Hư Thanh Vân nghĩ ngươi có muốn viện có thì cũng phải viện cái cớ cho tốt một chút, tên Trọng Minh tiên vương này rõ ràng là người của Trọng Minh nhất tộc, đôi trọng đồng sáng loáng ra đó, ngươi không nhìn thấy à, sao có thể là người nhà ngươi được? Trọng Minh tiên vương cũng nghĩ, chẳng lẽ ngươi ngủ với Hi Hòa tiên hậu rồi thì chúng ta trở thành người nhà được?
“Cố Thanh Phong, câu này của ngươi có ý gì đây!” Trọng Minh tiên vương nói với vẻ cực kỳ tức giận. Hắn cảm thấy Cố Thanh Phong đang vũ nhục mình.
Bốp!
“Cút mẹ ngươi đi! Ở đây tới phiên tên phế vật như ngươi nói chuyện sao!”
Cố Thanh Phong trực tiếp tát một cái khiến Trọng Minh tiên vương ngã ra đất.
Trọng Minh tiên vương đáng thương bởi vì chỉ còn có nửa người, vốn không thể né tránh được, lại không ngờ Cố Thanh Phong đột nhiên đánh mình.
Hư Thanh Vân nhìn thấy cảnh này, khóe môi không ngừng run rẩy.
Cái này mẹ nó là người nhà ngươi à? Ngươi đối xử với người nhà ngươi như vậy?
Chiếu theo cách làm của loại người như ngươi, mẹ nó ai là người nhà ngươi thì xem như người đó không may!
“Một người nhà đang yên đang lành, một vị tiên vương thế mà lại bị các ngươi đánh bị thương thành thế này, ngươi nói xem, các ngươi không đáng chết thì ai đáng chết đây!”
Lúc này hắn cực kỳ muốn ra mặt giúp người nhà, còn muốn đòi lại công bằng nữa.
“Cố Thanh Phong!”
Trọng Minh tiên vương bị ngã ra đất bỗng nhiên phát ra một tiếng gầm thét đinh tai nhức óc.
“Ngươi dám…”
Trong phút chốc, Cố Thanh Phong giận tím mặt: “Tên khốn kiếp! Bổn đế có cho ngươi nói chuyện chưa! Không thấy bổn đế đang đòi lại công đạo cho ngươi sao! Cái thứ bùn nhão không thể trát tường! Đáng chết!”
Ầm ầm!
Một cỗ khí tức cấm kỵ khủng bố trào ra từ trên người Cố Thanh Phong, hư không phía sau vặn vẹo, một cái cổng Minh Phủ cao lớn từ từ bay lên.
Khí tức rét lạnh tràn ngập toàn trường.
Ầm!
Cửa Minh phủ mở ra, vô số bàn tay quỷ dữ tợn nhô ra từ nơi đó, chụp về phía Trọng Minh tiên vương.
Giờ khắc này, bất luận là tiên vương của tinh khư thứ sáu hay là tiên vương của Tiên Vương điện đều hồn vía lên mây.
“Đừng mà!”
“Mau dừng tay! Sẽ kinh động đến quỷ thần!”
Nhưng mà Cố Thanh Phong lại không quan tâm đến, Trọng Minh tiên vương bị bàn tay quỷ quấn lấy thì đôi con ngươi như muốn nứt ra, toàn thân phát ra tiên quang óng ánh như một cái mặt trời huy hàng, ý muốn chống trả.
Nhưng sao hắn có thể là đối thủ của Cố Thanh Phong được, lại càng đừng nhắc tới đây là người nhà, quả thật ngay cả một tia nước bọt cũng không bắn ra được, cả người đã trực tiếp bị kéo vào trong cánh cửa Minh phủ.
Những người còn lại cũng chẳng có lòng nào mà chỉ trích Cố Thanh Phong hoặc là báo thù cho Trọng Minh tiên vương, sự chấn động khi vừa ra tay ban nãy quá lớn, tất nhiên sẽ kinh động đến quỷ thần!
“Quỷ thần sắp chạy tới rồi, chạy mau!” Có tiên vương cả kinh kêu lên.
