Chuyện là thế nào đây? Vì sao nhìn thấy Cố Thanh Phong lại muốn chạy?
Coi như tên tiểu tử Cố Thanh Phong này có mấy phần bản lĩnh, nhưng các người đều là tiên vương, còn sợ một tên Đại La kim tiên sao?
Có thể đánh được chuẩn tiên vương thì như thế nào, trước mặt tiên vương đều chỉ là sâu kiến mà thôi.
Ấn tượng của nhóm tiên vương Tinh khư thứ sáu dành cho Cố Thanh Phong chỉ dừng lại ở thời điểm hắn đánh giết chuẩn tiên vương mà thôi. Mặc dù hắn đã quậy cho tinh khư thứ sáu trời long đất lở nhưng dù sao đó cũng là sau khi các tiên vương đi mà thôi.
Cái gì gọi là trong núi không có hổ thì khỉ xưng vương? Không phải là đang nói đến Cố Thanh Phong đó sao?
Bọn họ vĩnh viễn không ngờ đến, chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi khi bọn họ ở trong dòng sông pháp tắc, Cố Thanh Phong đã liên tiếp thôn phệ mấy vị tiên vương, ngủ với hai vị nữ tiên vương, sức mạnh đã tăng đến mức cực kỳ kinh khủng rồi.
Đối mặt với sự hoảng sợ của Lý Phù, Hư Thanh Vân cũng có hơi căng thẳng nhưng về tổng thể thì vẫn trấn định.
Chỉ nghe hắn trầm giọng nói: “Chạy? Chạy đi đâu? Chỉ có ở lại trong Hoàng Tuyền quỷ thành này mới được an toàn, bổn tọa không tin hắn dám ra tay trong Hoàng Tuyền quỷ thành!”
Hư Thanh Vân khiến cho đám người Thiên Đô tiên vương càng thêm ngẩn ngơ khó hiểu.
Chuyện này cuối cùng là như thế nào? Vì sao đến điện chủ Tiên Vương điện Hư Thanh Vân, vị cường giả tiên vương hậu kỳ này cũng sợ Cố Thanh Phong như vậy?
Mà còn nữa, sao câu nói này quen quen vậy kìa?
Thiên Đô tiên vương nghe xong thấy hơi sững sờ, không phải câu mà mình vừa nới với Tiên Vương điện hay sao?
Không tin Tiên Vương điện dám ra tay trong Hoàng Tuyền quỷ thành, vai diễn này đổi cũng hơi nhanh, quay đầu lại đã biến thành Tiên Vương điện nói với Cố Thanh Phong rồi.
Biểu cảm của Nhan Linh Ngọc lại càng kỳ quái hơn, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng dường như đang muốn cười nhưng lại không dám bật cười, dáng vẻ như đang cực kỳ vui vẻ.
Cố tiền bối không dám ra tay?
Chỉ sợ là các ngươi không biết, hắn vừa mới thiêu cả một con phố quỷ đấy.
Quỷ thần dọc đường có ai trốn thoát được cái tát của hắn đâu, thảm nhất là người bán kẹo hồ lô, tròng mắt cũng bị móc ra mất.
Loại tồn tại này sẽ thèm để ý đến quỷ thần trong Hoàng Tuyền quỷ thành sao?
“Mấy con sâu con kiến các ngươi thế mà lại tính toán muốn dùng Hoàng Tuyền quỷ thành để chèn ép Bổn đế? Khặc khặc khặc… Bộ thật sự không biết đó đều là thân bằng quyến thuộc của bổn đế hay sao? Các ngươi nói xem, trốn nơi nào không trốn, cứ nhất định phải chạy vào nhà bổn đế, đây không phải là tự tìm đường chết hay sao?” Trong mắt Cố Thanh Phong lóe lên tia ma quang màu lam trông rất hưng phấn, ánh mắt tham lam quét qua đám người.
Trên mặt Hư Thanh Vân tuôn ra mấy giọt mồ hôi lạnh nhưng vẫn giả bộ trấn tĩnh như cũ, nói: “Ngươi đừng có nói càn ở đây, Hoàng Tuyền quỷ thành là nơi cấm kỵ, bên trong có vô số quỷ thần, lại có càng nhiều các thứ cấm kỵ không thể miêu tả được, đến cả tiên vương đỉnh không cũng không dám tùy ý làm càn! Ngươi không hù được bọn ta đâu!”
Sau khi nói xong, có thể là Hư Thanh Vân cảm thấy mình nói có hơi cứng quá, sợ chọc Cố Thanh Phong giận nên lại sửa lời nói: “Cố tiền bối, thật ra giữa chúng ta đâu có thù oán gì, không phải ngươi thích nữ tiên vương sao? Vậy ta tặng Lãnh Thi Tình cho ngươi, nếu như ngươi thấy không đủ vậy thì vị Vũ Nhu tiên vương này cũng cho ngươi luôn, hai nhà chúng ta kết thành Tần Tấn, đây là chuyện vui, cần gì phải cá chết lưới rách?”
Vẻ mặt vị nữ tiên vương duy nhất trong Tiên Vương điện cũng chính là Vũ Nhu tiên vương thay đổi trong phút chốc: “Điện chủ, ngươi…”
“Vũ Nhu, có thể đi theo cường giả như Cố tiền bối cũng là phúc phận của ngươi.”
Hắn lại lập tức truyền âm nói: “Ngủ với ai mà không phải là ngủ, ngươi nhắm mắt lại coi như bị bóng đè đi, chuyện quan trọng là vượt qua khó khăn trước mắt.”
Cố Thanh Phong nhìn thoáng qua vị được xưng là Vũ Nhu tiên vương kia, khí tức hỗn tạp, xem ra là người hiểu đạo âm dương, mặc dù tư sắc cũng được nhưng chẳng qua chỉ là đỉnh nhất trong đám người phàm mà thôi.
“Chỉ bằng tiện nhân kia mà cũng xứng muốn được bổn đế mưa móc?” Cố Thanh Phong nói với vẻ khinh thường.
“Ngươi!”
Vũ Nhu tiên vương tức đến sắp nổ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, thế mà nàng đã bị hai người vứt bỏ. Hư Thanh Vân không cần nàng nữa tặng nàng cho người ta, không ngờ Cố Thanh Phong cũng nhìn nàng không vừa mắt.
“Cố tiền bối, ngài không muốn Vũ Nhu cũng được, ngài hãy ra điều kiện đi, chúng ta hoàn toàn có thể kết hợp với nhau.”
Nụ cười khinh thường trên khóe môi Cố Thanh Phong càng đậm hơn: “Điều kiện gì cũng không được, bởi vì các ngươi đã làm người nhà Bổn đế bị thương! Rồng có vảy ngược, phạm vào ắt phải chết! Người nhà bổn đế cũng vậy, ai động đến người nhà của bổn đế thì mẹ nó người đó liền phải chết!”
Trong phút chốc, Hư Thanh Vân sợ hãi: “Cố tiền bối, có phải là có hiểu lầm gì rồi không? Bọn ta có động đến người nhà của ngươi bao giờ đâu? Người nhà của ngươi là ai vậy?”
“Chính là hắn.” Cố Thanh Phong chỉ về hướng Trọng Minh tiên vương chỉ còn lại nửa người.
“Hả?” X2
Hư Thanh Vân với Trọng Minh tiên vương đồng thời hô lên, cả hai đều có hơi ngây ngốc.
Chương 1070 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]