“Điều này làm sao có thể được! ! Khổ Hải vô biên, bất kể là sinh linh nào cũng không thể sống sót, ngươi lại có thể thôn phệ Khổ Hải!?” Sắc mặt Nhan Linh Tuyết hoàn toàn thay đổi, một màn khiếp sợ vừa rồi làm cho nàng ta kinh ngạc đến mức ngay cả quên mất mình vừa mới cợt nhả hắn.
Tuy nhiên một lát sau nàng ta đã ngay lập tức lấy lại tinh thần, bởi vì nàng ta biết hiện tại không phải là lúc để kinh ngạc.
“Sinh Tử Luân Chuyển!”
Nhan Linh Tuyết đâm ra một kiếm, một tòa sinh tử thần đài từ trên trời giáng xuống, trên thần đài tràn ngập hai màu đen trắng, đó là sinh khí và tử khí đan xen lẫn nhau, luân chuyển không ngừng, đại biểu cho hồi phục và huỷ diệt.
Ầm ầm!
Sinh Tử Thần Đài trấn áp Cố Thanh Phong, cùng lúc đó Nhan Linh Tuyết làm một lúc hai việc, vội vàng khơi dậy biển khổ muốn lợi dụng sức mạnh của biển khổ đến trong ứng ngoại hợp, trong ngoài kẹp chặt công kích.
Nhưng mặc cho hai đại thần thông gia thân, Cố Thanh Phong vẫn sừng sững bất động như trước, hắn vừa cắn nuốt biển khổ, vừa tiện tay vung lên đã ngay lập tức đánh nát Sinh Tử Thần Đài.
Một lát sau, hai đại thần thông theo tiếng mà phá.
“Ngươi đánh lâu như vậy, cũng nên bổn đế ra tay chứ?”
Lời còn chưa dứt, Cố Thanh Phong đã hóa thành một đạo ma quang xông về phía Nhan Linh Tuyết.
Ầm ầm!
Một chưởng đánh ra, trên bàn tay quấn quanh ma quang chói mắt, diễn hóa ra cảnh tượng khủng bố như biển máu núi xác, một chưởng trấn giết quả thực giống như một tòa Cửu U Luyện Ngục.
Nhan Linh Tuyết giơ kiếm ngăn cản, nhưng mà nàng ta đã tiêu hao hơn phân nửa sức lực, làm sao chống lại Cố Thanh Phong đã cắn nuốt được không ít sức mạnh.
Rắc!
Cốt kiếm trong nháy mắt bị đè cong, cuối cùng đánh vào trước ngực nàng ta, cả người nàng ta giống như đạn pháo bị đánh bay ra ngoài, ngã mạnh vào trong đống phế tích, trong lúc nhất thời đá vụn văng tung tóe, khói bụi bốc lên khắp bốn phía.
Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, Nhan Linh Tuyết đã lao ra từ trong đống phế tích, thân hình chật vật, khóe miệng hiện ra một vệt máu, trên mặt tái nhợt có chút ửng hồng.
Trong ánh mắt của nàng ta toát ra vẻ sợ hãi, điên cuồng vung kiếm, chém ra vạn đạo kiếm khí, mà sau khi làm xong tất cả, nàng ta hoàn toàn ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái đã quay đầu bỏ chạy.
Hiển nhiên, nàng ta sợ rồi, nàng ta biết căn bản không đánh lại Cố Thanh Phong.
Đã dùng hết tất cả thủ đoạn nhưng đối phương vẫn không hề bị chút thương tôtn nào, còn bản thân thì liều mạng phòng thủ, còn bị người ta một chưởng đánh bay, cái này còn đánh như thế nào nữa?
Kỳ thật cường giả như nàng ta tất nhiên đã có quyết tâm cá chết lưới rách, nhưng vấn đề là tên ma đầu như Cố Thanh Phong, một khi nàng ta rơi vào trong hắn, hậu quả chắc chắn còn đáng sợ hơn so với chết.
Để tránh sẽ bị đối xử tệ bạc, nàng ta lựa chọn bỏ trốn.
