“Ngông cuồng!” Nhan Linh Tuyết tức giận ra tay, luân hồi chi lực thôi phát ra đến cực hạn, uy thế càng lúc càng lớn! Cả người giống như ma quỷ, lấn qua người, cốt kiếm tái nhợt thuận thế chém xuống, trực tiếp lấy cổ Cố Thanh Phong, dường như muốn chặt đầu hắn.
Trong một kiếm này ẩn chứa luân hồi sâu sắc đáng sợ, sức mạnh hủy diệt có thể nói là kinh người, giống như giới vực luân hồi ngang bầu trời, diễn giải sáu đạo bí mật luân hồi, hiện ra vô số quang cảnh cấm kỵ thần bí.
Nhưng mà Cố Thanh Phong lại không hề nhúc nhích gì khi đối mặt với một kiếm khủng bố này, hắn cứ như vậy nhìn đối phương chém vào cổ mình với vẻ mỉa mai.
Keng!
Vang lên tiếng kim loại va chạm chói tai.
Cốt kiếm chém vào cổ Cố Thanh Phong, ngay cả da cũng không chém rách, ngược lại bắn tung tóe một chuỗi tia lửa.
“Làm sao có thể!!” Nhan Linh Tuyết kinh ngạc hét lên, cũng chỉ có nàng ta hiểu rõ thanh cốt kiếm này chính là thần binh nàng ta dùng cột sống của mình để luyện hoá pháp khí, phương pháp luyện hoá tà ác này như vậy mới tạo nên thanh kiếm này cực kỳ lợi hại.
Cho dù là tiên vương binh tầm thường ở trước mặt kiếm này, cũng có thể một kiếm đã chém đứt, nhưng hiện tại vậy mà chém không ngừng vào cổ Cố Thanh Phong, chẳng lẽ thân thể người này còn cường hãn hơn so với tiên vương binh?
Nhân lúc Nhan Linh Tuyết đang khiếp sợ thất thần, Cố Thanh Phong cũng không nhàn rỗi, chỉ thấy khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười tà, một ma trảo thẳng tắp duỗi ra, vươn ngón trỏ cùng ngón cái, dùng sức nhéo một cái!
“A!!”
Nhan Linh Tuyết ngay lập tức kinh ngạc hét lên, khuôn mặt trắng như tuyết của nàng ta cũng nổi lên một chút đỏ ửng, xấu hổ và giận dữ đan xen nhau.
“Ta phải giết ngươi!”
Nàng ta đã mất đi lý trí, hoàn toàn không quan tâm đến việc có thể chém được Cố Thanh Phong hay không, điên cuồng vung cốt kiếm, không ngừng chém về hướng Cố Thanh Phong.
Một sức mạnh luân hồi khủng bố tàn sát bừa bãi, trên thân kiếm lại truyền ra tiếng kêu của oan hồn.
Keng!
Trong lúc đó tia lửa văng tung toé khắp nơi, nhưng mà Cố Thanh Phong vẫn không hề tổn hao gì, thậm chí ngay cả một sợi tóc cũng không bị rớt.
Đối mặt với loại quỷ thần này, loại cốt kiếm tà ác này, Cố Thanh Phong tỏ vẻ cứ chém rất thoải mái.
Đương nhiên hắn cũng không phải là người bị đánh mà không thể trả tay, một đôi ma trảo không ngừng thò ra ngoài.
Xoẹt xoẹt!
Chiếc giá y màu đỏ thầm trong nháy mắt bị thủng mấy cái lỗ lớn, lộ ra làn da tuyết trắng, trắng đến phát sáng, trắng dọa người.
“A!!”
Đột nhiên Nhan Linh Tuyết cảm thấy mát mẻ làm cho nàng ta trong nháy mắt thanh tỉnh, thân hình quỷ mị của nàng ta đột nhiên lui về phía sau, vội vàng kéo dài khoảng cách với Cố Thanh Phong.
