Cùng lúc đó, một cỗ uy thế kinh khủng phun trào ra, giống như đã tránh thoát khỏi gông xiềng, giờ khắc này, Nhan Linh Tuyết giống như nữ đế cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, toàn bộ thế giới đều giẫm dưới chân. “Cởi bỏ nguyền rủa?” Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày.
Nhan Linh Tuyết khẽ cười nói: “Còn không rõ sao? Bổn cung vừa rồi vẫn luôn diễn kịch, mục đích chính là để cho ngươi hủy diệt Huyết Nguyệt, Huyết Nguyệt này là căn nguyên của tất cả nguyền rủa ở Hoàng Tuyền quỷ thành, năm đó bổn cung vì muốn hoàn toàn nắm giữ bí ẩn của luân hồi, cho nên không tiếc chuyển thế trọng sinh, thậm chí hóa thành quỷ thần rơi vào nơi này, về sau mặc dù lợi dụng nguyền rủa quỷ thần để khống chế bí mật luân hồi, nhưng bản thân cũng bị nguyền rủa, vĩnh viễn bị vây khốn ở nơi này.
Nhờ có ngươi, không chỉ tiêu diệt quỷ thần, còn phá vỡ Huyết Nguyệt, làm cho bổn cung hoàn toàn thoát khỏi nguyền rủa, cho nên nói ngươi là nô lệ của sức mạnh cũng không sai một chút nào, tự cao tự đại, coi trời bằng vung, ngay cả trúng bẫy của kẻ địch cũng không tự biết. ”
Cố Thanh Phong nghe nàng ta nói như vậy, cuối cùng hắn cũng phẫn nộ.
Nhìn vẻ mặt giận dữ của Cố Thanh Phong, vẻ khoái ý trong mắt Nhan Linh Tuyết càng lúc càng rõ ràng: “Haha… Phẫn nộ đi, ngươi càng phẫn nộ, thì càng chứng minh ngươi…”
“Câm miệng lại! Đồ khốn! Khốn kiếp, lời bổn đế vừa nói với ngươi, ngươi không lọt vô tai được câu nào sao? Bổn đế đã nói sẽ giúp ngươi giải trừ nguyền rủa, ngươi con mẹ nó phải đi một vòng tròn lớn, ngươi ăn no rửng mỡ à!”
Nhan Linh Tuyết trong nháy mắt sửng sốt, nàng ta suy đoán Cố Thanh Phong sẽ tức giận, nhưng hiển nhiên nàng ta không đoán được nguyên nhân.
Nàng ta vốn tưởng Cố Thanh Phong sẽ tức giận vì mình lợi dụng hắn, lừa gạt hắn, kết quả lại không phải như vậy.
Hoá ra là hắn chán ghét việc chậm chạp giải trừ nguyền rủa!?
Gã này có bị điên không?
Lập tức, nàng ta khàn khàn bật cười, thật vất vả mới thoát khỏi vây khốn, bản thân còn so đo với một người chết cái gì.
Vừa nghĩ đến đây, nàng ta không nhiều lời nữa, mà đưa tay về phía sau lưng, giống như muốn bắt lấy cái gì đó, nhưng rõ ràng sau lưng nàng ta cũng không có gì.
Ngay sau đó, xuất hiện một cảnh gây sốc.
Chỉ thấy nàng ta lại từ từ duỗi tay ra sau cổ, móng tay bén nhọn đâm vào máu thịt trực tiếp cắm tay vào!
Ngay sau đó, nàng ta bắt đầu kéo cột sống của mình và kéo nó ra ngoài.
Xẹt!
Cột sống được nàng ta rút ra khỏi lưng, cầm nắm trong tay.
Thần kỳ chính là trên đó không có một chút máu tươi nào.
Cố Thanh Phong tập trung nhìn, phát hiện đó căn bản không phải là cột sống, mà là một thanh cốt kiếm tái nhợt, thân kiếm tái nhợt như tuyết, quấn quanh khí tức cấm kỵ khủng bố, rất bất phàm.
