Lẳng lặng vào thôn, không nên nổ súng. Nhưng mà hắn đã che giấu thân ảnh, tìm cả một đường, ngoại trừ đụng phải mấy loại sinh linh quái đảm sinh ra từ hoả diễm thì không còn cái gì hết.
Đám sinh linh từ lửa quái đảm này tuy thực lực không kém, nhưng hình như đầu óc bị đốt hỏng rồi, cả đám đến cả thần trí còn không có, hỏi cũng chẳng ra được gì.
Kiếm mấy ngày liền, kiên trì còn sót lại của Cố Thanh Phong bị bào mòn gần sạch.
“Khà khà khà…”
Trên bầu trời cấm khu Phần Thiên vang vọng tiếng cười tức giận bực bội.
“Hay! Hay lắm! Mấy thằng rùa rụt cổ chúng mày thông đồng với nhau không ra ngoài có đúng không? Vậy hôm nay bổn đế sẽ san bằng cấm khu Phần Thiên này cho bọn mày xem!”
Rầm rầm rầm!
Cố Thanh Phong lơ lửng trên chín tầng mây, ma khí trong tay không ngừng ngưng tụ, hoá thành từng quả từng quả hình cầu vặn vẹo khủng bố, giống như sóng xung kích ném mạnh xuống cấm khu Phần Thiên.
Ngắn ngủi mấy giây, cấm khu Phần Thiên đã bị đập thành một vùng phế tích.
Sau khi làm xong tất cả, hắn ngay lập tức chạy thẳng đến cấm khu tiếp theo.
Dọc đường đi trong lòng cũng cảm thấy hơi bất an.
Bất thường, quá bất thường.
Những kẻ cầm đầu cao cao tại thượng của cấm khu sao tất cả đều làm rùa đen rụt đầu thế??
Sao giống như đều né bổn đế hết vậy?
Thế cũng không nên như vậy chớ, bổn đế luôn thiện tâm với người khác, làm sao đến nỗi bị tránh như rắn rết thế được?
Cố Thanh Phong nghĩ mãi không ra đành phải tiếp tục chạy đi, chạy đến cấm khu khác gõ cửa.
Một tháng sau…
Cố Thanh Phong nhìn đống phế tích dưới chân, giận đến phát run, tức suýt ngất ra đấy!
Bởi vì đây là cấm khu cuối cùng rồi.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn liên tiếp san bằng ba cấm khu cuối cùng, nhưng tại sao đến cả cái bóng người đứng đầu cấm khu cũng không thấy đâu?
“Bổn đế đang bị lục đại cấm khu block tập thể hả?”
“Con mẹ nó luôn! Sao đám người này biết bổn đế đến đây để thôn tính bọn chúng? Là ai? Là ai mật báo?”
Cố Thanh Phong lăn lộn một tháng ròng vất vả công như dã tràng, lửa giận cháy bừng bừng, hắn tức đến nỗi kéo Nhan Linh Tuyết ra dạy dỗ huỳnh huỵch một trận.
Phát tiết lửa giận xong, Cố Thanh Phong hỏi: “Ngoại trừ lục đại cấm khu ra, còn nơi nào có nửa bước tiên quân nữa không?”
Nhan Linh Tuyết tóc tai rối bời thở dốc nói: “Đệ… Tinh khư thứ nhất, ở đấy có lẽ tồn tại nửa bước tiên quân. Tinh khư thứ nhất chính là tinh khư mạnh nhất, nội tình thâm sâu, cường giả tiên vương cũng nhiều không ít. Bây giờ thịnh thế bắt đầu xuất hiện, vậy nếu nói đâu có thể sinh ra nửa bước tiên quân, chắc chắn ngoài Tinh khư thứ nhất ra thì không chỗ nào hơn được.”
“Thậm chí, còn có thể tồn tại không ít cường giả thoát khỏi nguyền rủa kỷ nguyên trước nữa.”
