Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1065: CHƯƠNG 1064: HOÀNH HÀNH BÁ ĐẠO (1)

Nhan Linh Ngọc nghe xong thì hãi hùng khiếp vía. Ngài bớt tranh cãi đi, toàn bộ Hoàng Tuyền quỷ thành này có vô số quỷ thần, còn có cấm kỵ đang ẩn nấp trong bóng tối nữa, nếu như chọc bọn họ giận, chết như thế nào cũng không biết đâu.

Nàng vẫn còn muốn cứu tỷ tỷ mình, không muốn trước khi tìm được người thì mình đã bị toàn thành truy nã đâu.

Thế là nàng vội vàng cẩn thận kéo kéo góc áo Cố Thanh Phong, nhỏ giọng nói: “Cố… Cố tiền bối, ngài bớt tranh cãi đi, chúng ta tìm người quan trọng hơn.”

“Tiện nhân im miệng đi! Ngươi là thân phận gì? Cũng dám khoa tay múa chân với bổn đế!”

Nhan Linh Ngọc bị Cố Thanh Phong làm cho giật nảy mình, vừa sợ vừa cảm thấy uất ức, nàng cảm thấy lòng tốt muốn nhắc nhở của mình lại biến thành lòng lang dạ thú, nhưng lại giận mà không dám nói gì.

Thấy dáng vẻ Nhan Linh Ngọc khúm núm như vậy, Cố Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, lập tức nói: “Lại đây, đưa tay nhỏ để ta nắm.”

“Hả!” Đôi mắt đẹp của Nhan Linh Ngọc trừng lớn, miệng nhỏ đỏ hồng khẽ cong.

“Hả cái gì mà hả, dạo phố thì phải có dáng vẻ của dạo phố, bổn đế biết ngươi được chiều mà sợ, nhưng chẳng qua hôm nay tâm trạng bổn đế không tệ nên mới đồng ý cho ngươi một cơ hội đụng vào mà thôi.”

Cố Thanh Phong nói rồi nhấc bàn tay nhỏ mềm như không xương kia lên, kéo nàng bắt đầu đi dạo phố.

Nhan Linh Ngọc cũng không dám phản kháng, cực kỳ giống như một nàng dâu nhỏ bị ức hiếp.

Ầm!

“Cút mẹ nó đi, không có mắt à, dám cản đường bổn đế?”

Cố Thanh Phong vừa đi vừa gạt người đi đường đằng trước ngã, thái độ cực kỳ phách lối.

Nhan Linh Ngọc không biết nói gì luôn, rõ ràng người kia cũng không chặn đường, chỉ vẻn vẹn đi qua trước người hắn mà thôi thế mà hắn lại cho người ta một cước.

Người đi đường bị đá ngã kia là một vị thư sinh, nam tử ăn mặc theo phong cách trẻ tuổi, trên mặt mang theo nét cười tươi như gió xuân, tay cầm cây quạt xếp trông rất là nho nhã.

Cho dù có bị Cố Thanh Phong đẩy ngã thì nụ cười trên mặt hắn cũng không thay đổi như cũ, nụ cười đó giống như được vẽ lên vậy, hắn không nói gì, vẫn nhìn chằm chằm về phía Cố Thanh Phong.

Nhưng mà Cố Thanh Phong lại không thèm để ý đến hắn, trực tiếp đi thẳng về phía trước, giẫm một bước lên khuôn mặt đang cười đi, đi qua người hắn như vậy đó.

Nhan Linh Ngọc vội vàng quay đầu nhìn chằm chằm vị thư sinh kia, chỉ sợ đối phương sẽ vùng dậy ra tay.

Nhưng lại không có, khuôn mặt mang theo dấu chân kia vẫn còn đang cười.

“Nắm tay chán quá, ôm eo nhỏ.” Không đợi Nhan Linh Ngọc kịp phản ứng, Cố Thanh Phong đã trực tiếp động thủ.

