Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1110: CHƯƠNG 1109: THANH PHONG ĐẠO NHÂN (1)

Kỳ thực hai người họ lại ước gì Cố Thanh Phong không phải Diệt Thế Ma Đế, vậy còn có đường sống. “Đại nhân, ngài giống y hệt Diệt Thế Ma Đế trong truyền thuyết, tiểu nhân chắc không nhận sai.” Hướng Thiên Vấn cố cười nói.

Giống y hệt?!

Cố Thanh Phong càng thêm nghi, không thể nào, chả lẽ có người mạo danh hắn?

bổn đế dạo này mải mê bận rộn ở cấm khu, chưa từng làm ra chuyện thương thiên hại lý gì, không có lý nào tự dưng nhảy ra một cái danh hào Diệt Thế Ma Đế.

“Hai người các ngươi nói hết những tin tức liên quan đến Diệt Thế Ma Đế ra đây.”

Hai người không rõ nguyên nhân, nhưng vì áp lực, chỉ đành đem chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này thành thật khai báo không dám giấu diếm.

Cố Thanh Phong yên lặng lắng nghe, biểu tình trên mặt càng ngày càng phong phú, cái gì mà thôn phệ tiên vương của tiên vương, huỷ diệt Huyền Minh thuỷ vực, chỉ ngắn ngủi hơn tháng đã san bằng sáu đại cấm khu…

Sự tích như vậy từ trong miệng họ nói ra, đến cả Cố Thanh Phong không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận.

Chẳng lẽ mình đúng là Diệt Thế Ma Đế? Nếu không sao những chuyện Ma Đế làm cũng chính là chuyện mình tự tay làm?

Thế nhưng, sao đang yên đang lành lại truyền khắp ra thiên hạ rồi?

“Sao các ngươi biết những chuyện này? Còn nữa, sao các ngươi biết bổn đế?” Sắc mặt Cố Thanh Phong âm trầm nói.

Hai người không dám giấu giếm.

“Mấy ngày trước, tất cả hoa trong thiên hạ mọc miệng nói chuyện, truyền nhau một câu nói, cùng với một bức tranh chân dung.”

“Nói cái gì?”

“Ác ma tới Viên Tinh, thiên hạ sẽ khuynh đảo! Mà bức tranh chân dung kia chính là hình ảnh ngài đại phát thần uy huỷ diệt Sâm La quỷ vực và Vãng Sinh lâm!”

Đoàng!

Một cỗ khí thế khủng bố từ trên người Cố Thanh Phong nổ tung.

Ma khí cuồn cuộn như ma quỷ dưới vực sâu bốc thẳng lên tận trời, dường như chọc thủng một lỗ trên đỉnh thiên đô. Trong thoáng chốc thiên địa biến sắc, hư không xoắn lại, nước sông pháp tắc dậy sóng sôi lên ùng ục.

“Hoa! Thải! Ngữ! !”

Tiếng gầm giận dữ khiến người ta không rét mà run giống như từ Cửu U Địa Ngục truyền đến.

Ngay giây phút Cố Thanh Phong nghe được từ “hoa” kia, hắn đã biết được ai là người khởi xướng tất cả.

Có thể khiến cho hoa trên đời mở miệng cất tiếng nói, còn biết những sự tích này của mình, ngoại trừ Hoa Thải Ngữ ra thì còn ai?

“Ma Đế đại nhân tha mạng!”

“Xin ngài tha mạng!”

Cố Thanh Phong đột nhiên nổi cơn tức giận, làm hai người kia sợ đến chết, cuống cuồng cầu xin tha thứ.

Lúc này họ không còn nghi Cố Thanh Phong có phải Diệt Thế Ma Đế hay không, bởi khí thế bùng nổ kia đúng là khủng bố quá mức, so với tiên vương đỉnh phong còn khủng bố hơn.

Hơn nữa hơi thở mang lại tà ác đến cực điểm, người bình thường e rằng chỉ dính một chút trong khoảnh khắc đã mất mạng.

