“Vậy cụ thể phải làm như thế nào?” “Rất đơn giản, làm cho nàng ta xấu hổ!”
“A!?” Nhan Linh Ngọc trong nháy mắt trợn tròn mắt: “Tiền…. Tiền bối, người nói gì?”
“Bổn đế nói làm cho nàng ta xấu hổ! Chỉ có cực hạn xấu hổ, làm cho nàng ta cảm thấy xấu hổ, không thể chịu đựng được thì nàng ta sẽ theo bản năng trốn tránh, sau đó nhường quyền kiểm soát thân thể, ngươi nghĩ lại xem, người gặp phải chuyện khó có thể chấp nhận thì có phải là sẽ thói quen phong bế bản thân hay không?
Một khi yêu nữ này phong bế bản thân, tỷ tỷ ngươi không phải sẽ ra ngay lập tức sao?”
Nhan Linh Ngọc gật đầu có chút gian nan, tuy rằng nàng ta cho rằng Cố Thanh Phong nói rất có đạo lý, nhưng luôn cảm thấy có chút quái lạ.
Cố Thanh Phong ngay lập tức vẫy vẫy tay, vô số xúc tu di động, giơ Nhan Linh Tuyết lên.
Bốn xúc tu quấn lấy hai tay và chân nàng ta, tạo thành một chữ đại, giơ lên giữa không trung.
Cảm nhận được tư thế quái dị như vậy, Nhan Linh Tuyết trong nháy mắt kinh hoảng sợ hãi: “Ngươi muốn làm gì!”
Vừa rồi Cố Thanh Phong nói nàng ta đều nghe thấy không thiếu một chữ nào, nàng ta đã có thể tưởng tượng kế tiếp bản thân sẽ gặp phải xấu hổ như thế nào.
“Khặc khặc khặc… Tất nhiên là trừ tà bằng cơ thể!”
Cố Thanh Phong nhe răng cười chậm rãi đi về phía nàng ta.
Nhan Linh Tuyết nóng nảy, tuy rằng nàng ta không rõ ràng cái gì gọi là trừ tà thân thể, nhưng nàng ta rất rõ Cố Thanh Phong muốn làm gì với mình, nàng ta tình nguyện chết chứ không muốn chịu loại đối xử này.
Lúc này nàng ta điều động sức mạnh toàn thân, có ý đồ tự nổ.
Nhưng mà ngay trong nháy mắt sức mạnh ngưng tụ lại, bốn xúc tu trói tay chân, mạnh mẽ bộc phát ra một trận lực hút cường đại giống như máy bơm nước, điên cuồng rút ra sức mạnh của Nhan Linh Tuyết.
Nhan Linh Tuyết kinh hãi thất sắc, sức mạnh vừa mới ngưng tụ được đã bị trực tiếp rút khô.
“Khặc khặc khặc… Bắt đầu trừ tà từ đâu đây?” Cố Thanh Phong không có ý tốt đánh giá.
“Cố Thanh Phong! Nếu ngươi dám động vào một sợi lông của ta, ta nhất định sẽ không để ngươi được chết dễ dàng! Ta là cường giả sống sót ở kỷ nguyên trước, còn có không ít người sống sót giống như ta, rất nhiều người trong bọn họ từng có giao hảo với ta, nếu ngươi động ta thì sẽ bị bọn họ săn đuổi giết cho đến chết!”
Nhan Linh Tuyết đã vô cùng bối rối, trăm phương nghìn kế muốn uy hiếp Cố Thanh Phong.
Nhưng Cố Thanh Phong căn bản không hề để ý tới nàng ta, mà là không ngừng nhìn lướt qua, tự hỏi nên xuống tay từ đâu.
Cuối cùng, ánh mắt hắn di chuyển xuống, dừng lại trên đôi giày thêu hoa màu đỏ nhỏ xinh tinh xảo kia.
Trong đầu hiện lên đoạn phim ngắn Trương Vô Kỵ nghiêm hình bức cung Triệu Mẫn.
Thành thật mà nói, hắn cũng muốn thử.
