Trong một ngôi nhà cổ ở thành Bắc của Hoàng Tuyền quỷ thành. Có bốn người đang tập trung lại một chỗ mưu đồ bí mật.
Trên mặt bốn người này mang vẻ lo lắng, tình cảnh bi thảm, họ đang không ngừng thương lượng đối sách.
Nếu như Cố Thanh Phong đang ở đây thì sẽ phát hiện tất cả bốn người này đều là người quen.
Chính là nhóm tiên vương của Tinh khư thứ sáu.
Thiên Đô tiên vương, Huyền Quân tiên vương, Trọng Minh tiên vương cùng với Tiểu Tây Thiên phật chủ.
Bọn họ đều bởi vì vật chất siêu thoát mà bị Tiên Vương điện truy sát, bất đắc dĩ mới trốn vào trong Hoàng Tuyền quỷ thành, lợi dụng chuyện Tiên Vương điện không dám ra tay trong Hoàng Tuyền quỷ thành mà sống tạm đến ngày nay.
“Sớm biết có ngày hôm nay thì lúc trước ta đã không ra tay với Tinh Cực tiên vương, nếu như có hắn ở đây thì sẽ thêm được một người giúp đỡ.” Huyền Quân tiên vương nói với vẻ hối hận.
Trong lòng mấy người còn lại cũng đồng thời dâng lên vẻ hối hận.
Tinh Cực tiên vương là nhất tộc Tinh yêu, trời sinh tính tình cổ quái, tính cách cực đoan, cho nên mới quan hệ của hắn với tất cả các tiên vương đều không tốt.
Đám người này vì muốn ít đi một người phân chia vật chất siêu thoát mà đã ra tay ám hại Tinh Cực tiên vương.
“Không chỉ Tinh Cực tiên vương, biết trước như vậy ta đã gọi thêm Cổ Nhược Trần đi cùng mới đúng.” Tiểu Tây Thiên phật chủ u sầu cau mày nói.
Cổ Nhược Trần là tiên vương vừa mới tấn thăng, hơn nữa đã từng đối nghịch với bọn họ nên bọn họ mới không muốn để Cổ Nhược Trần theo chia một chén canh.
“Hừ, theo bổn tọa thấy, kẻ gây tội rõ ràng là tên tiểu súc sinh Cố Thanh Phong kia! Nếu không phải hắn cướp Tiên Vương binh của chúng ta làm cho sức chiến đấu của chúng ta giảm mạnh thì coi như có thiếu đi hai người cũng có sao đâu nào? Đánh không lại Tiên Vương điện thì ít nhất cũng có thể chạy, đâu đến mức bị mắc kẹt ở cái nơi quái quỷ này!” Trọng Minh tiên vương chỉ còn nửa người nói với vẻ tức giận.
Vừa nhắc tới Cố Thanh Phong, Trọng Minh tiên vương lại hận đến nghiến răng.
Dù sao cũng là do Cố Thanh Phong bắt Hi Hòa tiên hậu làm tù binh sau đó lại liên lạc với mình, chuyện này không thể không có liên quan đến chuyện hắn bị trọng thương được.
Hôm đó ngay lúc hắn đang chiến đấu thì ngọc bồi truyền tin bên kia đã truyền đến tiếng kêu thảm của thê tử nên mới bị phân tâm, bị tiên vương của Tiên Vương điện nắm lấy cơ hội làm hắn bị trọng thương.
Như vậy sao khiến hắn không hận cho được?
Nhất là bây giờ khi bị vây khốn ở Hoàng Tuyền quỷ vực không thể nào trở về cứu thê tử được, hắn lại càng khó chịu đến phát điên, chỉ cần nghĩ đến chuyện Hi Hòa tiên hậu bị Cố Thanh Phong bắt lại, mỗi đêm bị làm nhục, ngày ngày đều kêu lên thảm thiết, bị ức hiếp, thậm chí còn phải đối mặt với những yêu cầu vô lý, hắn sắp nổ tung rồi.