Ầm!
Khi cốt kiếm hiện thế, thiên địa chợt trời đất đột nhiên chấn động, kiếm khí khủng bố xông thẳng tới chín tầng trời, đánh ra một lỗ thủng trên bầu trời, một cỗ kiếm uy vô thượng không cách nào hình dung bằng vào lúc này bộc phát.
Thần bí khủng bố lại mơ hồ lưu chuyển trên cốt kiếm.
Trong nháy mắt kiếm uy hiện ra dường hư muốn chém vỡ chín tầng trời, trấn áp vạn đạo.
Giờ khắc này, Nhan Linh Tuyết giống như chúa tể của kiếm đạo, chủ của luân hồi, úp lòng bàn tay xuống nàng ta biến chúng thành mưa.
Bỗng dưng, Nhan Linh Tuyết nở nụ cười, nụ cười của nàng ta tuyệt diễm trong sáng, phong thái tuyệt đỉnh, trang phục màu đỏ phất phơ theo gió, làm ấm áp thời gian khiến năm tháng kinh diễm, đồng thời trong nụ cười kia cũng tràn đầy vẻ kiêu ngạo cùng khinh thường.
“Từ sau khi bổn cung luân hồi chuyển thế, ngươi là đối thủ đầu tiên khiến ta phải sử dụng thực lực thật sự, ngươi, đủ để kiêu ngạo rồi.”
“Khặc khặc khặc… Ngươi là từ sau khi bổn đế duyệt qua vô số mỹ nhân, lần đầu tiên nhìn thấy tiểu nương tử trắng như ngươi, nữ nhân, ngươi thành công làm cho bổn đế hứng thú, ngươi, chắc cũng nê cảm thấy vinh hạnh.” Cố Thanh Phong cười tà nói.
“Hừ, chết đến trước mắt còn dám nói năng lỗ mãng, hôm nay bổn cung sẽ đưa ngươi vào luân hồi!”
Xẹt!
Nhan Linh Tuyết chém ra một kiếm, phát ra kiếm ý, diễn hóa thành ánh sáng và bóng tối luân hồi, che khuất bầu trời, giống như chúa tể của sáu đạo đang diễn giải luân hồi.
Cố Thanh Phong tiện tay vung lên, kiếm khí khủng bố ẩn chứa luân hồi lập tức giống như ruồi nhặng, bị đánh nát hóa thành mưa sáng đầy trời.
Trong mắt Nhan Linh Tuyết hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo hơn, luân hồi chi lực điên cuồng khuếch tán, hóa thành một thế giới luân hồi sáu đạo kỳ bí và tráng lệ, nghiền nát khắp bầu trời.
Ầm ầm!
Trời đất rung chuyển, hư không vặn vẹo, vạn đạo kêu gào.
Trên mặt Cố Thanh Phong lộ ra ý cười khinh thường, hắn sải bước về phía trước, đối mặt với giới vực luân hồi, hắn một quyền đánh ra, giới vực luân hồi rộng lớn trong nháy mắt chia năm xẻ bảy.
“Cái gì!!”
Hai kiếm liên tiếp đều bị Cố Thanh Phong dễ dàng ngăn cản như vậy, điều này làm cho Nhan Linh Tuyết chấn động, nhìn Cố Thanh Phong không ngừng đi về phía mình, trong mắt nàng ta nổi lên huyết quang nồng đậm.
Nàng ta vốn tưởng rằng sau khi mình phá vỡ gông xiềng, rồi lấy ra cốt kiếm bổn mạng, người này chắc chắn không phải kẻ địch của nàng ta, nhưng hiện tại nàng ta phát hiện bản thân đã sai rồi, còn sai rất nghiêm trọng.
“Rốt cuộc cảnh giới của ngươi là gì!”
“Cảnh giới? Bổn đế tốt nhất vẫn không nên nói, nếu không sợ ngươi chịu không nổi đả kích sẽ tự sát.”
Chương 1085 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]