Làm xong mọi chuyện, Cố Thanh Phong đưa ánh mắt nhìn về hai người kia. Hai người trong nháy mắt kinh hồn bạt vía, rốt cuộc vẫn là Hướng Thanh Vấn phản ứng nhanh, ngay lập tức hiểu được ý nghĩa của hành động ban nãy Cố Thanh Phong làm, cấp tốc nói một lèo: “Nếu Ma Đế đại nhân muốn tham gia đại hội tiên vương, tiểu nhân xin được dẫn đường cho ngài!”
“Khặc khặc khặc… khụ… Ha ha ha…”
Cố Thanh Phong suy nghĩ một chút, vội khống chế thanh âm, không lộ ra nụ cười đặc trưng kia.
“Tốt, ngươi là người thông minh. Bổn đế… Bần đạo đúng là định đi dự đại hội tiên vương, nghe nói ở đại hội tiên vương có cơ duyên để bần đạo chứng đạo. Bần đạo thân là chuẩn tiên vương cũng muốn đi đánh cược một phen, xem có thu hoạch được gì hay không?” Trên mặt Cố Thanh Phong mang theo nụ cười dịu dàng.
Hướng Thiên Vấn nhìn sợ vãi mật.
“Đại nhân, tiểu nhân chính là thiếu của của Yểm Nhật tông. Bằng thân phận của tiểu nhân tuyệt đối có thể dẫn ngài vào trong.”
Nụ cười của Cố Thanh Phong càng hiền lành hơn: “Hướng đạo hữu mau mau đứng dậy, bần đạo là Thanh Phong đạo nhân, vậy làm phiền đạo hữu rồi.”
Hướng Thiên Vấn giống như bị điện giật nhảy từ trên mặt sàn lên, hắn cũng không dám để Diệt Thế… Thanh Phong đạo hữu nâng mình đâu.
Trên mặt lộ ra nụ cười bị doạ sợ cứng đờ, cố gắng cười nói: “Thanh Phong đạo hữu khách sáo quá, ta và ngươi vừa nhìn đã quen, quen không dám bỏ, kính xin được đồng hành với nhau.”
Qua một hồi hàn huyên làm cho Hướng Thiên Vấn cùng với Diệp lão sợ mất mật, Cố Thanh Phong thành công gia nhập đội ngũ, ngồi lên bảo thuyền của đối phương.
Hắn không định đi thuyền Bạch Cốt Huyết nữa, sợ có người để ý sẽ nhận ra.
Tất nhiên, Nhan Linh Tuyết cũng phải được đón đi cùng.
Hướng Vấn Thiên hai người lần đầu tiên gặp Nhan Linh Tuyết, một ánh nhìn đã sửng sốt không thôi, da thịt tựa tuyết, mi mục như vẽ, khí chất xuất trần, có thể nói là băng cơ ngọc cốt, đúng là mỹ nhân tuyệt thế.
Có điều hai người cũng không dám nhìn nhiều sợ chọc Thanh Phong đạo nhân giận.
Cứ như thế, mấy người lại tiếp tục lên đường đi đến đại hội tiên vương.
Cố Thanh Phong dự định đến đại hội tiên vương làm một chuyến, sau đấy lại đi tìm nửa bước tiên quân, thật vất vả lắm mới đến đó sao có thể tay không đi được.
Chịu thiệt vì Hoa Thải Ngữ rồi, cho nên Cố Thanh Phong vẫn chưa buông lỏng cảnh giác với hai người Hướng Thiên Vấn, hạ đầy cấm chế trên người hai tên này, chỉ cần hai người dám có gan báo tin lập tức thân tử đạo tiêu.
Vài ngày sau.
Một toà cổ thành xưa cũ nguy nga khổng lồ xuất hiện trước mắt.
Thành này dựng ở trên sông pháp tắc, tựa như vĩnh hằng vậy toả ra hơi thở cổ xưa tang thương.
