Ông chủ kia lập tức bước lại, cười rạng rỡ: “Đương nhiên là thật, ngài nếm thử trước, không ngon thì không cần trả tiền.” Ông chủ nói rồi vội vàng tháo một xâu kẹo xuống đưa cho Cố Thanh Phong.
“Vị cô nương này có muốn một xâu không?”
Nhan Linh Ngọc vừa định bảo không muốn, nàng cũng không dám ăn bậy ăn bạ đồ vật trong Hoàng Tuyền quỷ thành.
Nhưng ông chủ kia đã đem kẹo hồ lô tới.
Thấy ông chủ kia không khác gì người bình thường cùng với kẹo hồ lô đỏ rực, Nhan Linh Ngọc có hơi do dự, nàng hiểu rõ trong Hoàng Tuyền quỷ thành này không thể nào có người bình thường được, bên trong có rất nhiều cấm kỵ.
Cho nên nếu như không nhận lấy kẹo, có thể nào lại chọc cho quỷ thần tức giận hay không?
Hay là nhận lấy thì mới gặp phiền phức?
Chẳng qua ở một bên khác, Cố Thanh Phong đã nhận lấy kẹo hồ lô.
Nhan Linh Ngọc thấy thế cũng đành phải nhận.
Nhưng kẹo hồ lô đỏ rực vừa đến tay thì lại xảy ra một chuyện quỷ dị.
Thế mà xâu mứt quả kia vừa đến tay thì lại biến thành một xâu tròng mắt, trong mắt còn mang theo tơ máu.
Trong nháy mắt, sắc mặt Nhan Linh Ngọc thay đổi, nàng nhìn về phía ông chủ vẫn đang nở trên môi nụ cười rạng rõ, chỉ là nụ cười kia cứ như đã cứng lại, vẫn luôn không thay đổi.
“Khách quan, các ngươi nếm thử đi, ăn ngon lắm luôn đó.” Ông chủ vội vàng thúc giục nói.
Ừng ực, Nhan Linh Ngọc căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt, nàng hiểu rất rõ nếu như ở Hoàng Tuyền quỷ thành mà ngỗ nghịch với quỷ thần vậy chắc chắn sẽ phát động cấm kỵ.
Nhưng nhìn tròng mắt còn mang theo tơ máu giống như vật sống kia, cái nào cái nấy cũng đang nhìn nàng chằm chằm, có thế nào cũng không nuốt nó xuống bụng được.
Lúc này nàng có hơi trách cứ Cố Thanh Phong, trách hắn đang yên đang lành vì sao lại gọi ông chủ bán kẹo hồ lô đến để làm gì, người sáng suốt đều biết nơi này có chỗ quái dị.
Theo bản năng nàng nhìn Cố Thanh Phong một chút, quả nhiên kẹo hồ lô trong tay Cố Thanh Phong cũng biến thành một xâu tròng mắt màu máu.
Nhưng biểu hiện của Cố Thanh Phong lại chẳng có thay đổi gì, hắn vẫn nhìn chằm chằm kẹo hồ lô trong tay với vẻ mặt không thay đổi, còn cười nói xác nhận lại lần nữa với ông chủ kia: “Không ngon không lấy tiền đúng không?”
Ông chủ khẽ gật đầu, ngữ khí hình như còn nóng lòng hơn so với lúc trước một chút: “Đúng vậy khách quan, ngài mau ăn thử chút đi.”
“Vậy bổn đế sẽ nếm thử một chút.”
Nói rồi Cố Thanh Phong liền cho kẹo hồ lô vào trong miệng, sau đó trước ánh mắt hoảng sợ của Nhan Linh Ngọc, hắn cắn thêm cái nữa.
Ầm!
Mức quả giống như bùng nổ trong miệng Cố Thanh Phong, hóa thành quỷ khí đậm đặc bị hắn nuốt vào.
Đôi con ngươi Cố Thanh Phong có hơi sáng lên, hương vị này cũng không tệ lắm.
Tròng mắt này thật ra cũng không phải là tròng mắt, nó được biến thành từ quỷ khí đậm đặc, vừa cắn vào là toàn thân đã thấy thư thái.
Thế là Cố Thanh Phong trực tiếp dùng miệng lột, nuốt hết tất cả số kẹo hồ lô còn lại vào bụng.
Khuôn mặt xinh đẹp của Nhan Linh Ngọc đang đứng một bên trở nên trắng bệch, chỉ cảm thấy dạ dày mình bắt đầu cuộn trào.
Ông chủ bán kẹo hồ lô cũng hơi sững sờ nhưng ngay sau đó, nụ cười lại càng sâu thêm.
Bởi vì bất luận Cố Thanh Phong có ăn hay không, kết quả đều nhất định là phải chết.
Nếu như không ăn, đó chính là vi phạm ý tốt của quỷ thần, xúc phạm cấm kỵ, quỷ thần có thể ra tay ngay rồi.
Còn khi mà ăn thì sẽ bị quỷ khí nhập thể, từng bước bị ăn mòn, cũng khó thoát được cái chết như cũ.
Cho nên khi ông chủ nhìn thấy Cố Thanh Phong ăn hết cả xâu kẹo hồ lô thì cười càng vui hơn, hắn đã bị quỷ khí của mình nhập thể, không lâu sau đó sẽ bị đồng hóa.
“Khách quan, hương vị thế nào hả?” ông chủ kia cười nói.
“Cho thêm một xâu nữa đi, có thấy mùi vị gì đâu.” Cố Thanh Phong đưa tay nói.
“Lại… lại thêm một xâu à?” Ánh mắt Nhan Linh Ngọc nhìn về phía Cố Thanh Phong đã hoàn toàn thay đổi, giống như đang nhìn một tên ma thần ăn thịt người không nháy mắt vậy.
Bây giờ nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào những lời mà lúc trước Cố Thanh Phong nói, Sâm La quỷ vực chính là nhà của hắn.
Trong lúc nhất thời, ông chủ cũng chưa phản ứng lại kịp: “Khách quan, ngài, ngài vừa nói cái gì?”
“Bổn đế nói là cho thêm một xâu, ngươi điếc sao?” Cố Thanh Phong nói với vẻ không vui.
Ông chủ có hơi ngơ ngác, hắn đã từng gặp một vài người sống vì không muốn động đến cấm kỵ mà cố nén cơn buồn nôn ăn kẹo hồ lô vào, nhưng cơ bản đều chỉ lướt qua một ngụm rồi quay đi ngay.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy người như Cố Thanh Phong vậy, ăn một hơi hết một xâu rồi còn chê không đủ.
Chẳng qua ông chủ cũng không keo kiệt. Trong suy nghĩ của hắn, ăn đi, ăn cho nhiều vào rồi sẽ bị quỷ khí xâm nhập càng nhiều hơn, sẽ chết nhanh hơn.
Thế là, hắn lại đưa cho Cố Thanh Phong thêm một xâu kẹo hồ lô.
Cố Thanh Phong thèm ăn đến nhỏ dãi, không nói hai lời đã trực tiếp nuốt thêm một xâu, một ngụm ăn hết toàn bộ kẹo hồ lô.
“Hương vị đúng là không tệ, thêm một xâu nữa đi.” Hắn lại tiếp tục đưa tay nói vậy.
Nụ cười trên mặt ông chủ hơi cứng lại.
“Mẹ nó còn thất thần làm gì, bổn đế ăn kẹo hồ lô của ngươi là đã coi trọng ngươi rồi, nhanh đưa thêm một xâu đi, nếu không, bổn đế phá sạp hàng của ngươi!”
Chương 1062 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]