Loại mỹ nhân như Nhan Linh Tuyết vốn đã là hiếm thấy trên thế gian, dung mạo lẫn dáng người đều xếp hàng cực phẩm, quý nhất nằm ở khí chất xuất trần như tiên này. Nói sao đẳng cấp nàng ta cũng là cường giả cảnh giới nửa bước tiên quân, khí chất tất nhiên phải phi phàm. Không biết bao nhiêu kẻ dâm tà muốn ôm lấy tiên tử thanh lãnh này vào lòng, nghiêm túc thưởng thức cảnh sắc túng quẫn của nàng ta rồi đấy.
Tuy có người rình rập Nhan Linh Tuyết, nhưng không ai dám tiến lên, bởi vì đại kỳ Yểm Nhật Tông đang treo phất phới ở kia vẫn có lực uy hiếp rất lớn.
Cộng thêm Hướng Thiên Vấn hình như cũng có chút danh tiếng, dọc đường đi có không ít người đến chào hỏi hắn.
Cố Thanh Phong hơi hứng thú hỏi: “Xem ra ngươi cũng là một kẻ nổi bật giữa đám thiên kiêu này nhỉ.”
Hướng Thiên Vấn vội vàng căng thẳng đáp: “Cũng có chút bạc danh, không đáng nhắc tới.”
Hắn sợ mình lọt vào tầm ngắm của Cố Thanh Phong sau đấy bị nuốt chửng.
Trong truyền thuyết Diệt Diệt Thế Ma Đế thích thôn phệ cường giả nhất.
Ánh mắt Cố Thanh Phong tức thì chuyển lạnh, truyền âm nói: “Thân phận hiện tại của bổn đế là một tán tu vân du tứ phương, ngươi đường đường là truyền nhân của Yểm Nhật Tông đối với tán tu là cái thái độ này hả?”
Lá gan Hướng Thiên Vấn run lên, vội vàng khôi phục lại bộ dáng vân đạm phong khinh, trên mặt còn mang theo ngạo khí nhàn nhạt chỉ thuộc về kẻ là thiên kiêu.
Cố Thanh Phong lúc này mới hài lòng gật đầu.
Đúng lúc này.
Kin kít!
Tiếng phanh xe vang lên.
Một cổ chiến xa Hắc Lân từ một bên xé gió bay đến chắn ngang trước bảo thuyền trường xà,
Trên chiến xa có một tên nam tử cao lớn mặc giáp hắc long lân, tóc xoã ngang vai bay trong gió, ánh mắt ngang ngược bá đạo.
“Hướng Thiên Vấn, loại bại tướng như mi còn có mặt mũi đến tham dự đại hội tiên vương hả?”
Trên mặt nam tử mặc hắc giáp lộ ra vẻ châm chọc nhìn về phía Hướng Thiên Vấn, ánh mắt bất chợt bay về phía Nhan Linh Tuyết đứng bên, lộ vẻ kinh diễm.
Sắc mặt Hướng Thiên Vấn ngay lập tức sầm xuống, kỳ thực trong lòng đã sôi hết cả lên.
Hắn không ngờ đúng lúc này sẽ có người đến bới móc.
Đám thiên kiêu như bọn chúng cạnh tranh cùng thế hệ, phát sinh cọ sát với nhau là chuyện thường tình, nói sao tu hành chính là tranh giành đại đạo.
Nếu như bình thường còn chưa tính, nhưng cứ đúng lúc Diệt Thế Ma Đế đang nguỵ trang đứng ngay cạnh, ngươi con mẹ nó đừng ở đấy làm phiền ta!
Ngộ nhỡ chọc giận Ma Đế, phải giải quyết như nào mới được?
Hướng Thiên Vấn không muốn khơi mài tranh chấp vội vàng nói: “Vạn Thiên Thành! Chẳng qua lúc trước ngươi may mắn thắng được một lần mà thôi, hiện giờ bổn thiếu chủ có chuyện quan trọng trong người, không tranh luận với ngươi nữa, mau tránh ra cho ta.”
