Cố Thanh Phong cũng cảm nhận được một tia khí tức khác biệt từ trên người bà lão, rõ ràng người này mạnh hơn nhiều so với đám quỷ thần mà mình mới gặp. Những quỷ thần khác trông giống như con rối làm việc theo quy tắc hơn, còn bà lão này lại là một tồn tại có thể tự chủ hành động.
Khóe môi hắn lập tức lộ ra một nụ cười quỷ dị, hắn cất bước đi về phía trước, đi đến trước mặt bà lão, bóng dáng cao lớn tạo ra một bóng râm to, bao phủ tấm lưng còng của bà lão.
“Nè, bà già kia, bà có biết trông bà rất chướng mắt hay không.”
Bà lão ngẩng đầu, đùng đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Cố Thanh Phong, trên khuôn mặt già nua lộ ra một nụ cười thân thiện.
“Thật ngại quá vị công tử này, lão thân chỉ muốn hóa vàng mã cúng tế hai vị một chút, không có ý khác.”
Lời nói của lão thái bà mang vẻ rét lạnh cộng với nụ cười quỷ dị kia khiến cho lòng Nhan Linh Ngọc không nhịn được mà rét run lên.
“Cúng tế… bọn ta?”
Dự cảm không tốt xông lên đầu, thế là đang đốt vàng mã cho bọn ta à?
Ầm!
Cố Thanh Phong thẳng chân đá một cước đá bay chậu than, quỷ hỏa xanh biếc bay lên, trực tiếp thiêu cháy con hẻm nhỏ, khiến nó biến thành một biển lửa màu xanh lục.
“Bà già chết tiệt, chỉ có chút xíu tiền giấy đó mà đủ đốt cho ai chứ? Để quỷ thần bên cạnh nhìn thấy không chừng còn tưởng rằng bổn đế không đốt nổi nữa đó.”
Vẻ mặt bà lão vẫn không thay đổi, nói với vẻ thản nhiên: “Công tử đừng nóng vội, thân già này vẫn còn tiền giấy mà.”
Bà ta nói xong rồi trực tiếp móc một nắm tiền giấy to từ trong ngực ra, bỗng nhiên bà ta hất tay ném nó lên trời.
Đột nhiên, cuồng phong nổi dậy, tiền giấy màu vàng bay đầy trời đột nhiên bốc cháy, hóa thành những ngọn lửa xanh ngọc quỷ dị, giống như Lưu Tinh Hỏa Vũ đánh đến chỗ Cố Thanh Phong.
Đối mặt với cảnh tượng này, Cố Thanh Phong trực tiếp há miệng, sức hút khủng khiếp phát ra từ trong miệng hắn tạo thành một lỗ đen kinh khủng, như thôn phệ, nuốt hết tất cả quỷ hỏa trên bầu trời hầu như không còn.
Trong mắt bà lão lóe lên sự kinh ngạc: “Công tử đúng là bất phàm, chẳng qua đã đến Hoàng Tuyền quỷ thành này rồi, bất kỳ kẻ nào còn sống cũng không thể nào rời khỏi đây được.”
“Huyết hà hiện!”
Bà lão lại vung nắm tiền giấy lớn lên một lần nữa, không cần gió tiền cũng tự cháy, chỉ một thoáng, con hẻm nhỏ này đã lập tức xuất hiện vô số khe hở.
Có huyết hà chảy từ trong khe ra từ bốn phía, huyết thủy cuồng bạo mang theo sự ăn mòn mảnh liệt chảy về phía Cố Thanh Phong.
Trong huyết hà còn có vô số những khuôn mặt lệ quỷ dữ tợn kinh khủng đang gào thét.
Lại thêm một nắm tiền giấy nữa bay ra.
“U Minh khai!”
Vòng xoáy màu đen xuất hiện, trong vòng xoáy có ánh sáng âm u đến đục ngầu đang lưu chuyển, giống như cánh cổng địa ngục, giải phóng ra luồng năng lượng khiến người ta trầm luân.
“Luân Hồi khởi!”
Ầm ầm!
