Cố Thanh Phong rốt cuộc cũng nhịn không được nữa, trực tiếp đánh ra một quyền. Tuôn ra sức mạnh khủng bố mãnh liệt, dưới một đòn giống như một phương giới vực mênh mông trấn áp xuống.
Trong mắt Hoa Thái Ngữ hiện lên một tia dị sắc, nhưng không chút hoang mang, tùy ý để cho quyền ấn khủng bố này đánh lên người mình.
Ầm!
Thân thể Hoa Thái Ngữ bị đánh nổ tung.
Nhưng mà cảnh tượng máu thịt sẽ bắn tung tóe trong tưởng tượng đã không xảy ra, thân thể hắn nổ tung mãnh liệt ra hóa thành mưa cánh hoa đầy trời, rực rỡ muôn hình vạn sắc, hoa mỹ tráng lệ.
Sau một khắc, cánh hoa đầy trời hội tụ lại, một lần nữa tạo thành thân thể Hoa Thái Ngữ.
Tuy nhiên Cố Thanh Phong cũng không có ra tay lần nữa, bởi vì hắn cảm thấy có chút ghê tởm.
Vội vàng túm lấy vị mỹ nhân da thịt trắng mịn Nhan Linh Tuyết này, mặc kệ nàng ta kinh ngạc hét lên, hắn vùi đầu vào, hít sâu hai cái, bóp hai cái, lúc này mới có chút xoa dịu.
Nhan Linh Tuyết tức giận đến run cả người, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết thoáng đỏ bừng.
Nhưng nàng ta không dám phát tác, sợ Cố Thanh Phong lại làm ra hành động quá đáng hơn.
“Ngươi đột nhiên ra tay với người ta làm gì?” Hoa Thái Ngữ bất mãn nói.
“Ngươi câm miệng! Còn lời nguyền thì sao? Đừng dài dòng nữa.”
Hoa Thái Ngữ mím môi, giống như có chút ấm ức, sau đó nhăn nhó cởi bỏ quần áo của mình, lộ ra cơ ngực to lớn mà có lông ngực.
Chỉ là thân thể hắn ta có chút kỳ quái, lại hiện ra một loại màu nâu vàng quỷ dị, giống như là màu cánh hoa khô héo.
“Đây chính là nguyền rủa của ta, mỗi thời mỗi khắc đều bị lực khô héo ăn mòn, không biết Cố Đế Quân có biện pháp gì không?”
“Chỉ là nguyền rủa mà thôi, tất nhiên dễ như trở bàn tay với bổn đế, ngươi đứng yên đừng nhúc nhích.”
Cố Thanh Phong đã không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, trực tiếp phát động Quỷ Thần Chi Xúc, chuẩn bị thôn phệ sức mạnh của Hoa Thải Ngữ.
Về lời nguyền thì sao?
Người không còn thì nguyền rủa không phải tự nhiên sẽ cởi bỏ sao?
Hắn cũng không có ý định tiếp xúc thể chất với Hoa Thái Ngữ.
Hư không bốn phía trong nháy mắt vặn vẹo, vô số xúc tu tráng kiện dữ tợn từ trong đó thò ra, vây quanh lấy Hoa Thải Ngữ.
Vèo!
Hoa Thái Ngữ lắc mình né tránh tập kích đang tới của xúc tu.
Cố Thanh Phong lộ ra vẻ không vui: “Ngươi có ý gì vậy?”
“Cố Đế Quân, không thể không có lòng phòng người mà, hơn nữa ngươi ngay cả thù lao cũng không có yêu cầu, lại trực tiếp động thủ, người ta khó mà cảm thấy tên tâm.” Hoa Thải Ngữ khẽ nói.
“Ngươi nói không sai, bổn đế quả thật quá nóng nảy, chủ yếu là bởi vì bổn đế không muốn nhìn thấy ngươi ẻo lả thêm một giây nào nữa, nếu ngươi đã nhìn thấu vậy thì bổn đế cũng sẽ không giả vờ, chết đi!”
