Dư âm của một đòn này không giảm, đánh thẳng xuống tận lòng đất. Giờ Cổ Táng Thiên không thể ẩn núp nữa rồi, kinh hãi xuất thủ. Một luồng sáng màu xanh lục quỷ dị sinh ra từ lòng bàn tay gã, hoá thành một vòng bảo hộ che chắn tất cả các thuộc hạ vào trong, sau đấy mới ngăn chặn đòn kia.
“Khà khà khà… Hoá ra các ngươi núp ở đây!”
Cố Thanh Phong cười một tiếng dữ tợn, không chút chần chừ vọt thẳng xuống.
Chung quy trước đã có vết xe đổ rồi, đề phòng đối phương chạy trốn mất, hắn phải tốc chiến tốc thắng.
Ma quang vô tận từ trên người hắn tuôn ra, dường như xuyên thủng qua quá khứ, hiện lại, tương lai vậy, phóng ra ngoài hơi thở cấm kỵ khủng bố.
Trong thoáng chốc, mọi người dường như nhìn thấy được một góc của thâm uyên ma ngục, nơi có hàng tỷ ma thần đang gào thét.
Một cái chớp mắt, bao quát cả Cổ Táng Thiên lẫn trong đám cường giả cũng phải sợ đến phát run, cả thể xác lẫn tinh thần chấn động không thôi.
“Chớ có càn rỡ!”
Cổ Táng Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, giận dữ xuất thủ.
Một thanh trường đao xanh đen xuất hiện trong tay, gã chém một nhát.
Đoàng đoàng!
Trời đất gần đấy bị đao khí khủng khiếp rạch rách ngay lập tức, sấm sét vang dội, hư không đổ nát, sông dài pháp tắc dậy sóng.
Một đao kia Cổ Táng Thiên chém ra đủ để gã xưng hoàng.
Đối mặt với một đao này, Cố Thanh Phong không né đi, sáu hắc động sau lưng bay đến xoay tròn vèo vèo, chặn lại một nhát chém này.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ đùng đoàng đinh tai nhức óc vang lên.
Đao khí khủng khiếp tức thì đã bị chặt ra thành từng khúc, tan tác hết cả.
Mà sáu hắc động theo sau Cố Thanh Phong cũng cùng nó nổ tung.
Một đòn này ấy thế lại ngang tài ngang sức.
Cố Thanh Phong hưng phấn, hắn không ngờ Cổ Táng Thiên lại có thể mạnh đến nhường này, vậy nếu cắn nuốt được hắn ta xong sức mạnh của mình sẽ tăng lên kha khá đấy nhỉ.
“Khà khà khà… cuối cùng cũng gặp được một người có thể chịu được một trận ra trò rồi.”
Với Cố Thanh Phong là hưng phấn, còn với Cổ Táng Thiên là mặt đen xì. Bởi bản thân gã dính nguyền rủa, không thể chiến đấu cường độ cao liên tục, đặc biệt là đánh với loại cường giả có cùng cấp bậc, đánh lâu một chút chắc chắn sẽ rơi vào thế hạ phong.
Vả lại tên ma đầu Cố Thanh Phong này còn thôn phệ để tăng sức mạnh trong thời gian dài, nội tình tuyệt đối vượt xa mình, đánh lâu đánh dài mình thua là cái chắc.
Cố Thanh Phong vẫn chưa cho Cổ Táng Thiên cơ hội để phản ứng lại, ngay đó đã ra đòn tiếp theo.
Thoáng chốc, ma quang đại thịnh chiếu sáng cả vùng mênh mông, vô số mây đen kéo đến, sấm sét đỏ như máu giật đùng đùng, Cố Thanh Phong phất tay.
Một vòng ánh sáng kiếp quang chói lọi sinh ra từ hư vô.
Nó hoá thành một bông hắc liên thập nhị phẩm bung cánh giữa trời, trên đó ẩn chứa sức mạnh tai kiếp vô tận, kéo thao kiếp quang vô lượng che khuất cả bầu trời.