Trên mặt Cố Thanh Phong lộ ra vẻ suy tư, dự định làm một chuyến đếm Tinh khư thứ nhất trước. Tuy nhiên trước đó hắn còn muốn đi một chuyến đến chiến trường Tiên Vẫn nằm ở nửa sau dòng sông pháp tắc, chỗ đấy có tiên vương tụ tập. Nói sao chân muỗi cũng là thịt mà.
Nhưng hắn không có ý nuốt chửng một lượt, ai lại làm cái chuyện tát ao bắt cá thế được.
Sau này còn thăng cấp tiên quân, muốn thoát ly khỏi Vẫn Tinh Uyên nhờ hết vào đám cường giả này. Nếu giết sạch cường giả có hy vọng thăng cấp lên nửa bước tiên quân, thế sau này làm sao đột phá tiên quân được?
Chẳng nhẽ lại phải dựa vào sức mình đi tu luyện?
Nói đùa gì thế, dạo này người đàng hoàng ai lại đi tu luyện nữa!
Cho nên muốn thôn phệ cũng chỉ có thể thôn phệ đám tiên vương đã vô vọng với tiên đạo, ngồi không ăn bám, rõ ràng không có tiềm lực, còn đi chiếm hố xí không cho người khác múc phân.
Hơn nữa không thể giết chết dễ dàng vậy được, tốt nhất là thôn phệ tu vi, sau đấy để chúng trùng tu, tu xong lại thôn phệ tiếp, như thế mới được nhiều.
Một mặt thì chúng liên tục trùng tu, giống như dầm vững củng cố căn cơ, mặt khác mình cũng có lợi ích thực tế, có thể nói cả hai bên cùng có lợi.
Ừ, cứ làm như thế đi ha!
Sau khi soạn tốt kế hoạch cho tương lại, Cố Thanh Phong không vô tình ném Nhan Linh Tuyết vào thế giới trong lòng bàn tay nữa, mà để lại bên người.
Chung quy Nhan Linh Tuyết trước mắt cũng là nửa bước tiên quân duy nhất hắn có được, đương nhiên không thể lãng phí, phải để nàng ta nỗ lực tu luyện, mau chóng khôi phục lại thực lực.
Để giúp nàng ta, Cố Thanh Phong thậm chí còn khẳng khái lấy ra không ít tiên đan diệu dược, cùng với vô số siêu thoát vật chất, phải nói là đổ vào đấy rất nhiều vốn liếng.
Về phần vì sao không để Nhan Linh Tuyết đi vào thế giới trong lòng bàn tay tu luyện, đơn giản lắm, bằng cảnh giới của nàng ta, thế giới trong lòng bàn tay căn bản không nuôi nổi nàng.
Giống như cá voi không thể nuôi trong ao cá.
Sau đó, Cố Thanh Phong ngồi lên thuyền Bạch Cốt Huyết lên đường.
Thuyền hắn phi như bay trên dòng sông pháp tắc.
Mà sau mấy ngày hắn đi, toàn bộ Vẫn Tinh Uyên lại phát sinh biến động rung trời.
Bởi có một số người trong lúc vô tình phát hiện, toàn bộ sáu đại cấm khu trong dòng sông pháp tắc đã bị huỷ diệt sạch.
Hơn nữa trên mỗi một cấm khu đều lưu lại ma khí nồng đậm chưa tan hết, cái loại khí tức cực đoan huỷ diệt này quả thực không giống thứ tồn tại trong thế giới này.
Tin tức rất nhanh đã lan ra, những cường giả này không phải đồ ngu. Lúc trước tin Cố Thanh Phong tiêu diệt Sâm La quỷ vực và Vãng Sinh lâm đã truyền ra từ lâu, hơn nữa trên phế tích của bốn cấm khu lớn, ma khí còn sót lại giống hệt ma khí ở Sâm La quỷ vực và Vãng Sinh lâm.
Chương 1106 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]