Sức mạnh lưu chuyển, y phục trên người cũng phục hồi như cũ trong nháy mắt.
Nhưng xúc cảm ấm áp kia, cùng với ký ức xấu hổ lại chậm chạp không cách nào nguôi ngoai.
“Khặc khặc khặc… Thân thể quỷ thần quả nhiên lạnh lẽo mềm mại, muốn thâm nhập tìm hiểu sâu hơn, tất nhiên có một phen tư vị khác.” Cố Thanh Phong cười tà ngửi ngửi ngón tay, giữa ngón tay vẫn còn lưu lại hương thơm.
Sát khí của Nhan Linh Tuyết tăng vọt khắp người, trong mắt hồng quang quỷ dị nồng nàn, ngay cả những sợi tóc cũng điên cuồng tung bay theo gió.
Bông nhiên xuất hiện một cỗ khí thế khủng bố khó có thể nói thành lời từ trên người nàng ta.
Ầm ầm!
Trời rung đất lắc, những ngôi sao phai màu, vạn vật đều tịch mịch!
“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm! Vĩnh viễn chìm trong biển khổ đi!” Nhan Linh Tuyết lạnh lùng nói, âm thanh như hàn băng giống như đến từ Cửu U Địa Ngục làm cho người khác rét lên bần bật.
Khi nàng ta chém ra một kiếm, thiên địa trong nháy mắt tối sầm lại, kiếm khí ngút trời hóa thành một dòng biển khổ đục ngầu không chịu nổi.
Biển khổ vô biên, quay đầu lại không có bờ, sóng biển đục ngầu quay cuồng giống như có vô số oan hồn ở trong đó đang giãy dụa gào thét, sức mạnh thần bí khủng bố ấp ủ ở trong đó giống như muốn lật tung các vị thần và Phật trên bầu trời.
Chém xuống trước mặt một kiếm, ầm ầm!
Làn sóng biển khổ đục ngầu trong nháy mắt bao phủ cả trời đất nơi Cố Thanh Phong đang đứng, trầm luân.
Bất luận sinh linh nào cũng không thể thoát khỏi biển khổ, rơi vào trong đó giống như rơi vào địa ngục vô tận, sẽ hoàn toàn mất phương hướng.
Đây chính là luân hồi áo nghĩa, người trúng chiêu sẽ vĩnh viễn rơi xuống biển khổ.
“Dám bất kính với bổn cung, chết dễ dàng như vậy thật sự là tiện nghi ngươi!” Nhan Linh Tuyết oán hận nói.
Bất kể kiếp trước kiếp này, nàng ta đều là chúa tể cao cao tại thượng, từ khí nào mà có thể bị một tên nam nhân khinh bạc như vậy?Làm sao nàng ta có thể không tức giận chứ?
Đúng lúc này.
Ùng ục!
Biển khổ lại bốc lên bong bóng khí.
Nhan Linh Tuyết hơi cả kinh, tình huống gì vậy?
Ngay sau đó chỉ thấy trên biển khổ lại xuất hiện một vòng xoáy, vòng xoáy kia ngay từ đầu cực nhỏ, nhưng theo thời gian trôi qua thì vòng xoáy kia càng lúc chuyển động càng nhanh, càng lúc càng lớn, cuối cùng lại giống như một cái vòi rồng.
Cùng lúc đó, biển khổ đang điên cuồng đổ xuống giống như dưới đáy biển có quái vật khủng bố nào đó đang thôn phệ nước biển.
“Cái này… Chẳng lẽ là…” Nhan Linh Tuyết chợt nghĩ tới cái gì đó, vẻ mặt không thể tin được.
Ầm!
Tiếng nước chảy càng lúc càng lớn, vòng xoáy cũng càng lúc càng lớn.
Cuối cùng lộ ra bóng dáng Cố Thanh Phong.
Chỉ thấy hắn há miệng, trong miệng có một lỗ đen đáng sợ đang điên cuồng thôn phệ biển khổ.
Chương 1086 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]