“Khặc khặc khặc… Đâm bổn đế nhiều kiếm như vậy còn muốn chạy sao? Hôm nay bổn đế nhất định phải ôm trở về!”
Cố Thanh Phong cười điên cuồng, tóc đen bay táng loạn trong gió, trên da thịt hắn hiện ra vô số ma văn vặn vẹo như giun bám, những ma văn kia trong nháy mắt thiêu đốt, bộc phát ra ma quang cực hạn.
Vèo!
Cả người hắn hóa thành một đạo ma quang, như một tia chớp chắn ở trước người Nhan Linh Tuyết.
Ầm!
Đánh ra một quyền, không có chút ý định thương hương tiếc ngọc nào, hung hăng đánh trúng vào cái bụng mềm mại của nàng ta.
Nhan Linh Tuyết ngay lập tức khom người còng thành con tôm, cả người như sao băng từ trên trời rơi xuống.
Mà ngay trong nháy mắt nàng ta rơi xuống đất, vô số Quỷ Thần Chi Xúc kéo dài trên mặt đất đã vây quanh nàng ta.
“Đừng làm tổn thương tỷ tỷ ta!”
Xa xa hư không truyền đến một tiếng hét sợ hãi, chỉ thấy Nhan Linh Ngọc lúc trước tránh ra xa giờ lại xông tới, vẻ mặt kinh hoảng.
“Cố tiền bối, cầu người đừng giết tỷ tỷ ta.”
Nhan Linh Ngọc vừa giữ chặt ống tay áo Cố Thanh Phong vừa cầu xin.
Cố Thanh Phong cười ôm nàng ta vào trong ngực, sờ sờ mái tóc mềm mại của nàng ta: “Yên tâm, tuyệt sắc như thế, bổn đế làm sao nỡ giết nàng ta chứ? Bổn đế chỉ muốn trừ tà giúp nàng ta mà thôi, để cho nàng ta khôi phục nguyên trạng.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật, bổn đế có thân phận gì, có cần phải lừa gạt một nữ tử như ngươi sao?”
Sau đó, Cố Thanh Phong ôm Nhan Linh Ngọc chậm rãi đi tới.
“Buông bổn cung ra! Tên khốn bẩn thỉu!” Nhan Linh đang bị xúc tu quấn lấy chặt chẽ, màng ta hung hăn chửi rủa.
“Tỷ tỷ, Cố tiền bối nói hắn sẽ trừ tà giúp tỷ, để tỷ khôi phục nguyên trạng.”
“Câm miệng, đồ tiện nhân nhà ngươi!” Nhan Linh Tuyết giận dữ chửi.
Nhan Linh Ngọc trong nháy mắt ấm ức, hốc mắt đỏ hoe, quay đầu nói với Cố Thanh Phong: “Cố tiền bối, ngài mau cứu tỷ tỷ ta đi, chỉ cần ngài có thể cứu tỷ tỷ ta, tiểu nữ nguyện ý làm nô tỳ để báo đáp đại ân đại đức của người.”
“Được thôi, tuy nhiên thân thể tỷ tỷ ngươi bị ăn mòn quá mức nghiêm trọng, nếu muốn làm cho nàng ta khôi phục lại nguyên trạng, phải áp dụng một số phương pháp không bình thường, ngươi ở một bên quan sát cẩn thận, tuyệt đối không thể quấy rối, nếu không mọi công sức trước đó coi như uổng phí.”
“Dám hỏi tiền bối, là phương pháp khác thường gì?” Nhan Linh Ngọc có chút lo lắng, nàng ta hỏi với với vẻ rất thận trọng.
Cố Thanh Phong nghiêm túc giải thích: “Tình huống hiện tại của tỷ tỷ ngươi, tương đương với trong cơ thể có hai nhân cách, một là tỷ tỷ thật sự của ngươi, còn người kia là kiếp trước của tỷ tỷ ngươi, bởi vì kiếp trước của nàng ta quá mức cường đại, cho nên dẫn đến tỷ tỷ ngươi bị cướp đoạt quyền khống chế thân thể, cho nên bây giờ bổn đế phải làm là làm cho yêu nữ này không thể khống chế thân thể này.”
Chương 1087 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]