Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1064: CHƯƠNG 1063: LẠI THẤY KẸO HỒ LÔ (2)

Cố Thanh Phong nói những lời kiêu ngạo làm cho ông chủ kia thầm giận trong lòng. Chỉ là một người sống thôi, tới Hoàng Tuyền quỷ thành rồi lại còn dám lớn lối như thế. Ngươi thích ăn có đúng không, thế ta sẽ cho ngươi ăn đủ.

Đợi sau khi ngươi hoàn toàn bị quỷ khí xâm nhập, ta lại ăn ngươi!

Đơn giản chỉ là tổn thất chút quỷ khí thôi, dù sao chỉ một xíu nữa là có thể lấy về được cả gốc lẫn lãi.

Ông chủ cười giả trân, sau đó lại lấy một xâu kẹo hồ lô đưa tới.

Không đến ba giây, nó lại bị Cố Thanh Phong ăn sạch.

“Lại thêm một xâu.”

“Được thưa khách quan.”

“Không đủ, thêm đi.”

“Vâng thưa khách quan!”

“Mỗi lần một xâu chậm quá, cho bổn đế mười xâu.”

“Được! Khách quan!”

Hai người cứ như vậy một người dám cho một người dám ăn.

Còn một người dám nhìn nữa.

Nhan Linh Ngọc ở bên cạnh ngơ ngác sững sờ tại chỗ nhìn Cố Thanh Phong đã ăn mấy chục xâu kẹo hồ lô, đôi mắt không nháy xíu nào luôn.

Ông chủ không tin tà đã đỏ mắt, nụ cười giả lã trên mặt cũng biến mất, ngược lại hắn trở nên điên cuồng như dân cờ bạc.

Quỷ thần rất cố chấp, hắn cho rằng Cố Thanh Phong ăn kẹo hồ lô rồi thì sẽ bị quỷ khí nhập thân thì nhất định sẽ là như vậy, sở dĩ còn chưa thành công là bởi vì ăn không đủ thôi.

“Thêm mười xâu nữa.”

Ông chủ lấy kẹo hồ lô theo phản xạ có điều kiện nhưng kết quả là lại bắt hụt, kệ kẹo hồ lô đã trống không!

Ông chủ ngu ngơ tại chỗ, như vừa tỉnh lại từ trong mộng, hết rồi…

Kẹo hồ lô mình cực cực khổ khổ hao tốn bao nhiêu quỷ khí mới tụ ra được giờ mất sạch rồi!

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Phong.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ kia hằn lên vẻ tham lam, hắn giơ ngón tay ngoắc ngoắc nhìn mình chằm chằm.

Ánh mắt tham lam kia như muốn nói, không có kẹo hồ lô để ăn thì ta ăn ngươi đó!

Lòng ông chủ dâng lên sự hoảng hốt mà trước nay chưa từng có.

Đã ăn nhiều quỷ khí như vậy thế mà lại không có chút dấu hiệu bị quỷ khí nhập thể nào, cuối cùng đây là cái gì đây!

“Khách khách… Khách quan, hết rồi.”

“Cái gì!” Giọng nói của Cố Thanh Phong bõng nhiên cao lên, đôi con ngươi toát ra vẻ u ám, giống như một con sói đói tham lam.

“Một người bán kẹo hồ lô như ngươi mà lại không có kẹo hồ lô? Chẳng lẽ đang xem thường bổn đế?”

Giọng nói rét lạnh như truyền đến từ trong địa ngục Cửu U, làm cho quỷ thần như ông chủ cũng không nhịn được mà rét run.

“Khách… Khách quan, ta đây chỉ buôn bán nhỏ thôi, thật sự hết rồi mà, đã bị ngài ăn hết.” Ông chủ nói với vẻ mặt đưa đám.

“Khặc khặc khặc…” Tiếng cười nghiến răng kinh khủng vang lên.