Ma uy ngập trời như thế, không phải Diệt Thế Ma Đế thì còn là ai?

Cố Thanh Phong không để ý đến những lười cầu xin tha thứ của hai người kia, mà lên tiếng hỏi: “Nói như vậy, người trong thiên hạ đều biết bổn đế là Diệt Thế Ma Đế rồi?”

Hai người gật muốn rơi cả đầu.

Hắn càng thêm tức giận, hiện tại hắn rốt cục hiểu được tại sao mình liên tục san bằng sáu đại cấm khu lại không gặp được bất cứ kẻ đứng đầu cấm khu nào rồi.

Thì ra người ta sớm biết được mục đích của mình cho nên cuốn gói sủi sạch rồi còn đâu.

Ngay từ đầu hắn còn tưởng giữa đám người cầm đầu lục đại cấm khu này còn có loại bí pháp truyền tin nào, sớm đã thông báo cho nhau, cho nên mình mới công dã tràng thế.

Hiện giờ xem ra tình hình còn tồi tệ hơn nhiều.

Không riêng người đứng đầu cấm khu biết tin, mà ngay cả người trong thiên hạ cũng biết.

Chuyện mình là đại ma đầu, thích thôn phệ tu vi của người khác cũng không giấu được nữa.

Phải làm sao mới ổn được đây?

nửa bước tiên quân bình thường đã hiếm rồi, giờ cả đám đưa nhau đi trốn, con mẹ nó biết tìm ở đâu ra?

Sợ cứ như vậy, đến cả tiên vương cũng đưa nhau đi trốn mất.

Hoa Thải Ngữ tiên sư bố nhà ngươi thâm hiểm vừa thôi!

Đệt mịa!

Hướng Thiên Vấn và Điệp lão cảm nhận được sát khí kinh thiên từ trên người Cố Thanh Phong, cả hai run lên bần bật, đến cả thở cũng không dám thở mạnh, sợ thở to một tiếng chọc giận Diệt Thế Ma Đế.

Sắc mặt Cố Thanh Phong âm trầm bất định hồi lâu, qua một lúc mới bình ổn lại.

Lúc này trong lòng hắn đã có tính toán.

Nếu ma danh đã truyền khắp thiên hạ, vậy có rất nhiều việc muốn làm sẽ càng trở nên bất tiện.

Những cường giả kia e rằng giống như chim sợ cành cong, đến lúc đó chỉ cần nghe được tin của bổn đến cái khéo đã xách mông chạy.

Vì kế hoạch bây giờ, biện pháp tốt nhất là phải nguỵ trang chút, lặng lẽ lẻ vào rồi sau đó động thủ.

Nhất niệm chi gian, ma quang trên người Cố Thanh Phong bắt đầu từ từ biến mất, thay vào đó là từng luồng tiên quang rực rỡ.

Sát theo đó cả khuôn mặt, thậm chí là quần áo cũng bắt đầu thay đổi.

Trong nháy mắt đã biến thành một thanh niên đạo sĩ mặc đạo bào huyền sắc, tóc búi đạo kế, dịu dàng ôn nhu như ngọc.

Về phần tu vi vẫn là chuẩn tiên vương, căn bản không cần nguỵ trang.

Hai người Hướng Thiên Vấn nhìn Cố Thanh Phong biến đổi, kinh ngạc không nói thành lời.

Biến đổi này phải khen vô cùng hoàn mỹ, không nhìn ra chút sơ hở nào, giống như đây mới là bản thể của Cố Thanh Phong.

Cố Thanh Phong tung hoành nhiều năm, người nhà vô số, cái mánh biến đổi cỏn con này có thể nói nhuần nhuyễn nhắm mắt cũng làm được. Dựa vào thực lực của hắn bây giờ, chỉ cần không dùng sức mạnh thật, đố ai nhìn thấu được đấy.

Chương 1109 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!