Trong mắt Cố Thanh Phong thì hắn đây nho nhã lễ độ, mang theo lễ vật cùng với thành ý đến bái phỏng. Nhưng trong mắt Cổ Táng Thiên, lại chính là một đầu Ma Thần khoác da người, nở nụ cười giả nhân giả nghĩa, vác theo lễ vật đến xỉ nhục người khác gào thét ở ngoài kia.
Ý tứ chung là, ta đây mang một khối tiên ngọc hạ phẩm qua đây mua mạng của ngươi, mau phắn ra đây!
“Chủ thượng, tên hung ma kia đến thật rồi, chúng ta nên làm sao đây?” Lãnh Liệt lo lắng hỏi.
Cổ Táng Thiên đen mặt không nói gì.
Bấy giờ, lại có người đứng ra nói: “Chủ thượng, thuộc hạ nghi đây là lừa đảo. Liệu đây có phải cái tên Hoa Thải Ngữ đang lừa ngài không vậy?”
Cổ Táng Thiên trầm giọng nói: “Không thế được, Hoa Thải Ngữ đời này yêu hoa nhất, coi hoa như mạng. Nếu đúng hắn cấu kết với Cố Thanh Phong để tính kế bổn toạ thật, cũng không thể nào cho phép đối phương huỷ diệt Vãng Sinh lâm.”
“Nếu Vãng Sinh lâm đã bị phá huỷ, vậy chứng tỏ giữa hai người chúng đã kết oán không đội trời chung.”
“Với cả, Lãnh Liệt. Lúc trước ngươi nói ngươi nhìn thấy Cố Thanh Phong ôm Quỷ Mẫu vào lòng bỡn cợt có đúng không?”
Lãnh Liệt gật đầu: “Đúng là vậy ạ. Lúc đó thuộc hạ còn không tin, nghi Quỷ Mẫu đấy là người khác giả mạo thành, đường đường là cường giả cảnh giới nửa bước tiên quân, ấy thế lại làm ra điệu bộ lẳng lơ như gái lầu xanh. Với cả trông nàng ta hình như đã mất hết tu vi, trên người không còn tý khí thế nào hết.”
Cổ Táng Thiên gật đầu: “Vậy thì đúng rồi, xem ra Quỷ Mẫu với Hoa Thải Ngữ đều bại trong tay Cố Thanh Phong. Quỷ Mẫu hung danh hiển hách, sát nhân luyện phách như ngoé. Bình thường có nam nhân dám nhìn ả nhiều hơn một cái, ả đã bóp chết luôn rồi, chớ đừng nói bị người ta ôm vào lòng, còn tuỳ ý bỡn cợt kia.”
Lời này nói xong đã khiến tất cả mọi người giật mình kinh hãi.
“Ma đầu này hung hãn đến vậy sao, liên tiếp đánh bại hai vị cường giả cảnh giới nửa bước tiên quân!”
Cũng có người lại mù quáng tin vào Cổ Táng Thiên, hừ lạnh nói:
“Xì, cái loại Quỷ Mẫu và Hoa Thải Ngữ đấy làm gì sánh bằng chủ thượng được. Nếu Quỷ Mẫu không sửa luân hồi, làm sao độ được kỷ nguyên chi kiếp. Toàn bộ thực lực của Hoa Thải Ngữ dựa vào độc công mới được thế. Còn sức mạnh của chủ thượng dựa vào thực lực đi lên!”
“Không được nói như thế! Sức mạnh của chủ thượng đương nhiên không gì bàn cãi rồi. Nhưng đừng quên theo thông tin của Hoa Thải Ngữ đưa đến, ma đầu Cố Thanh Phong này hình như tu luyện một loại ma công thôn phệ cực kỳ tà môn. Tu vi của Quỷ Mẫu đã mất sạch, liệu có phải bị hắn hút hết rồi không?”
“Điều này cũng có nghĩa, tu vi hiện giờ của ma đầu này ít nhất cũng phải tương đương với hai vị nửa bước tiên quân.”