Cố Thanh Phong cũng không có gì để che dấu, mục đích chuyến đi này của hắn vốn là thôn phệ cường giả sống sót của kỷ nguyên trước, làm lớn mạnh bản thân.
Hư không vặn vẹo càng lúc càng kịch liệt, càng lúc càng nhiều Quỷ Thần Chi Xúc từ trong đó thò ra, trong lúc nhất thời thiên địa nơi này đều trở thành biển xúc tu.
Hoa Thải Ngữ liên tục né tránh, giống như dịch chuyển tức thời, tránh né Quỷ Thần Chi Xúc, nhưng theo thời gian trôi qua, không gian còn lại để cho hắn ta tránh né càng lúc càng ít đi.
Cuối cùng các xúc tu rậm rạp vây quanh lấy hắn ta, trói buộc toàn bộ cơ thể của hắn ta.
Nhưng theo bang một tiếng vang nhẹ.
Thân hình Hoa Thải Ngữ lại lần nữa nổ tung mãnh liệt ra, hóa thành cánh hoa đầy trời.
Trong mắt Cố Thanh Phong hiện lên vẻ châm chọc, chỉ về phía cánh hoa đầy trời, đột nhiên có một đạo kiếm khí tung bay, đan xen quang ảnh luân hồi, mờ mịt và nặng nề.
Hắn sử dụng Luân Hồi Áo Nghĩa đến từ Quỷ Mẫu.
Ầm ầm!
Chỉ thấy một đạo kiếm khí này mạnh mẽ nổ tung ra, hóa thành vô số đạo kiếm khí luân hồi tiến hóa thành một phương giới vực Luân Hồi, trấn áp những cánh hoa kia.
Ầm!
Những cánh hoa bị nghiền nát một cách tàn nhẫn, lại hóa thành phấn hoa đầy trời tràn ngập khắp xung qạng.
Bỗng dưng có một bóng người chật vật từ trong đó ngã xuống, hộc máu ngã xuống đất, người đó chính là Hoa Thải Ngữ.
Nhìn Hoa Thái Ngữ chật vật, Cố Thanh Phong nhướng mày: “Vì sao lại yếu như vậy?”
Hắn quay đầu nhìn về phía Nhan Linh Tuyết đang ở một bên xem kịch hỏi: “Không phải ngươi nói Hoa Thải Ngữ này có thực lực bất phàm sao? Vậy thì sao ngay cả một chiêu của bổn đế cũng không tiếp được?”
Quả thật Cố Thanh Phong sau khi hấp thu sức mạnh của Nhan Linh Tuyết, đã đủ để sánh ngang với cường giả cấp bậc nửa bước Tiên Quân, nhưng theo lý thuyết cũng không có khả năng một chiêu đã đánh bại Hoa Thải Ngữ cũng cùng là nửa bước Tiên Quân.
Nhan Linh Tuyết nhìn thấy Cố Thanh Phong bất mãn, nàng ta vội vàng giải thích: “Nếu luận về thực lực, Hoa Thải Ngữ có thể nói là tồn tại dưới đáy cùng cấp bậc, nhưng hắn có một thân tu vi độc đạo có thể nói là thiên hạ đệ nhất, thực lực của hắn đều ở trên độc đạo.”
“Ha ha ha, Cố Thanh Phong, thắng bại đã phân định.” Hoa Thái Ngữ chật vật không chịu nổi nhưng lại không có chút tư thái của kẻ thất bại nào, ngược lại hắn ta lại không ngừng cười lớn.
Cố Thanh Phong nhìn phấn hoa tràn ngập trong không khí, đột nhiên hiểu rõ.
“Phấn hoa có độc?”
“Không sai, trúng đạo độc Thiên Khô do người ta tỉ mỉ điều chế, cho dù tu vi ngươi thông thiên cũng vô ích.”
Chương 1096 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]