Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1096: CHƯƠNG 1095: HOA TIÊN TỬ KHÁC THƯỜNG

“Hoàn cảnh quá tốt, bổn đế không thích.” Tử Uyển: “???”

Sau đó, Cố Thanh Phong rời khỏi thuyền Bạch Cốt Huyết, tiến vào Vãng Sinh Lâm, phát hiện trong rừng lại tràn ngập một cỗ khí tức màu hồng nhạt giống như sương mù.

Hắn ngửi ngửi, tinh thần đột nhiên cảm thấy chấn động: “Sương mù này có độc!”

Tử Uyển sợ đối phương tức giận, vội vàng lấy ra một túi hương tránh độc nói: “Đế quân đại nhân ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, độc này không phải nhằm vào ngài, Vãng Sinh Lâm quanh năm bị khói độc bao phủ, đây là túi hương tránh độc, chỉ cần đeo nó thì sẽ không bị độc khí ăn mòn.

Đương nhiên, tiểu nữ tuyệt đối không có ý khác, với thực lực của ngài tất nhiên không sợ những độc khí này, tiểu nữ chỉ là sợ những độc khí này làm ngài mất nhã hứng thôi.”

Tử Uyển thật cẩn thận giải thích, sợ đối phương hiểu lầm, trực tiếp làm thịt nàng ta mất.

Cho dù đến địa bàn nhà mình, trong lòng nàng ta vẫn luôn cảm thấy không yên tâm, dù sao Cố Thanh Phong cũng là tồn tại cùng cấp bậc với gia chủ nhà mình, thậm chí còn mạnh hơn.

Hơn nữa chủ thượng nhà mình có thứ cầu xin hắn, cần hắn hỗ trợ giải quyết nguyền rủa.

Điều này cũng có nghĩa là cho dù Cố Thanh Phong nói một lời không hợp rồi giết nàng ta, chỉ sợ chủ thượng cũng sẽ không hỏi thêm một câu, vì thế nàng ta không thể không cẩn thận.

Ai ngờ, Cố Thanh Phong lại không thèm liếc mắt nhìn túi hương lấy một cái, ngược lại sải bước về phía trước, dấn thân vào trong khói độc, dùng sức hít một cái.

Chỉ thấy trong rừng tràn ngập sương mù màu hồng phấn hóa thành hai con rồng mảnh khảnh, chui vào trong khoang mũi Cố Thanh Phong.

“Không tệ không tệ, bổn đế đã bắt đầu hơi thích cái chỗ này rồi.”

Tử Uyển: “...”

Lúc này nàng ta đã hoàn toàn không thể hiểu nổi Cố Thanh Phong, phong cảnh tú lệ hắn không thích, ngược lại thích sương độc? Thẩm mỹ quái đản này là gì vậy?

Tuy nhiên nàng ta cũng không dám nhiều lời, vội vàng dẫn đường.

Cố Thanh Phong không ngừng đi vào sâu trong Vãng Sinh Lâm, dọc theo đường đi hắn có thể cảm giác được có không ít hoa yêu đang rình rập, nhưng không ai dám tiến lên, hiển nhiên cho thấy thân phận địa vị của Tử Uyển ở chỗ này rất cao.

Một lát sau, đoàn người đi tới một vùng biển hoa, nhìn xa xa khắp núi rừng đều là hoa tươi, các loại hoa rực rỡ kỳ diễm tạo thành biển hoa hùng vĩ rực rỡ.

Mà trong biển hoa có một người mặc áo phấn, ngay cả tóc cũng là màu hồng nhạt.

Người kia có thân hình cao gầy mảnh khảnh, đưa lưng về phía đám người Cố Thanh Phong, trên tay xách lẵng hoa hái hoa trong biển hoa, trên đầu còn có một đóa hoa màu vàng nhạt kiều diễm.

Hai mắt Cố Thanh Phong bỗng nhiên sáng lên, thầm nghĩ tới một hoa tiên tử, quả nhiên chuyến đi này thật sự rất đáng giá.