Trời đất bắt đầu chấn động, hư không không ngừng vặn vẹo, một thế giới Luân Hồi từ từ bay lên, bên trong có chứa Lục Đạo Luân Hồi, Bạch Cốt huyết sơn, Hoàng Tuyền Nại Hà, mười tám tầng Địa Ngục, trăm vạn con quỷ giãy dụa gào thét!
“Trấn!”
Sau khi lão thái bà ra lệnh một tiếng, huyết hà, U Minh, Luân Hồi, ba đại áo nghĩa cùng nhau ập đến trấn áp Cố Thanh Phong.
Giờ khắc này, uy thế quả thật chấn động thiên địa, làm cho núi non thất sắc, nhật nguyệt vô quang, thiên địa trầm luân.
Đôi mắt Cố Thanh Phong lập tức sáng lên, hô to đại bổ, lúc này hắn mở to miệng ra, sức hút khủng khiếp lại hiện lên. Chỉ trong một thoáng, huyết hà, U Minh, Luân Hồi tam đại dị tượng đều bị hắn hút vào miệng trong nháy mắt, bị nuốt vào trong bụng.
Lão thái bà vốn đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nụ cười trên mặt giờ đã cứng lại.
“Ngươi… Cuối cùng ngươi là người hay quỷ! Vì sao có thể thôn phệ sức mạnh huyết hà U Minh Luân Hồi!”
“Bổn đế có cho phép ngươi đặt câu hỏi chưa?”
Cố Thanh Phong vung tay lên, sức hút mạnh mẽ chợt hiện lên trong lòng bàn tay, trực tiếp hút bà lão tới tay hắn, một bàn tay bóp cổ họng bà ta.
“Bổn đế hỏi ngươi, mấy tiên vương trước đó tiến vào Hoàng Tuyền quỷ thành chạy đi đâu rồi?”
Sau khi lão thái bà trải qua nổi sợ ban đầu thì bây giờ đã trấn định trở lại: “Ngươi không giết được ta đâu, trong Hoàng Tuyền quỷ thành này, tất cả quỷ thần đều bất tử bất diệt.”
“Khặc khặc khặc… bổn đế có nói sẽ giết ngươi bao giờ chưa? Bổn đế chỉ muốn thôn phệ ngươi thôi! Minh Phủ Chi Ác.”
Cánh cửa Minh Phủ ầm ầm mở rộng sau lưng hắn, những bàn tay quỷ tái nhợt dữ tợn như rắn độc cũng quấn chặt lấy thân thể lão thái bà, kéo bà ta vào trong đó.
Đến đây, lão thái bà đã không còn tiếng thở nữa.
Cố Thanh Phong cười một tiếng khinh thường: “Bất tử bất diệt? Còn dám nói đến bất tử bất diệt trước mặt bổn đế, vậy ngươi chứ vào trong của Minh Phủ mà bất tử bất diệt đi.”
Hắn biết rõ nguyên nhân khiến cho những quỷ thần ở đây bất tử bất diệt, đơn giản chính là dựa vào sức mạnh cấm kỵ trong Hoàng Tuyền quỷ thành cho nên mới có thể vô hạn trùng sinh mà thôi.
Nhưng thứ mà Cố Thanh Phong làm cũng không phải là giết chết họ mà là trực tiếp nuốt luôn bản nguyên.
Sau khi thôn phệ thành công, Cố Thanh Phong đã nhận được tin tức mà mình muốn. Trong Hoàng Tuyền quỷ thành này, lão thái bà cũng được xem là quỷ thần có vai vế cao, cho nên đối với một đám tiên vương đều là người sống, tất nhiên bà ta cảm nhận được.
Chẳng qua cũng chỉ vẻn vẹn là cảm nhận được mà thôi, đối với những người sống không phạm phải cấm kỵ, bà ta cũng không để ý là bao.
Cho nên Cố Thanh Phong chỉ biết phương hướng đại khái, nhưng như thế cũng đủ lắm rồi.
Thế là Cố Thanh Phong lập tức ôm Nhan Linh Ngọc lên đường.
Chương 1065 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]