“Nực cười! Nếu không phải các ngươi đánh hắn trọng thương, sao bổn đế có thể dễ dàng giết hắn như vậy?” Nhóm tiên vương của Tiên Vương điện: “...”
“Còn có mấy người các ngươi nữa!” Cố Thanh Phong lại quay đầu giáo chỉa về phía đám người tiên vương ở Tinh khư thứ sáu.
“Trọng Minh tiên vương bỏ vợ bỏ con đi chinh chiến xa xôi cùng các ngươi, thế mà các ngươi không bảo vệ được hắn, các ngươi cũng đáng chết!”
Nhóm tiên vương của Tinh khư thứ sáu: “...”
Lúc này bọn họ cũng không biết phải nói thê gì, bởi vì câu nói này của Cố Thanh Phong quá đáng lắm rồi.
Cưỡng từ đoạt lý đến mức như thế, nói thêm nữa có tác dụng gì bây giờ?
Giống như ngươi vĩnh viễn cũng không thể gọi người đang giả vờ ngủ dậy, cũng vĩnh viễn không thể nói lại một người không nói đạo lý.
“Người sống các ngươi dám xông vào Hoàng Tuyền quỷ thành à!”
Đột nhiên, một âm thanh lạnh căm căm vang vọng giữa trời đất.
Quỷ khí đậm đặc che phủ bầu trời, chỉ trong nháy mắt, giống như đêm tối đã phủ xuống rồi vậy.
Trong lúc nhất thời trời đất u ám, sương quỷ màu đen tung hoành khắp trời, giống như tận thế.
Mà trong bóng tối vô biên kia lại có vô số những quỷ thần hung thần ác sát đang cuộn trào, gào thét, lít nha lít nhít, chấn thiên động địa.
“Giết! Giết! Giết!”
Tiếng quỷ thần gào thét trở thành âm thanh duy nhất trong thế gian này.
Trong nháy mắt, sắc mặt của nhóm tiên vương hoàn toàn thay đổi, mặt xám như tro.
“Xong rồi! Lần này tiêu thật rồi!” Có người nói trong tuyệt vọng.
Cũng có người trợ mắt nhìn Cố Thanh Phong: “Đều là tại ngươi cả!”
Lúc này, cổ trạch đã hoàn toàn bị bao phủ bởi quỷ thần đang mãnh liệt lao tới.
Nhưng mà, sau khi quỷ thần vây quanh xong, họ cũng không ra tay ngay mà như đang chờ đợi gì đó.
Một lát sau, chỉ thấy đại quân quỷ thần cứ như vậy mà tạo ra một con đường, cuối con đường lại có một cái kiệu hoa màu đỏ lớn.
cái kiệu lớn không khác là bao so với kiệu cưới của người phàm.
Chỉ là cái màu đỏ khiến cho người ta thấy chướng mắt kia tồn tại trong đám quỷ khí đen kịt này, trông cực kỳ đột ngột, trông như một mảng màu máu quỷ dị.
Kiệu lớn màu đỏ có màn cửa, không nhìn rõ tình hình bên trong, mà người khiêng kiệu chính là bốn người giấy, tái nhợt quỷ dị, trên má thoa màu đỏ như máu, là hai nam hai nữ.
Mà bên cạnh cái kiệu lớn màu đó còn có một vị lão giả giống như một nô bộc già đi theo.
Ông ta tóc trắng đầy đầu, người mặc áo liệm, đội thêm một chiếc mụ có đỉnh màu đen, trong tay còn không ngừng đâm người giấy, giống như một Trát Chỉ Tượng (tượng giấy bồi) vậy.
Vào lúc nhìn thấy lão Trát Chỉ Tượng, đôi con ngươi của các tiên vương đều co lại, lông tơ dựng đứng.
“Là Trát Chỉ Tượng! Loại quỷ thần cấp bậc này cũng bị gọi đến rồi!”
“Xong rồi! Trong truyền thuyết, sức mạnh của Trát Chỉ Tượng được so sánh với Tiên Vương đỉnh phong, lần này ta chắc chắn phải chết rồi!”
Lời nói vừa dứt, trong nháy mắt, trên mặt mọi người chỉ còn lại đám tro tàn.
Lúc này, lại có người run rẩy nói: “Vậy tồn tại trong kiệu phải dữ dội cỡ nào mới dám để Trát Chỉ Tượng đứng bên người trong tư thái nô bộc như vậy!”
“Chẳng lẽ… Là vị tồn tại cấm kỵ trong truyền thuyết kia?”
Cạch cạch cạch…
Nhóm người giấy nâng kiệu hoa chầm chậm bước tới, Trát Chỉ Tượng cũng bước theo sau, từ từ dừng lại ở cổ trạch.
Đám người hoặc là hoảng sợ, hoặc là xao động căng thẳng, tất cả ánh mắt đều tập trung hết lên người bọn họ.
“Các vị, các ngươi tự tiện xông vào Hoàng Tuyền quỷ thành, đã quấy rầy đến chủ nhân nhà ta, phải bị tội gì?” Trát Chỉ Tượng lên tiếng nói với giọng thản nhiên.
Ngữ khí cưc kỳ bình thản, như một vị lão giả người phàm bình thường vậy.
Nhưng lại không có bất kỳ ai dám xem thường ông ta.
Hai chữ chủ nhân kia vừa thốt ra, mạnh như Hư Thanh Vân và Thiên Đô tiên vương mà mặt cũng toát đầy mồ hôi lạnh, con ngươi chấn động.
Có thể được Trát Chỉ Tượng xưng là chủ nhân, có thể là ai được?
Chỉ có thể là tồn tại cấm kỵ nấp sau Hoàng Tuyền quỷ thành trong truyền thuyết.
“Ồ, các vị sao lại không trả lời? Lão hủ đếm ba tiếng, nếu như các vị vẫn còn chưa chịu cho chủ nhân nhà ta một câu trả lời hài lòng, vậy các vị cứ ở lại đây luôn đi.” Ánh mắt Trát Chỉ Tượng quét qua đám người, trong lời nói có vẻ như chẳng đặt mấy tiên vương này vào mắt chút nào.
Đám người đưa mắt nhìn nhau, người của Tiên Vương điện nhìn về phía Hư Thanh Vân, người của tinh khư thứ sáu nhìn về phía Thiên Đô tiên vương, giống như đang đợi lão đại nhà mình nghĩ cách vậy.
Hư Thanh Vân và Thiên Đô tiên vương nhìn nhau, dường như muốn nói gì đó với đối phương.
“Một.”
Trát Chỉ Tượng đếm ra số thứ nhất.
Trên trán hai người Hư Thanh Vân toát ra mồ hôi lạnh.
“Hai.”
Số thứ hai vừa dứt, một giọng nói đã vang lên phá vỡ khung cảnh tĩnh mịch.
“Đừng nói bổn đế không cho các ngươi cơ hội, bổn đế chỉ đếm đến ba, sau đó, nếu các ngươi không cho người nhà bổn đế một câu trả lời thì tất cả đều phải chết!”
Cố Thanh Phong nói với các tiên vương với giọng thản nhiên.
Cả không gian lại rơi vào an tĩnh.
Đám người ngạc nhiên.
Bất luận là các tiên vương hay Trát Chỉ Tượng ai nấy đều thấy sững sốt.
Bây giờ xem như có mù cũng nhìn ra được đây là tình cảnh gì, thế mà mẹ nó ngươi lại bắt đầu đếm số? Còn là vì người nhà đòi lại sự công bằng?
Ngươi đối xử tốt với người nhà mình quá ha!
Chương 1072 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]