Phía sau lão già u ám kia có ba người đi theo, một người là nam tử cường tráng mặc da thú, mái tóc rối bù, tay cầm trượng hứa thạch mâu, chân giẫm lên hung cầm hình như kim ô, rất giống một dã nhân. Một vị là ni cô dáng người cực kỳ đầy đặn, đầy đặn đến mức nào? Thuộc về loại có thể ép chết người, còn lớn hơn đầu người gấp mấy vòng, đương nhiên, kích thước này nếu mọc ở trên người nữ tử bình thường, tất nhiên cực kỳ không phù hợp, giống như dị dạng, nhưng mọc ở trên người nữ nhân này lại không có chút không phù hợp nào.
Bởi vì tỷ lệ khác của nữ nhân này cũng rất lớn, nhìn không dưới năm trăm cân, các bộ phận khác đều là tăng cân tăng mỡ.
Người cuối cùng lại là thiếu nữ áo trắng, dáng người thon thả, khí chất đoan trang tĩnh nhã, nhìn bóng lưng, tuyệt đối là mỹ nhân đứng đầu, nhưng nhìn chính diện lại có thể hủy diệt hết thảy suy nghĩ của nam nhân
Bởi vì trên mặt nàng ta phủ đầy vết sẹo dữ tợn đan xen, tựa như từng con rết bò trên mặt.
Cố Thanh Phong vừa nhìn thấy bốn người này đã nở nụ cười, đây không phải là hình tượng tiểu đệ lý tưởng của mình sao?
Bốn người này nếu trở thành tiểu đệ của mình, sau này đứng cùng nhau, một là có thể càng làm nổi bật khí chất của mình, hai là vẻ mặt hung thần ác sát, vừa nhìn đã có khí thế.
Khi Cố Thanh Phong nhìn thấy bọn họ, ánh mắt bọn họ cũng hướng về phía Cố Thanh Phong.
Nhất thời hơi cả kinh, khí thế của người này thật cuồng ngạo.
Bọn họ lần đầu tiên thoạt nhìn đã bị khí thế cuồng ngạo của Cố Thanh Phong hấp dẫn, tư thế cuồng ngạo này, sợ là chưa từng giết qua hàng tá tiên vương thì không thể bồi dưỡng ra được.
Có điều khi bọn họ chú ý tới tu vi của Cố Thanh Phong, nhất thời như nhìn con kiến hôi.
Thì ra chỉ là một vị Đại La mà thôi.
Phải biết rằng mấy người bọn họ đều là Chuẩn tiên vương, thậm chí lão già u ám lại càng là tồn tại cấp bậc tiên vương.
Lão giả u ám cầm đầu có thể không quen Cố Thanh Phong tu vi thấp như thế, biểu cảm còn lag như vậy, lúc này trong mắt hiện lên một tia u ám.
Trong u ám tràn ngập một cỗ lực lượng uy hiếp dọa người, trùng kích thần hồn của Cố Thanh Phong.
Nếu là mấy Đại La khác, sợ là trong nháy mắt này thần hồn đã hỗn loạn, tâm cảnh bị hủy diệt.
Nhưng bọn họ gặp phải Cố Thanh Phong.
Luồng ánh mắt vô hình kia đánh lên người Cố Thanh Phong, giống như sóng vỗ lên trên tảng đá ngầm, sừng sững bất động.
Trong mắt lão già u ám lập tức hiện ra sự kinh ngạc. Ông ta đoán kẻ tên Cố Thanh Phong này không đơn giản.
Đang lúc ông ta khơi dậy một chút hứng thú thì nữ tử áo trắng mặt đầy sẹo đột nhiên nói: “Không cần phức tạp, chính sự quan trọng.”
Lão già u ám hơi không vui nhưng cũng không nói gì mà là nhẹ gật đầu biểu thị sự đồng ý. Mấy người không phản ứng lại Cố Thanh Phong, chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Nhưng Cố Thanh Phong lại không tính bỏ qua cho bọn họ. Hắn lái thuyền Bạch Cốt Huyết thẳng thừng ngăn trước mặt đám người.
Nhóm người lão già u ám hơi sững sờ, lập tức hứng thú đánh giá Cố Thanh Phong đang cản đường.
“Không ngờ tiểu tử này thấy ta chờ lại dám chủ động dâng đến cửa. Xem ra là chưa từng nghe uy danh Lăng Đầu Thanh của chúng ta.” Nam tử mặc áo thú cười toe toét nói.
Nữ tử áo trắng nhíu mày, dặn dò lần nữa: “Không cần phức tạp.”
Có điều lần này lão già u ám không nghe nàng ta mà là mỉm cười nói: “Hiện tạo có vẻ như không phải chúng ta muốn phức tạp mà là vị tiểu hữu này muốn nha.”
Nói xong, ông ta đưa mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong, trên mặt mang theo nụ cười thân thiện: “Vị tiểu hữu này, không biết tại sao ngươi lại cản đường chúng ta vậy?”
Mặc dù ông ta cười hiền lành nhưng kết hợp với gương mặt quỷ dị âm trầm kia chỉ khiến cho người ta có cảm giác rùng mình từng đợt.
Cố Thanh Phong nhìn bốn người, bễ nghễ nói: “Vừa rồi ngươi nhìn bổn đế một lúc?”
Nghe những lời lớn lối như thế, nét cười của lão già u ám càng tỏ ra hiền lành: “Chính là lão hủ, không biết có gì chỉ giáo?”
“Hừ, thứ như sâu kiến, chỉ ngươi mà cũng dám nhìn thẳng bổn đế?”
Lời vừa nói ra khiến cho nhóm lão già u ám sững sờ trong nháy mắt. Bọn họ nghĩ Cố Thanh Phong là kẻ liều lĩnh, nhưng đừng liều như thế chứ?
Coi như ngươi nhìn không ra chúng ta là Chuẩn Tiên Vương, nhân vật có cấp Tiên Vương nhưng ít nhiều gì cũng có cảm giác bất phàm chứ?
Một tên Đại La nho nhỏ như ngươi, dưới sông dài phép tắc thì chẳng qua chỉ là tiểu nhân vật dưới tầng chót, sao dám gọi những nhân vật không nhìn thấu cảnh giới là kiến hôi?
“Ha ha ha…” Đột nhiên lão già u ám cao giọng cười to: “Không ngờ lão hủ nhiều năm không hành tẩu trên dòng sông pháp tắc này, đến mức một tên Đại La nho nhỏ cũng dám gọi lão hủ là kiến hôi. Thú vị, đúng là thật thú vị. Tiểu tử, ngươi chưa từng nghe đến danh hào của lão hủ?”
“Danh hào hạng giun dế, bổn đế cần phải biết hay sao?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Ý cười của lão già u ám dần lạnh đi.
Lúc này, nữ tử áo trắng đứng một bên đột nhiên xem vào nói: “Hắn ta là Hỗn Thiên lão tổ, là ma tu danh tiếng lừng lẫy trên dòng sông pháp tắc, thức thời thì nên tranh thủ thời gian rời đi đi.”
Nữ tử mặc áo trắng này hình như không muốn lão già u ám tạo quá nhiều sát nghiệt, nói gần nói xa chính là muốn Cố Thanh Phong đi nhanh đi.
Chương 1049 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]