Tử Uyển vội vàng cung kính nói: “Chủ thượng, Cố Đế Quân tới rồi.”

Trước khi đến, Tử Uyển đã sớm truyền tin tức của Cố Thanh Phong về.

Vị hoa tiên tử trong biển hoa kia ngừng hái hoa, chậm rãi xoay người lại.

Sắc mặt Cố Thanh Phong trực tiếp cứng đờ.

Bởi vì vị hoa tiên tử này có lông mày rậm mắt to, râu ria chưa cạo, rõ ràng là bộ dáng của một nam tử trung niên.

Vị nam nhân trung niên hoa tiên tử mặc áo phấn, đầu đội hoa tươi, tay cầm lẵng hoa nhìn thấy đám người Cố Thanh Phong mỉm cười.

Cười rất kín đáo, cũng không lộ răng, tựa như tiểu thư khuê các.

“Tại Hạ Hoa Thái Ngữ, ra mắt Cố Đế Quân, ra mắt Quỷ Mẫu.”

“Quả nhiên là ngươi, Hoa Thải Ngữ!” Đồng tử Nhan Linh Tuyết khẽ co lại nói.

“Hoa Thải Ngữ là cường giả đứng đầu kỷ nguyên trước, tuy rằng không phải mạnh nhất, nhưng một thân độc đạo tu vi có thể nói là thiên hạ đệ nhất, không thể không đề phòng.”

“Quỷ Mẫu tỷ tỷ, đã lâu không gặp.” Hoa Thái Ngữ mỉm cười, lấy tay xách áo choàng đáp đất, chân thành đi tới.

Nhan Linh Tuyết dường như rất kiêng kỵ hắn ta, nàng ta thấy hắn tới gần, vội vàng nói: “Dừng lại! Ngươi cứ đứng đó, đừng đến đây.”

Thậm chí sau khi nói xong, Nhan Linh Tuyết còn theo bản năng lui về phía sau một bước.

Đôi giày thêu màu đỏ của nàng ta vừa hay giẫm lên một đóa hoa trắng cực kỳ nhỏ bé ven đường.

Tiểu Bạch Hoa bị giẫm lên thành từng mảnh, phấn hoa cuốn bay theo gió.

Hoa Thái Ngữ thấy dáng vẻ này của Nhan Linh Tuyết, vẻ mặt bỗng nhiên đày vẻ thương tâm: “Lão bằng hữu gặp mặt, nhưng ngươi lại xa cách như vậy, ngươi làm cho người ta thật thương tâm.”

Nhan Linh Tuyết vẫn không bị lay động: “Đừng giả vờ nữa, ai mà không biết cả người ngươi đều là độc, trong thiên hạ có ai dám tới gần ngươi trong vòng ba trượng chứ?”

Hoa Thái Ngữ thấy thế càng thương tâm hơn, lại từ trong ngực lấy ra khăn tay thêu uyên ương màu hồng phấn, lau lau nước mắt.

“Đã trôi qua lâu như vậy, không nghĩ tới ngươi lại vẫn còn thành kiến với ta sâu như vậy, người của kỷ nguyên trước chỉ còn lại chúng ta, người ta chỉ muốn cùng ngươi thân cận được bao nhiêu thì thân cận bao nấy, nhưng ngươi lại…”

“Con mẹ nó sao ngươi còn không ngậm miệng lại!” Cố Thanh Phong đột nhiên gào thét.

Hắn thật sự chịu không nổi cái tên ẻo lả này, cũng càng không thể tiếp nhận được sự thật hoa tiên tử lại có thể là nam nhân.

Hoa Thải Ngữ bị Cố Thanh Phong đột nhiên hét lớn tiếng làm cho hoảng sợ, hắn ta giống như mọit con nai con kinh hãi, còn liên tục vỗ vỗ ngực.

“Cố Đế Quân, người dọa người ta rồi. Quỷ sứ hà! ” Dáng vẻ giống như quở trách, còn mang theo một chút hờn trách.

hờn trách.

“Cút con mẹ nó đi!”

Chương 1095 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!