Cực kỳ mềm mại nhỏ nhắn.

Nhan Linh Ngọc hô lên một tiếng, bất lực phản kháng hai lần nhưng không được nên đành từ bỏ.

Bây giờ nàng chỉ mong lát nữa đừng muốn hôn môi nhỏ là được.

Cố Thanh Phong mang theo giai nhân đi thẳng một đường, đúng là hệt như đang dạo phố, thỉnh thoảng lại nhìn bốn phía chung quanh, dạo chơi các quầy hàng.

Hắn phát hiện đồ mà những tiểu thương này bán đều là mấy vật thế tục được ngưng kết từ quỷ khí, có bánh trung thu, bánh hấp, đồ chơi làm bằng đường vân vân.

Sau đó hắn quơ tay lấy một khối bánh hoa quế cho vào mồm.

“Nè, khách quan, ngài còn chưa có trả tiền đâu.”

“Trả tiền? Tiền gì chứ? Bổn đế ăn bánh hoa quế của ngươi là đã cho ngươi mặt mũi rồi, đừng có cậy thế mà lên mặt.”

“Khách quan, mua đồ phải trả tiền đây là chuyện đương nhiên, bất luận là ở đâu cũng cần như vậy.”

“Cút mau đi!”

Ầm!

Cố Thanh Phong đạp đổ sạp hàng của hắn, thuận tay lại đánh tiểu thương kia một trận rồi sau đó nghênh ngang rời đi.

Người bị đối xử như vậy không chỉ có mỗi người bán bánh quế, những tiểu thương khác cũng khó thoát khỏi độc thủ của Cố Thanh Phong.

Dù sao hắn gặp cái gì thì lấy cái nấy, nếu như ai dám nói một chữ không, thế chắc chắn sẽ bị dần một trận.

Đương nhiên hắn làm như vậy không phải vì ham mê mấy món đồ con con kia mà là đang cố ý chọc giận quỷ thần, dẫn xuất cấm kỵ.

Nhan Linh Ngọc sớm đã bị dọa sợ đến choáng váng, lớn như vậy rồi chưa bao giờ gặp qua người nào phách lối như vậy, cơ bản cũng không dám phản kháng, chỉ sợ vừa rời khỏi ngực Cố Thanh Phong thì sẽ bị quỷ thần phanh thây ngay mất thôi.

Để mặc cho bàn tay Cố Thanh Phong không thành thật.

Cứ như vậy, sau khi lập đổ tiểu thương cả con đường, sâu trong một hẻm nhỏ, cuối cùng cũng xuất hiện một tồn tại không giống vậy.

Hẻm nhỏ kia rất dài, không nhìn thấy bờ đâu, cuối cùng giống như một cái đầu nước đen u ám vậy.

Một lão thái bà gầy trơ xương dám người còng xuống, mặt mũi bị che đều bởi những nếp nhăn đang ngồi xổm ở đầu ngỏ, tay cầm tiền giấy không ngừng đốt trong cái chậu lửa trước người, trong miệng nói lẩm bẩm, giọng nói đứt quãng, giống như đang cúng tế cái gì đó.

Điểm khác biệt của bà ta với đám người kia chính là bà ta không cười mà là đang khóc.

Ánh lửa chiếu trên mặt bà lão, xanh mơn mởn, chiếu sáng khuôn mặt già nua thảm thiết.

Sương mù ảm đạm không biết từ lúc nào đã bao phủ đường đi.

Bầy không khí âm trầm kinh khủng bắt đầu tràn ngập.

Lần đầu tiên nhìn thấy bà lão, trong phút chốc, trái tim Nhan Linh Ngọc như bị thứ gì đó nắm lấy, đến cả thở cũng trở nên rất khó khăn.

Rõ ràng rất giống một bà lão bình thường nhưng nhìn thẳng vào bà ta lại giống như nhìn một cái vực sâu thăm thẳm.

Chương 1064 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!