Cũng không biết chân quỷ thần có thối hay không.
Cố Thanh Phong chậm rãi vươn móng vuốt ra tới đôi giày thêu hoa.
Nhan Linh Tuyết trong nháy mắt kinh hãi thất sắc, không ngừng giãy dụa vặn vẹo thân thể, nhưng Quỷ Thần Chi Xúc liên tục không ngừng rút ra sức lực của nàng ta, làm cho nàng ta hoàn toàn không có sức lực để giãy thoát.
Một đôi chân nhỏ liên tục đá đạp, nhưng cũng không có kết quả gì.
Một giây sau, Nhan Linh Tuyết chỉ cảm thấy chân lạnh lẽo, đôi chân trắng nõn như ngọc, chân ngọc tinh xảo nhỏ nhắn đã lộ ra ngoài.
Trắng đến chói mắt, trắng đến mê người.
Mười ngón chân cuộn tròn co quắp lại giống như đậu khấu, dường như đang kinh hãi.
“Đừng! Người mau dừng tay lại đi! Dừng… Ôi, ôi! Haha ha ha….”
Cảm giác nhột nhột cùng với cảm giác khác thường đột nhiên xuất hiện làm cho Nhan Linh Tuyết không nhịn được bật cười, trong nháy mắt cảm giác xấu hổ dâng trào khắp toàn thân, nàng ta không muốn cười nhưng thật sự quá nhột.
Nàng ta có thể cảm nhận được rõ ràng xúc cảm của ngón tay, hơn nữa nàng ta rất rõ ràng Cố Thanh Phong giống như có một loại năng lực điều động cảm xúc, từng đợt ma khí không ngừng chui vào lòng bàn chân, làm cho nàng ta hoàn toàn không cách nào khống chế cảm xúc của bản thân.
Nếu không cường giả như nàng ta, tuyệt đối không đến mức thất thố như thế.
Sự xấu hổ không ngừng được phóng đại lên, đặc biệt còn một khán giả ở bên cạnh.
Lúc này Nhan Linh Ngọc đã trợn tròn mắt, bất luận là kiếp trước hay là kiếp này, nàng ta cũng chưa từng thấy tỷ tỷ thất thố như vậy.
Không biết vì sao, chính nàng ta cũng co chân ngọc trong giày lạ theo bản năng, cảm giác trên mặt có chút nóng bừng.
Trong thế giới này tương đối bảo thủ, chân nữ tử không thể dễ dàng để lộ ra ngoài với người khác, chứ đừng nói đến việc Cố Thanh Phong đang làm.
“Yêu nữ! Còn không mau trả lại quyền khống chế thân thể! Nếu không đừng trách bổn đế dùng đại hình để hầu hạ!”
“Ta…. Ha ha ha… Ngươi…“Nhan Linh Tuyết chỉ cười không thể nói được lời một câu hoàn chỉnh.
Cố Thanh Phong vừa nghe trong nháy mắt giận tím mặt: “Khốn kiếp! Lại còn dám cười nhạo bổn đế, hôm nay nhất định phải cho ngươi đẹp mắt!”
Cố Thanh Phong bỗng chốc tăng cường lực lượng trừng phạt.
Đến mức muội muội Nhan Linh Ngọc đều nhìn không nổi.
“Cố… Cố tiền bối, như vậy có quá mức quá hay không?”
“Câm miệng lại! Ngươi không muốn tỷ tỷ gặp chuyện gì phải không?”
“Ta… Ta…”
“Ta cái gì mà ta, bổn đế đây là đang cứu nàng ta!”
Nghi thức trừ tà tiến hành một lúc lâu, Nhan Linh Tuyết xấu hổ đến cực điểm đột nhiên vẻ mặt biến đổi, trở nên cực kỳ mờ mịt, khi nàng ta thấy rõ hành động của Cố Thanh Phong, trong nháy mắt phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc hét thất thanh: “Ngươi là ai! Ngươi đang làm gì vậy? Dừng lại!”
Chương 1088 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]