Những chữ Ác ma tới Viên Tinh, thiên hạ sẽ khuynh đảo, chỉ trong thời gian cực ngắn vang vọng khắp Viên Tinh. Mà cũng đúng lúc này, Đan Tâm Tiên Tông truyền ra một tin tức, cũng càng thêm chứng thực những lời này là chính xác.
Tin tức rất đơn giản, chính là đan sư cấp cao nhất của Đan Tâm Tiên Tông trước đó lúc dẫn dắt môn hạ đệ tử đi hái dược ở Vãng Sinh Lâm, ở đó xuất hiện một ma thần khinh khủng, một đòn đã triệt để tiêu diệt một trong sáu đại cấm địa Vãng Sinh Lâm.
Hơn nữa Đan Tâm Tiên Tông còn phát đi chân dung.
Người trong thiên hạ rõ ràng phát hiện, bức họa này giống như ma thần truyền qua trong đóa hoa!
Khi tin tức này chứng thực, vô số cường giả tiên vương rối rít đi đến quỷ vực Sâm La cùng với Vãng Sinh Lâm để xem xét.
Kết quả phát hiện, quỷ vực Sâm La không có quỷ, Vãng Sinh Lâm cũng không có rừng.
Lục đại cấm địa sừng sững vạn cổ, trực tiếp mất hẳn hai nơi.
Đến lúc này, không còn ai hoài nghi tính chính xác của tin tức, tâm lý khủng hoảng trong nháy mắt đạt tới cực điểm.
Thậm chí có người còn nói đây là điềm báo diệt thế.
Về sau, lại có tin tức truyền đến, nói tên ma thần đáng sợ này có không ít người tận mắt nhìn thấy, tin tức đến từ Tiên Vương điện.
Tiên Vương điện từng truy nã người này, sau đó các tiên vương của Tiên Vương Điện cũng không xuất hiện nữa.
Người sống sót ở thuỷ vực U Minh thủy vực từng nói tên ma đầu này đã xuất hiện ở thuỷ vực U Minh, sau đó thuỷ vực U Minh cũng bị diệt.
Chính là có những nhân chứng này, làm cho người trong thiên hạ đều biết danh xưng của ma đầu này là Cố Thanh Phong!
Sau khi cái tên này xuất hiện, sự tích của Cố Thanh Phong càng ngày càng nhiều người có tâm lộ ra, thậm chí ngay cả người đến từ Tinh Hư thứ sáu cũng biết hắn.
Khi tất cả mọi người đều quan tâm tiếp tục điều tra, mọi người hoảng sợ phát hiện, Cố Thanh Phong này chính là một tên hung ma vạn cổ.
Toàn bộ Tinh Hư thứ sáu hầu như không có mấy pho tượng tiên vương còn sống sót.
Người này đi tới đâu, nơi đó sẽ bị huỷ diệt, thậm chí ngay cả cường giả cũng sẽ bị cắn nuốt không còn gì.
Cảm giác bất an và sợ hãi đã bao phủ cả tòa Viên Tinh, đã đạt tới trình độ nói về Cố Thanh Phong đều biến sắc.
Danh tiếng vạn cổ đệ nhất yêu ma cũng bị đặt trên người Cố Thanh Phong, dù sao hắn ngay cả tiên vương cũng có thể cắn nuốt.
Bởi vì hắn thường xuyên tự xưng là bổn đế, cho nên thậm chí còn có người gọi hắn là Diệt Thế Ma Đế!
Đương nhiên, đương sự Cố Thanh Phong vẫn chưa biết gì cả, bởi vì thời gian một tháng này của hắn cơ bản đều xuyên qua dòng sông pháp tắc.
Trên dòng sông pháp tắc không có một bông hoa nào.
Hơn nữa hắn chỉ luôn quan tâm đến cấm khu Táng Thiên, cho nên dọc theo đường đi cũng không trao đổi với bất kỳ người nào, hắn chỉ là không ngừng xuyên qua hư không, chạy như bay đến cấm khu Táng Thiên.
Lại một ngày chạy như bay, cuối cùng Cố Thanh Phong cũng đến cấm khu Táng Thiên.
Cấm khu Táng Thiên là một dãy núi màu đen vô cùng rộng lớn.
Toàn thân núi non nơi này đen kịt, tản ra khí tức quỷ dị không rõ, hùng vĩ và cao vút giống như thanh thần kiếm sừng sững cắm thẳng lên trời.
Xung quanh nó có chín con long mạch tráng kiện, giống như chân long ngạo thế, nằm ngang quấn quanh uốn lượn vùng sơn mạch này.
Thăng trầm, tịch mịch.
Đây là cảm giác đầu tiên Cố Thanh Phong bước vào cấm khu Táng Thiên, điều này làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái.
Sau đó Cố Thanh Phong vội vàng lấy thiệp mời ra, dự định bái phỏng Cổ Táng Thiên, lần này trên mặt hắn mang theo nụ cười hiền lành, có vẻ vô cùng bình dị gần gũi.
Thậm chí còn lấy ra một món lễ vật nhỏ, là một khối tiên ngọc hạ phẩm để biểu lộ thành ý, đặc biệt dùng ruy băng đỏ buộc một cái nơ trên tiên ngọc hạ phẩm, rất là lễ độ.
Tuy rằng lễ vật chỉ là một khối tiên ngọc, còn là hạ phẩm, nhưng của ít lòng nhiều, loại cường giả cấp bậc nửa bước Tiên Quân này, bảo vật thế tục khẳng định không lọt vào mắt, tặng thì tặng tình nghĩa thôi.
Hắn mở thiệp mời và ném nó lên không trung.
“Cổ đạo hữu, bổn đế Cố Thanh Phong, được mời đến đây, kính xin mời ra nói chuyện một chút.”
Cạch!
Thiệp mời rơi xuống đất.
Cũng không có xuất hiện các loại cảnh tượng ánh sáng rực rỡ dẫn đường nào cả, toàn bộ cấm khu Táng Thiên cũng chỉ yên tĩnh không tiếng động, một vùng tĩnh mịch, giống như ở đây không có người nào.
Sắc mặt Cố Thanh Phong chợt sa sầm xuống.
Lòng hắn tự an ủi chính mình: “Chắc đang ngủ!”
Nên hắn mới nhặt thiếp mời lên, yểm pháp lực kích hoạt lại lần nữa rồi ném lên không trung.
Lại cao giọng hô: “Cổ đạo hữu, xin mời ra ngoài nói chuyện một chút!”
Độp!
Thiếp mời vẫn không có phản ứng gì rơi xuống đất như trước.
Cố Thanh Phong đứng đực ra, nhìn thiếp mời rơi dưới đất và lễ vật trân quý trong tay, mãi không nói thành lời.
Sâu bên trong cấm khu Thiên Táng, ở một toà cung điện tối tăm có một vị nam tử mặc hắc giáp dáng người cường tráng, khí phách bức người đang ngồi ở trên thủ toạ cao cao, phía dưới đứng mấy vị mặc hắc bào khí thế cường đại, tu vi đều là tiên vương.
Nam tử mặc hắc giáp chính là Cổ Táng Thiên, những người ở bên cạnh gã đều là thủ hạ đi theo gã từ kỷ nguyên trước, được gã che chở đến tận bây giờ.
Cặp mắt của Cổ Táng Thiên xuyên qua lớp lớp sương mù, nhìn về phía Cố Thanh Phong đứng ở ngoài kia, sắc mặt đen xì.
Chương 1103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]