“Chia ra chạy, tỉ lệ sống sót sẽ cao hơn!”
“Không được!” Hư Thanh Vân và Thiên Đô tiên vương cùng nhau quát lên.
Hai người liếc nhau, trong nháy mắt đã hiểu rõ ý của đối phương.
“Hư điện chủ, vì kế hoạch hôm nay, chỉ có khi chúng ta xóa bỏ hiềm khích lúc trước, đồng lòng hợp sức thì có có chút hi vọng sống.” Thiên Đô tiên vương nói chuyện với tốc độ rất nhanh.
Hư Thanh Vân khẽ gật đầu: “Không sai, Thiên Đô đạo hữu, bây giờ không phải là lúc chúng ta tranh đấu lẫn nhau, bất luận là giữa ta và ngươi có thù hận thì nào thì đó cũng là thù hận của người sống, đối với bất kỳ người nào mà nói, quỷ thần cũng là kẻ địch lớn, bản tọa đồng ý liên thủ!”
Trong nháy mắt, hai người đã hòa giải xong.
Trên thực tế thì sao, suy nghĩ của hai người đúng là giống nhau nhưng chẳng qua nó lại không giống như những gì bọn họ nói, suy nghĩ thật sự của bọn họ là mang theo pháo hôi cùng hành động.
Dù sao bây giờ chỉ có hai người bọn họ là cường giả Tiên Vương hậu kỳ, vào thời khắc quan trọng có thể dùng đồng đội làm pháo hôi, yểm hộ mình chạy trốn.
Ngay vào lúc hai người đạt thành nhận thức chung thì đột nhiên, quỷ khí trong không gian bắt đầu đậm đặc lên.
Dị động sinh ra giữa thiên địa, giống như có đại quân đang xông tới.
Từ xa nhìn lại, cách đó không xa, một biển vật sống nhúc nha nhúc nhích như núi thây biển máu, bay về phía cổ trạch.
Thứ lít nha lít nhít kia chính là đại quân quỷ thần, đang vọt tới như thủy triều.
Trên bầu trời còn có hàng loạt mây đen từ quỷ khí chầm chậm tụ lại.
Sắc mặt mọi người trở nên thay đổi, bao gồm cả Cố Thanh Phong.
Chẳng qua trên mặt của mọi người đều mang theo nét hoảng sợ bối rối, còn trên mặt Cố Thanh Phong thì là hưng phấn dị thường.
“Không xong, bọn họ tới rồi, đi mau!” Hư Thanh Vân hét to một tiếng, mang theo đám người muốn cùng chạy trốn.
Giờ khắc này, hai nhóm người lúc trước vẫn là kẻ địch bây giờ dưới sự uy hiếp của quỷ thần, chuẩn bị đồng tâm hiệp lực cùng vượt qua kiếp nạn.
Nhưng người tính sao bằng trời tính, người có phúc họa sớm tối, chuyện thường sẽ không bao giờ thuận lợi.
“Khặc khặc khặc… Muốn đi? Đã từng hỏi bổn đế chưa?”
Tiếng cười nghiến răng kinh khủng vang lên toàn trường, đám người chỉ thấy một ma ảnh đang cản trước đường bọn họ đi.
“Cố Thanh Phong! Cuối cùng ngươi muốn làm gì đây!”
“Nếu như ngươi muốn chết thì cũng đừng kéo bọn ta theo!”
“Cố đạo hữu, chuyện này gấp gáp, đừng hành động theo cảm tính mà!”
“Mẹ nó đều im miệng hết cho bổn đế! Hôm nay, nếu như không đòi lại sự công bằng được cho người nhà, có một người giết một người, không ai được đi cả!” Cố Thanh Phong cười gằn nói.
Đám người hoàn toàn chết lặng.
Công đạo? Mẹ nó người nhà ngươi bị chính ngươi giết chết, ngươi muốn đi tìm ai đòi công đạo?
Hư Thanh Vân vội vàng lên tiếng: “Trọng Minh tiên vương chết trong tay ngươi, ngươi cản bọn ta làm gì?”
Chương 1071 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]