“Được rồi, bây giờ nói những thứ này còn có ý nghĩa gì chứ?” Giọng nói lạnh lùng của Thiên Đô vương vang lên.
Hắn vừa mở miệng, những người khác lập tức bị trấn trụ.
Hiển nhiên trong lòng mọi người, địa vị Thiên Đô vương là cao nhất, thực lực cũng mạnh nhất.
Thật sự đúng là như vậy, Thiên Đô vương là cường giả Tiên Vương cảnh hậu kỳ, những người còn lại đều là trung kỳ thậm chí còn có sơ kỳ, tất nhiên hắn là cao nhất.
Thật ra thực lực ban đầu của hắn và điện chủ Tiên Vương điện Hư Thanh Vân cũng ngang nhau, nhưng dù sao hắn cũng là kiếm tu, Thiên Đô kiếm bị lấy mất nên sức mạnh hắn tất nhiên bị giảm mạnh, không thể đánh lại Hư Thanh Vân.
Cộng thêm chuyện tinh khư thứ sáu không ngừng nội đấu, hại chết Tinh Cực tiên vương còn cô lập Cổ Nhược Trần khiến cho mặt nhân lực cũng không thể sánh được với Tiên Vương điện, cho nên mới rơi vào cảnh ngộ thế này.
“Chuyện cần bàn hôm nay vẫn là ngẫm lại làm sao để vượt qua kiếp nạn này đi! Bây giờ Tiên Vương điện đang ở bên ngoài, chúng ta ở bên trong, mặc dù bây giờ vẫn bình an vô sự nhưng Hoàng Tuyền quỷ thành quỷ khí nặng nề, cho dù chúng ta là tiên vương nhưng cứ kéo dài thế này cũng sẽ bị quỷ khí xâm lấn, sức mạnh sẽ giảm sút, cứ chờ đợi như vậy sớm muộn gì cũng có một ngày không cần Tiên Vương điện ra tay, tất cả chúng ta đều sẽ phải chết ở nơi này.” Thiên Đô vương nói với vẻ ngưng trọng.
“Còn có cách nào nữa! Ở cái nơi quỷ quái này, thương thế của bổn tọa cũng khó hồi phục được!” Trọng Minh tiên vương tức điên người nói.
Ngay vào lúc đám người đang rầu rỉ khổ não thì sắc mặt Thiên Đô vương khẽ thay đổi: “Thu khí tức lại, có gì đó đang đến gần!”
Trong phút chốc đám người trở nên kinh hãi. Trong Hoàng Tuyền quỷ thành này khắp nơi đều là quỷ thần, thứ đến đây có thể là gì, chắc chắn là quỷ thần.
Nhưng bọn họ cũng đâu xúc phạm cấm kỵ, chẳng lẽ ngồi ngốc trong Hoàng Tuyền quỷ thành này lâu một chút cũng không được?
Đang lúc đám người thu khí tức lại, trong lòng đầy nghi ngờ thì bên ngoài cổ trạch, tiếng bước chân trầm trầm đột nhiên vang lên.
Cộp cộp cộp…
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa cổ trạch.
Trong phút chốc, đám người trở nên căng thẳng.
“Khặc khặc khặc…”
Một tràng tiếng cười vang lên khiến cho lông tơ người ta dựng đứng.
“Xem nào, bổn đế phát hiện ra cái gì nè?”
“Khặc khặc khặc… Bốn tiên vương hoang dã!”
Giọng nói khủng bố vang vọng quanh khắp cổ trạch.
Trên mặt Thiên Đô tiên vương lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Tiếng người này quen lắm, không phải là…”
Ầm!
Cửa bị một cước đá văng.
Khuôn mặt dữ tợn đang cười tươi rói đập vào mắt mọi người.
Chương 1066 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]