Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1051: CHƯƠNG 1050: KIÊU NGẠO GIỐNG NHƯ LÀ GIẾT ĐƯỢC TIÊN VƯƠNG

Lão già u ám hay cũng chính là Hỗn Thiên lão tổ, lúc này nhướng mày, ông ta đương nhiên phát hiện ra ý đồ của nữ tử áo trắng, nhưng cũng không nói gì, hình như là có phần nể nang. Nhưng Cố Thanh Phong lại thản nhiên nói: “Hỗn Thiên lão tổ? Đầu năm nay con chó con mèo nào cũng dám tự xưng là lão tổ sao?”

Trong nháy mắt Hỗn Thiên lão tổ bùng cháy. Lúc đầu ông ta còn nể mặt mũi của nữ tử áo trắng mà chuẩn bị bỏ qua cho Cố Thanh Phong, nhưng Cố Thanh Phong muốn chết như thế này thì cũng đừng trách hắn!

Nữ tử áo trắng hơi nhíu đôi mi thanh tú, âm thầm lắc đầu.

Quả nhiên lời hay khó khuyên quỷ đáng chết.

Lúc này, hán tử mặc áo thú cười ha ha nói: “Lão đại, không ngờ trên dòng sông pháp tắc này còn có người nghe thấy hung danh của ngài mà không chạy.”

Ni cô năm trăm cân cũng phụ họa: “Không chỉ không chạy mà còn dám nhục mạ lão đại ngài.”

Hỗn Thiên lão tổ cũng cảm thấy mặt mũi có hơi không nhịn được rồi, lúc này hừ lạnh một tiếng, thả ra một hơi khí thế khủng bố thuộc về Tiên Vương.

Ông ta cho rằng Cố Thanh Phong nhất định là có chút thủ đoạn gì đó, đồng thời là kẻ liều lĩnh mới vào dòng sông pháp tắc, cho nên nghe thấy uy danh của mình mới không có phản ứng.

Nhưng đồng thời ông ta cũng dám khẳng định, sau khi đối phương biết mình là Tiên Vương, tất nhiên sẽ bị dọa cho hồn bay phách lạc, quỳ xuống dập đầu xin tha thứ.

Nhưng mà sau khi ông ta phát ra khí thế Tiên Vương, Cố Thanh Phong đứng ở đối diện vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Chuyện này khiến Hỗn Thiên lão tổ nhíu mày. Không mẫn cảm như thế sao?

Thế là ông ta lại phát ra nhiều thêm một chút khí thế, nhưng Cố Thanh Phong vẫn thờ ơ.

Hỗn Thiên lão tổ tức giận, trực tiếp lấy khí thế tự thân khủng bố như dời sông lấp núi ép về phía Cố Thanh Phong.

Biểu hiện lúc này của ông ta giống như là một người khoe của, ngay từ đầu đã không có ý định dùng sức quá nhiều mà chỉ đơn giản là lộ ra một góc chìa khóa của chiếc xe sang trọng, thấy đối phương thờ ơ thì trực tiếp đạp chìa khóa lên trên mặt bàn.

Nhưng đối phương vẫn không thèm để ý thì tức hổn hển bắt đầu móc vốn liếng, xem số dư.

Nhưng mà, khí thế dời núi lấp biển kia chỉ ép Cố Thanh Phong được một lúc, vẫn vô dụng như trước.

Cố Thanh Phong cứ bễ nghễ nhìn ông ta như vậy, giống như đang nhìn một con tôm con tép nhãi nhép.

Hỗn Thiên lão tổ hoàn toàn sửng sốt. Tình huống này là như thế nào!?

Bổn lão tổ là Tiên Vương đó! Bây giờ chỉ một tên Đại La cũng không uy hiếp được sao?

Mấy người còn lại cũng nhìn ra có chút không đúng, ngạc nhiên nghi ngờ nhìn về phía Cố Thanh Phong.

Nhưng bất kể có cảm nhận như thế nào thì tu vi của đối phương đều là Đại La Kim Tiên, không hề có chút sai lầm.

“Nhìn ngươi kìm nén đến dùng sức như thế, là muốn đánh rắm sao?” Cố Thanh Phong giễu cợt không chút lưu tình nào.

“Ngươi!” Trên mặt Hỗn Thiên lão tổ lúc xanh lúc trắng, nhưng không dám phát tác. Bởi vì đột nhiên ông ta cảm thấy cơ bản mình không mò ra được nội tình của Cố Thanh Phong.

Ông ta thân là ma tu người cả một thế giới đòi đánh, có thể tồn tại đến bây giờ, đồng thời tu luyện thành Tiên Vương, thứ dựa vào chính là cẩn thận.

Bây giờ đối mặt với thứ không thể mò ra nội tình, còn có Cố Thanh Phong không sợ gì cả, đương nhiên trong lòng còn kiêng kị.

Thật ra thứ ông ta thực sự kiêng kị không phải là Cố Thanh Phong không thể nhìn ra được khí thế của mình mà là biểu hiện đạm mạc như đang nhìn sâu kiến của đối phương.

Khí thế Tiên Vương bày ra không hề giữ lại chút nào, nhưng đối phương vẫn thờ ơ như cũ. Điều này nói lên cái gì?

Nói lên là cơ bản người ta không sợ Tiên Vương.

Nói không chừng kẻ này là nhị đại của một nhà có thế lực lớn nào đó, trong nhà có Tiên Vương, trên người cũng có đủ át chủ bài bảo mệnh khi đứng trước mặt Tiên Vương thì mới không hề kiêng kị gì như vậy.

Trong chớp mắt, Hỗn Thiên lão tổ rơi vào thế khó.

“Xin hỏi cao tính đại danh của đạo hữu?”

Ông ta định thăm dò kỹ một chút, xem thử có phải là đời thứ hai của mấy nhà có thế lực đỉnh cao hay không.

Ai ngờ Cố Thanh Phong lại nói: “Bằng ngươi thì chưa xứng biết danh tính của bổn đế.”

Cố Thanh Phong vẫn phách lối như cũ, nhưng nhóm người Hỗn Thiên lão tổ lại càng kiêng dè.

“Vậy không biết ngươi ngăn cản chúng ta lại là có chuyện gì?” Hỗn Thiên lão tổ hạ thấp phong thái nói.

“Xin lỗi. Xin lỗi vì vừa rồi ngươi có can đảm nhìn thẳng bổn đế.”

“Cái gì?”

Hỗn Thiên lão tổ vừa sợ vừa giận. Phong thái của mình đã hạ đủ thấp, vậy mà đối phương còn dám lăng nhục thêm, chẳng lẽ không sợ mình trở mặt sao?

Nhưng hết lần này đến lần khác là như vậy, Hỗn Thiên lão tổ không nhịn được suy nghĩ nhiều. Kẻ này biết rõ ta là Tiên Vương còn bức bách đủ kiểu, rõ ràng chính là ăn chắc ta. Tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ, đề phòng lật thuyền trong mương.

Xoắn xuýt một lát, Hỗn Thiên lão tổ cuối cùng lựa chọn xin lỗi.

“Đạo hữu thứ tội, lúc trước là lão hủ thất lễ.”

Khóe miệng Cố Thanh Phong mở một nụ cười giễu cợt, cuồng ngạo nói: “Không tệ, sâu kiến thì phải có phong thái của sâu kiến. Nếu không phải hôm nay bổn đế về lại cố hương có tâm tình không tệ thì chỉ bằng cái nhìn mới vừa rồi của ngươi kia cũng đã đủ để rơi vào luân hồi!”

Chương 1050 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!