Cố Thanh Phong nhìn thẳng vào ánh mắt đang hoảng sợ của ông chủ, chầm chậm nói: “Ai nói không còn, không phải vẫn còn hai viên này sao?”

Ông chủ sững sờ, còn hai viên? Ở đâu?

Khi hắn chú ý đến ánh mắt Cố Thanh Phong đang tập trung ở hai mắt mình, trong phút chốc hắn cảm thấy kinh hãi.

“Khách… Khách quan nói đùa, đây là mắt của ta mà, đâu phải kẹo hồ lô đâu.”

“Bổn đế nói nó là kẹo hồ lô thì nó là kẹo hồ lô! Lấy mắt ngươi xuống!”

Hai ngón tay Cố Thanh Phong như tia chớp vụt ra, ngay sau đó, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“A!”

Ông chủ đau khổ ngã xuống đất, che đôi mắt mình kêu lên thảm thiết: “Mắt của ta! Mắt của ta!”

Nhan Linh Ngọc nhìn xong cũng thấy choáng váng.

Ôi trời… Cuối cùng ai mới là quỷ thần?

Cuối cùng ai đã phạm phải cấm kỵ?

Tiếng hét thảm thiết của ông chủ kia lập tức dẫn đến sự chú ý của những người khác, mấy tiểu thương đang rao hàng, và mấy người đi đường mang nụ cười trên mặt đều dừng lại, ai nấy đều đứng yên tại chỗ nhìn thẳng về phía hai người Cố Thanh Phong và Nhan Linh Ngọc.

Tất cả giống như đang bị ấn nút tạm dừng, bầu không khí náo nhiệt trở nên quỷ dị.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhan Linh Ngọc luống cuống.

Nàng theo bản năng đến gần Cố Thanh Phong nhưng lại không dám áp sát quá gần bởi vì nàng cảm thấy trên con đường này, hình như có mỗi mình nàng là người bình thường, Cố Thanh Phong cũng không thể tính là người bình thường được.

Đối với ánh nhìn chăm chú của đám người, Cố Thanh Phong cười gằn nhét hai cái quỷ nhãn vào trong miệng, nhai nuốt ngon lành, trong miệng phát ra âm thanh nhóp nhép, nước văng khắp nơi.

“Mẹ nó nhìn cái gì mà nhìn! Còn dám nhìn thêm nữa bổn đế sẽ móc hết mắt các ngươi ra!”

Thái độ phách lối kia giống như hắn mới chính là cấm kỵ quỷ thần vậy.

Điều thần kỳ chính là sau khi Cố Thanh Phong nói xong, cả con đường giống như được mở khóa, tất cả lại hoạt động lại một lần nữa, người đi đường bắt đầu đi lại, âm thanh cười nói, tiếng rao hàng không dứt bên tai.

Người trên cả con đường y hệt như diễn viên, còn Cố Thanh Phong thì chính là đạo diễn, hắn nói một chữ bắt đầu quay thì đám người này sẽ tiến vào trạng thái bắt đầu biểu diễn.

Nhan Linh Ngọc choáng váng cả người, chẳng lẽ đây mới chính là cách đúng đắn để bước vào Hoàng Tuyền quỷ thành ư?

Hồi trước những người kia cẩn thận từng chút một, như đi trên băng mỏng nhưng lại chết thảm trong thành.

Cố Thanh Phong bây giờ ngược lại làm ngang ngược càn rỡ, không coi ai ra gì, lại hoành hành chẳng trở ngại chút nào?

Cho nên quỷ thần cũng sợ kẻ ác hay sao?

Ngay vào lúc đại não nàng đang chết máy, Cố Thanh Phong lại truyền đến một tiếng hừ lạnh.

“Hừ, một bầy kiến hôi, coi như chúng bây thức thời, nếu không bổn đế sẽ cho các ngươi đến cả quỷ cũng không được làm!”

Chương 1063 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!