“Tên Hoa Thải Ngữ kia, hắn tuy không có thực lực, nhưng dựa vào một thân tu vi độc đạo tung hoành khắp kỷ nguyên trước. Thế mà Cố Thanh Phong kia lại không sợ độc của hắn. Chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ bản thân ma đầu này khả năng có tu vi độc đạo cực cao!”
Ngay lúc mọi người còn đang thảo luận.
Bỗng dưng, một tiếng gào giận dữ kinh thiên đập đến.
“CỔ TÁNG THIÊN, CON MẸ NHÀ MÀY LẸ CÁI MÔNG LĂN RA ĐY CHO BỔN ĐẾ!”
Tiếng rống giận dữ vang vọng khắp thiên địa, hoá thành sóng âm cuồn cuộn, truyền ra khắp cấm khu Táng Thiên.
Sắc mặt Cổ Táng Thiên chỉ trong chớp mắt đã sầm xuống. Đám thủ hạ của gã thì quần tình kích động, chủ nhục thần tử, chủ nhân đang bị xỉ nhục, thân là tôi tớ như bọn chúng đúng là còn khó chịu hơn cả chết.
Cổ Táng Thiên lập tức đứng phắt dậy, không tài nào nén cơn giận nổi.
“Thằng chó má này sao lại dám làm càn đến thế? Bổn toạ ngày hôm nay phải đập rụng răng chó của hắn ra!”
“Chủ thượng, đừng!”
Lãnh Liệt sợ đến bay màu, vội vàng ngăn Cổ Táng Thiên lại.
“Chủ thượng, hiện giờ là thời điểm ma đầu này hung uy nhất, thực lực thật lại không rõ, tuyệt đối không được xuất kích tuỳ tiện.”
“Chẳng lẽ ngươi đang cho rằng bổn toạ không phải đối thủ của hắn?” Trong mắt Cổ Táng Thiên loé lên tia sáng lạnh nguy hiểm.
Lãnh Liệt cuống quýt giải thích: “Chủ thượng tung hoành khắp thiên hạ, đương nhiên không thể nào không phải đối thủ của ma đầu này. Nhưng chủ thượng ngài giờ dính phải nguyền rủa, thực lực còn chưa khôi phục. Chiến tích của tên ma đầu này cũng vô cùng kinh khủng, hắn mạnh như thế, rất khó đánh không tổn thất gì phân ra thắng bại. Nhỡ ngài bị thương, nguyền rủa phản phệ chẳng phải mất cả chì lẫn chài ư?”
Cổ Táng Thiên thấy Lãnh Liệt nói có dẫn chứng có lý lẽ, lúc này mới tỉnh táo lại, lần thứ hai quay trở về trên toạ vị.
Thật ra gã vốn không định đi ra ngoài, thái độ như vậy chẳng qua ra vẻ cho đám thuộc hạ xem thôi, nói sao bị người ta chửi đến tận nhà, làm đại ca mà không tỏ chút phản ứng như thế thì làm sao bắt người khác tuân theo được?
Lãnh Liệt phân rõ được lợi và hại như vậy, sao gã lại không biết cho được?
Mấu chốt cái lời này bản thân không tiện nói, nói ra rất mất mặt, nghe vừa hèn vừa nhát, phải để thủ hạ lên nói, xây cho mình một bậc thang để xuống.
Ruỳnh ruỳnh!
Thiên địa rung chuyển, hư không vặn vẹo sụp đổ, thời không rối loạn ngược xuôi, cả vùng cấm khu Táng Thiên trong nháy mắt đã long trời lở đất.
Thì ra Cố Thanh Phong đang xuất thủ, hắn thấy Cổ Táng Thiên co đầu rút cổ không chịu ra, ba máu sáu cơn thẳng tay đập.
Dãy núi đen nhánh sừng sững như trụ trời cứ thế bị hắn cày bằng!
Công kích khủng khiếp đến vậy làm cho tất cả mọi người hoảng sợ hãi hùng, bởi bọn họ đang ở địa cung núp dưới dãy múi.
Chương 1104 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]