“Một” Cố Thanh Phong bắt đầu đếm.
Lần này Trát Chỉ Tượng có chút khó xử, hắn ta vốn dĩ phải đếm đến ba, nhưng Cố Thanh Phong lại trực tiếp làm rối loạn tiết tấu của hắn ta.
Điều này làm cho sắc mặt của Trát Chỉ Tượng vốn đã tái nhợt như tờ giấy lại càng tái nhợt hơn.
Hai mắt hắn ta tĩnh như tờ nhìn về phía Cố Thanh Phong không có quỷ thần trong mắt: “Tiểu tử, đếm cũng phải chia nhau đến trước đến sau.”
“Hai!”
Cố Thanh Phong không để ý tới hắn ta, vẫn tiếp tục đếm hai.
Trát Chỉ Tượng nhướng mày, quỷ khí cả người bốc lên như khói báo động, trong nháy mắt che khuất cả bầu trời, hư không vặn vẹo.
Cảm nhận được người Trát Chỉ Tượng tức giận, một đám tiên vương trong nháy mắt hồn xiêu phách lạc, như có gai ở sau lưng.
“Tiểu tử, xem ra ngươi thật sự không để đám quỷ thần bọn ta vào mắt.”
“Ba!”
Cố Thanh Phong đếm xong ba con số, nhìn thấy chúng tiên vương thờ ơ, bất chợt giận tím mặt: “Xem ra những con kiến hôi các ngươi thật sự không để bổn đế vào mắt mà! Nếu đã như thế vậy thì chết hết đi!”
Hắn còn chưa kịp động thủ, bên Trát Chỉ Tượng đã phẫn nộ rời đi.
Đầu tiên Cố Thanh Phong học theo hắn ta đếm, sau đó còn học nói chuyện, trong lời nói lại hoàn toàn không để ý đến hắn, điều này làm sao hắn có thể không giận chứ?
“Ngươi chết trước đi!”
Trát Chỉ Tượng hừ lạnh một tiếng, ngay lập tức hắn ta vung bàn tay lên, người giấy hắn ta vừa làm xong trong tay đã lập tức bay ra ngoài.
Người giấy nhỏ kia đón gió sau đó tăng kích cỡ lên, trong nháy mắt đã hóa thành một vị quỷ thần mặc áo giáp, cưỡi chiến mã đầu lâu, cầm trường thương màu máu chém giết về hướng Cố Thanh Phong.
Chúng tiên vương nhìn thấy quỷ thần do người giấy này biến thành, trong tích tắc sắc mặt biến đổi kịch liệt.
Chỉ vì trong cảm giác của bọn họ, quỷ thần người giấy này lại có được thực lực khủng bố không dưới Tiên Vương trung kỳ!
Tiên Vương trung kỳ không được mọi người để vào trong mắt, dù sao bên bọn họ cũng có mấy vị cường giả Tiên Vương trung kỳ, nhưng vấn đề ở đây chính là người làm giấy chỉ tiện tay ném ra!
Tiện tay lấy ra người giấy đã có thực lực Tiên Vương trung kỳ, có trời mới biết hắn ta có thể làm ra bao nhiêu người giấy như vậy nữa.
Trong đôi mắt quỷ thần của người giấy thiêu đốt hừng hực huyết hoả, hắn ta giơ trường thương trong tay lên, bỗng xuất hiện vô số huyết sắc pháp tắc đáng sợ, chúng điên cuồng hội tụ về phía mũi thương.
Chém ra một nhát thương, cầu vồng huyết sắc như xuyên qua thiên địa, hung hãn xuyên thủng vào thân thể Cố Thanh Phong.
Còn Cố Thanh Phong thì sao, khi đối mặt với một đòn khủng bố đang đánh tới, hắn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, mà vẫn nhìn chằm chằm vào đám tiên vương.
Đột nhiên Cố Thanh Phong ra tay, tuy nhiên không phải đối với người giấy mà ra tay đối với đám tiên vương kia.
Giống như từ đầu đến cuối trong mắt hắn đều không nhìn thấy những quỷ thần này, ngang nhiên không thèm để ý đến bọn họ.
Còn người đầu tiên hắn xuống tay chính là Lý Phù từng có ân oán trước đó.
Ma quang khủng bố ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, ma văn bất tận ở trình độ cực cao bùng cháy lên, một cỗ ma ý thông thiên triệt địa phóng lên trời, ma quang hóa thành một bàn tay khổng lồ nâng trời lên, hung hăng tóm lấy Lý Phù.
Chúng tiên vương đều trợn tròn mắt, bọn họ sống nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy loại tình huống như này.
Quỷ thần người ta ra tay với ngươi, tốt xấu gì ngươi cũng nên tôn trọng người ta chút chứ!
Ngươi lại chả thèm liếc mắt lấy một cái, tự mình ra tay với ta, đây là thù oán gì vậy?
Trát Chỉ Tượng nhìn thấy một màn này, tức giận đến thất khiếu bốc khói, xem thường lời nói của hắn ta còn chưa tính, hiện giờ hắn ta đã động thủ, hắn lại còn dám xem thường?
Dù trong mắt không có quỷ thần như thế nào cũng phải có giới hạn!
Quỷ thần người giấy kia giống như cảm giác được sự phẫn nộ của chủ nhân nhà mình, lúc này huyết quang trong mắt tăng vọt, trường thương huyết sắc kia càng lúc càng rực rỡ hơn, hiển nhiên thôi thúc phát ra đến trình độ cao.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Hai tiếng nổ kịch liệt đồng thời vang lên.
Trường thương huyết sắc đánh trúng vào thân thể của Cố Thanh Phong, còn ma trảo của Cố Thanh Phong cũng phá vỡ tiên quang hộ thể của Lý Phù, bắt lấy hắn ta.
Ngay sau đó xuất hiện một cảnh tượng kinh hoàng.
Chỉ thấy trường thương huyết sắc khủng bố đâm vào người Cố Thanh Phong, không ngờ nó lại vỡ ra từng tấc từng tất, sau đó biến mất trong nháy mắt.
“Cái gì!?” Đám người Thiên Đô tiên vương trực tiếp kinh ngạc hét ra tiếng!
Bọn họ cảm thấy cực kỳ khiếp sợ, đây thực sự vẫn là tên nhãi Cố Thanh Phong trong lòng bọn họ sao?
Không ngờ hắn lại có thể đỡ được một đòn của Tiên Vương trung kỳ mà chẳng bị thương chút nào!?
Thảo nào hắn dám ngông cuồng kiêu ngạo như thế, thậm chí ngay cả Tiên Vương điện cũng cực kỳ kiêng kỵ hắn.
Giờ khắc này đám người Thiên Đô tiên vương xem như hoàn toàn hiểu rõ, thì ra Cố Thanh Phong lại có thể mạnh đến mức như vậy.
Thiên Đô tiên vương tự thấy bản thân mình nếu không có bất kỳ phòng ngự nào sẽ khó đỡ được một toàn toàn lực của Tiên Vương trung kỳ.
Đừng nhìn hắn là Tiên Vương hậu kỳ, cái này cũng giống như ngươi là một người trưởng thành cường tráng, nhưng ngươi đứng tại chỗ không đề phòng để cho một học sinh trung học đánh, đừng nói là người lớn, cho dù là bộ đội đặc chủng đứng yên không nhúc nhích chịu trận, cũng sẽ bị học sinh trung học kia đánh cho thừa sống thiếu chết thôi.
Chương 1073 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]