Nam tử mặc giáp đen Vạn Thiên Thành châm chọc: “Sợ rồi hả?”
“Hừ, bổn thiếu chủ sợ ngươi chắc? Giờ ta đang có việc trong người, ngươi muốn đánh một trận thì đợi đại hội tiên vương bổn thiếu chủ sẽ đánh một trận thống khoái với ngươi sau!”
“Ha ha ha….” Vạn Thiên Thành điên cuồng cười nói: “Nói nhiều như vậy, chẳng phải sợ rồi sao? Cũng được, nể tình hai nhà chúng ta quen biết, bổn thiếu chủ cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn dâng thị nữ ở bên cạnh lên ta sẽ thả ngươi đi qua, thế nào?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hướng Thiên Vấn thay đổi xoành xoạch, bởi thị nữ trong miệng Vạn Thiên Thành không phải ai khác, chính là Nhan Linh Tuyết.
Lúc này Nhan Linh Tuyết còn chưa khôi phục tu vi, khí tức toả ra vỏn vẹn chân tiên chi cảnh.
Chân tiên chi cảnh đi theo chuẩn tiên vương Hướng Thiên Vấn nói lên điều gì, rõ ràng đây không phải thị nữ thì còn gì?
Giờ khắc này, Hướng Thiên Vấn cuống hết lên, bởi vì hắn biết nữ tử này chính là nữ nhân của Diệt Thế Ma Đế.
Ngay trước mặt Diệt Thế Ma Đế muốn cướp nữ nhân của hắn ta, thế này có khác gì lão già ăn thạch tín, chán sống muốn chết hả?
Điểm mấu chốt ở đây là, cướp của người khác thì thôi đi, ngươi còn cướp trúng Diệt Thiên Ma Đế hung tàn đến mức được xưng vạn cổ đệ nhất ma.
Nếu tôn hung ma này nổi điên, Vạn Thiên Thành ngươi chết là chuyện nhỏ, con mẹ nó đừng liên luỵ đến cả toà Tiên cổ thành này chôn cùng ngươi a!
Hướng Thiên Vấn cẩn thận từng ly từng tý một nhìn về phía Cố Thanh Phong, phát hiện trên mặt Cố Thanh Phong không hiện vẻ tức giận, trái lại còn nở nụ cười hứng thú, bấy giờ mới khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
May quá, quá là may, chưa nổi điên là được rồi.
Cố Thanh Phong không tức giận, chỉ cảm thấy mới lạ, bởi vì trước đây luôn là hắn cướp nữ nhân của kẻ khác, chưa bao giờ có người dám ở trước mặt mình nói chuyện như vậy.
Bây giờ vai vế hoán đổi cho nhau, làm hắn trong thoáng chốc có loại cảm giác được hưởng đãi ngộ giò heo.
“Đừng nói bậy! Vị tiên tử này không phải thị nữ của ta, mà là người đồng hành với vị Thanh Phong đạo trưởng này.”
Hướng Thiên Vấn vội vàng giải thích.
Hắn không dám để Nhan Linh Tuyết làm thị nữ, cho dù Diệt Thế Ma Đế không quan tâm, ngộ nhỡ nữ nhân này lòng dạ hẹp hòi, thổi gió bên gối, vậy mình chẳng phải chết luôn tại chỗ à?
“Ồ? Thanh Phong đạo trưởng? “Vạn Thiên Thành híp mắt, khinh thường nhìn về phía Cố Thanh Phong.
Phát hiện trong trí nhớ căn bản không có người này, nhất thời cười khẩy đáp: “Chưa nghe qua bao giờ, tiếu tốt vô danh từ đâu đến?”
Sắc mặt Hướng Thiên Vấn hết xanh rồi vàng, đến cả kỹ năng diễn xuất cấp ảnh đế suýt chút nữa không trụ nổi.
Tên này muốn chết rồi, ta đây không ngăn nổi, lời này ngươi cũng dám nói à?
Chương 1111 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]