Rầm ầm!
Trên trời cao xuất hiện hàng tỷ luồng sấm sét đỏ ngòm như máu, dưới sự dẫn dắt của hắc liên, lấy thế lôi đình vạn quân sập mạnh xuống đầu Cổ Táng Thiên.
Này là sử dụng thiên kiếp bổn nguyên, điều khiển sức mạnh tai kiếp trong thiên địa đối đầu với đối thủ.
Theo sức mạnh của Cố Thanh phong tăng trưởng, cảm ngộ của hắn với tai kiếp bổn nguyên càng ngày càng sâu, lúc này thủ đoạn của hắn đã sớm không còn bị giới hạn ở việc sống lại từ tai kiếp nữa.
Thậm chí còn có thể dẫn động sức mạnh của tai kiếp trong thiên địa ra giết kẻ địch.
Sức mạnh mà tai kiếp mang đến, là một trong số sức mạnh khủng bố nhất tại thế gian, chỉ cần chút sơ sẩy đã bỏ mạng trong tai kiếp rồi.
Cho nên Cố Thanh Phong đặt tên cho chiêu này là, số kiếp đã định!
Gặp được một cường giả có thể đánh với hắn một trận, hắn cũng định nhân cơ hội này thử sử dụng chút thần thông.
Đối mặt với một kích nghiêm túc của Cố Thanh Phong, sắc mặt Cổ Táng Thiên thay đổi.
Gã không ngờ Cố Thanh Phong lại có loại thần thông đến mức này, gã còn tưởng vừa rồi chính là một đòn toàn lực của đối phương.
Ai nghĩ được vẫn còn thủ đoạn khác.
Nhưng vấn đề là một đao vừa rồi lại là toàn lực của gã.
Thế là….Viu!
Thân ảnh Cổ Táng Thiên trong nháy mắt biến mất, trốn vào thế giới pháp tắc của mình.
Bởi vì kiếp quang kia quá nhanh, quá chói lọi, nhanh đến mức gã không còn lòng dạ nào quan tâm đến thuộc hạ của mình nữa, cho nên gã kệ xác thuộc hạ, quay đầu lủi vào trong thế giới pháp tắc.
Đoàng!
Hắc liên rơi xuống đất, kiếp quang bộc phát bao phủ hết thảy.
Mấy tên cường giả tiên vương kia đối với công kích hãi hùng như thế đúng là chẳng khác gì cỏ rác, thân thể từng chút từng chút bị chôn vùi.
Nhưng nhân vật mấu chốt Cổ Táng Thiên đã chạy thoát mất.
Cố Thanh Phong đứng yên tại chỗ trầm lặng hồi lâu, cuối cùng quyết định đổi tên cho chiêu này, thành tìm đường sống trong kẽ chết.
Rồi hắn lẳng lặng rời khỏi cấm khu Táng Thiên, quay đầu đi thẳng đến cấm khuPhần Thiên.
Hắn vẫn không tin lật tung cả sáu đại cấm khu lên một lượt không bắt được một tên nửa bước tiên quân!
Mấy ngày sau.
Bóng người Cố Thanh Phong xuất hiện ở trên cấm khu Phần Thiên.
Cấm khu Phần Thiên là một vùng đất chết, trên đó hoả diễm thiêu cháy ngày đêm không tắt, còn có một ngọn hoả diệm sơn vô cùng đồ sộ, vô cùng tráng lệ.
Chỉ cần đến gần nơi này, đã cảm nhận được một luồng sóng nhiệt khủng khiếp ập vào mặt.
Lần này Cố Thanh Phong tiếp thu kinh nghiệm của hai lần thất bại trước, không cầm lễ vật theo nữa, len la lén lút chui vào cấm khu Phần Thiên tìm kiếm xung quanh.
Chương 1105 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]