Trong thành có thể so sánh được với một thế giới nhỏ, không chỉ có đủ loại kiến trúc cổ xếp chồng san sát lên nhau, còn có đường phố đan xen chằng chịt, thậm chí là cả dãy núi sông ngòi,... vân vân.
Mấy thứ này vốn không nên tồn tại ở trên dòng sông pháp tắc, hiển nhiên có nhân vật đại năng dùng đại thần thông chuyển từ nơi khác qua.
“Thanh Phong đạo hữu, đâu là điểm dừng chân cuối cùng của Tiên Vẫn chiến trường, Tiên cổ thành. Đi qua Tiên cổ thành là đến Tiên Vẫn chiến trường. Đại hội tiên vương lần này sẽ được tổ chức ở Tiên cổ thành.” Hướng Thiên Vấn bình tĩnh như thường giới thiệu.
Tuy đối mặt với Cố Thanh Phong vẫn run như cầy sấy, nhưng hắn không dám lộ ra tý nào.
Bởi vì Cố Thanh Phong nói rồi, một khi bị người khác nhìn ra được chút sơ hở nào sẽ cho hắn chết ngay tại chỗ.
Vì cái mạng nhỏ này, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, diễn xuất của hắn đã thành công đạt đến cảnh giới ảnh đế.
“Thành cổ này đúng là nguy nga hùng vĩ thật. Nghe bảo đại hội tiên vương lần này sẽ hội tụ thân hạ anh hào, thiên kiêu của các nơi đến. Chuyến này bần đạo phải mở mang kiến thức chút thế nào mới là phong độ tuyệt thế của anh hùng thiên hạ mới được.” Cố Thanh Phong phấn khỏi nhìn về phía trước.
Hướng Thiên Vấn:”...”
Cơ thể Diệp lão run bắn lên cái, không dám tiếp chuyện, lẳng lặng điều khiển thuyền bơi đi.
Nhan Linh Tuyết trợn trắng mắt, trong lòng nhổ nước bọt.
Ngươi có đúng là muốn mở mang tri thức phong độ tuyệt thế không? Ta đây ngại vạch trần ngươi, rõ ngươi thèm tu vi của người ta thì có.
Thoáng chốc đoàn người đã tiến vào trong Tiên cổ thành.
Vào trong thành, bảo thuyền trường xà cách mặt đất một khoảng ba thước, bay trong không trung, xuyên qua đường lớn.
Trong thành vô cùng náo nhiệt, tiên nhân lui tới nối liền không dứt.
Kẻ không có tiền thì ngự kiếm phi hành, người có tiền một chút cơ bản đều ngồi trên bảo thuyền hoặc bảo niện, thậm chí cưỡi tiên thú cũng có…
Bích Lạc hồ.
Là một động tiên bên trong Tiên cổ thành, tiên khí lượn lờ, cảnh sắc tú lệ. Bích Lạc nghĩa là bầu trời. Ám chỉ hồ nước này trong xanh như bầu trời.
Mà nơi này cũng chính là nơi cử hành đại hội tiên vương.
Hôm nay Bích Lạc hồ cực kỳ náo nhiệt, tiên nhân từ khắp nơi kéo đến liên miên không dứt, có đến từ các đại tinh khư, cũng có định cư trên dòng sông pháp tắc, thường xuyên có độn quang chói mắt từ mọi phương hướng khác nhau xé gió bay đến đáp thẳng xuống Bích Lạc hồ.
Ở giữa Bích Lạc hồ, xây dựng một toà cung điện nguy nga cổ kính, còn có lâm viên xưa cũ, trong đấy có vô số tiên thú bay lượn, giống như tiên cảnh chốn trần gian.
Đoàn người Cố Thanh Phong bay về phía Bích Lạc hồ, dọc đường đi gặp được vô số tiên nhân, nhưng không ai nhìn ra được lớp nguỵ trang của Cố Thanh Phong, cũng không có nhiều người để ý đến hắn, ngược lại có vô số ánh mắt tập trung ở trên người Nhan Linh Tuyết.
Chương 1110 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]