuẩn tiên vương.

Ở bên cạnh hắn còn có hai nam hai nữ, đều là Đại La đỉnh phong.

Cố Thanh Phong khẽ thở dài: “Bổn đế đây là chọc phải tổ ong vò vẽ à? Chả lẽ cứ là tu vi kim tiên thì đáng bị bắt nạt?”

Sau khi mấy người kia xuất hiện, ngay lập tức tản ra, phong toả bốn phía, uy năng toàn thân nở rộ bao phủ cả vùng này.

“Là ngươi đã giết Tả Huyên?” Nam tử gày gò cầm đầu lạnh lùng hỏi.

Khi hắn nói chuyện trên người toả ra sát khí nặng nề, khiến khi hư không xung quanh sôi trào.

“Ài, chán ơi là chán, buồn ơi là buồn, sao người người đều coi bổn đế là quả hồng mềm nhỉ? Đúng là không nên khiêm nhường tiếp, không thì ruồi bọ thi nhau kéo đến mất.”

Cố Thanh Phong không còn kiên nhẫn nữa, hắn biết tu vi mình thấp, ở sông pháp tắc này chính là quả hồng mềm ai cũng bóp được, cho nên hắn quyết định phải thay đổi cục diện này thôi.

Vì thế, sau một khắc, không trung phía sau lưng Cố Thanh Phong run rẩy, bảy món binh khí tiên vương đủ mọi màu sắc khác nhau, tiên quang lấp lánh chói loà xuất hiện.

Chính là tinh cực châu, hư thiên đỉnh, thất linh phiến, thiên đô kiếm, phật tâm đăng, diệt thần mâu, già thiên tán!

Bảy món binh khí tiên vương vừa hiện thế, một cỗ uy năng mênh mông bát ngát vô lượng khuếch tán, thiên địa rung lên bần bật, không trung xôn xao, đến cả sông pháp tắc cũng dậy sóng cả.

Không sai, đây là dự định của Cố Thanh Phong, nếu tu vi của mình thấp quá luôn bị người khác đến làm phiền, thế phải khoe sức mạnh thôi.

Sau này đi đến đâu, sau lưng cũng phải mang bảy món binh khí tiên vương ra, hắn cũng đang muốn xem xem có thằng nào mắt mù chạy đến gây sự không?

Về phần sẽ thu hút sự chú ý của một vài tiên vương, Cố Thanh Phong bày tỏ hắn đây cóc sợ. Hắn chính là đang muốn nói cho mọi người biết, bổn đế là người có tiền, bổn đế đây ngông cuồng đấy. Ai muốn đến tây thiên thỉnh kinh thì nhào vô.

Đây chính là sức mạnh của kẻ vừa có thực lực cường đại với có bất tử bất diệt mang lại đấy.

Con mẹ nó bố đây sắp vô địch đến nơi rồi, khiêm nhường cái cục kít.

Kiêm nhường cho ai xem?

Khi bảy món binh khí tiên vương xuất thế xong, hiệu quả đạt được tuyệt đối rõ rệt.

Đoàn người của nam tử gày gò kia rõ ngơ ra ngay tại chỗ, ngu hẳn luôn.

Lớn đến thế rồi chưa từng thấy qua cảnh tượng kỳ dị như này.

Một kim tiên, một hơi móc ra bảy món binh khí tiên vương?! Con mẹ nó chuyện gì đang xảy ra thế?

Từ bao giờ binh khí cấp binh khí tiên vương đã hạ giá đến độ bày ra đầy đường thế này?!

Mấy người hai mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời đến cả lời gây sự cũng không thốt ra nổi.

Bọn họ vốn được Huyền Minh lão tổ phái đến báo thù cho thiếp thất, nhưng kẻ địch một lèo lôi ra bảy món binh khí tiên vương, chuyện này là làm sao thế?

Đấy là binh khí tiên vương đó! Đến cả Huyền Minh lão tổ còn chưa có lấy một món đâu, đối phương đã có tận bảy món kìa!

Nếu đối phương chỉ có một món binh khí tiên vương, thế chứng tỏ sau lưng đối phương có một tiên vương, là truyền nhân của tiên vương. Thế nếu lấy ra bảy món thì sao?

Là truyền nhân của bảy tiên vương à? Hay là trên cả tiên vương?

Trong mắt họ hiện lên tham lam, kiêng dè, đấu tranh.

Nói thật thì, ngay khi mấy người đấy nhìn thấy bảy món binh khí tiên vương đã nghĩ kỹ đường lui, phản bội Huyền Minh lão tổ rồi.

Cướp sạch binh khí tiên vương, tìm một nơi không người khổ tu, chẳng qua bao lâu, đã có thể hoành hành một phương trời, không cần phải làm thủ hạ cho ai nữa.

Nhưng người chính là động vật kỳ quái như thế đấy. Nếu Cố Thanh Phong chỉ xuất ra một món binh khí tiên vương, bọn họ chắc chắn sẽ ra tay đánh cướp. Nhưng nếu đối phương xuất ra bảy món.

Ngược lại khiến họ không dám ngho ngoe.

Bởi vì bọn họ nghĩ có vỡ đầu cũng nghĩ không ra được, rốt cuộc phải là kim tiên gì, mới một lần bày ra bảy món binh khí tiên vương.

“Ngươi…. Ngươi rốt cuộc là ai?” Nam tử gày gò chật vật nuốt khan hỏi.

Chương 1024 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!