“Thanh Phong đạo trưởng là tiên tu lánh đời, không quan tâm đến bạc danh thế tục, ngươi chưa nghe danh bao giờ cũng đúng, mau chóng tránh ra đi!” Trong mắt Vạn Thiên Thành hiện lên một tia dị sắc, hắn đương nhiên nhìn ra được thái độ khác biệt của Hướng Thiên Vấn đối với Cố Thanh Phong, nhưng hắn không thèm quan tâm.
Bản thân chính là thiên kiêu đỉnh cấp, hơn nữa còn có Tinh khư thứ nhất chống lưng cho, có là đệ tử của lão quái nhân ẩn thế nào thì như thế nào?
“Thanh Phong đạo trưởng đúng không, ra giá đi, bổn thiếu chủ nhìn trúng thị nữ của ngươi rồi. Nếu ngươi thức thời còn kết chút tình với bổn thiếu chủ đấy.”
Cố Thanh Phong nghe thấy khẽ lắc đầu, thầm nghĩ tên này vẫn còn khiêm tốn lắm, chả hiểu tý kiêu ngạo nào.
Coi trọng nữ nhân của người khác phải đoạt, ai lại trả tiền mua?
Nếu đổi lại là chính mình, không chỉ cướp nữ nhân, còn phải bắt đối phương dâng tiền lên, suy cho cùng bổn đế coi trọng nữ nhân của ngươi là vinh hạnh cho ngươi rồi.
“Hướng đạo hữu, việc này giao cho ngươi xử lý.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Hướng Thiên Vấn vội vàng đáp ứng, kỳ thật hắn cũng nghĩ như vậy, nhỡ đâu Cố Thanh Phong ra tay cái đập một phát chết tươi Vạn Thiên Thành, người hộ đạo sau lưng thằng kia chắc chắn sẽ xông lên, tiếp đấy Cố Thanh Phong lại đập một phát chết tươi hộ đạo cấp tiên vương.
Thế chẳng phải làm to chuyện rồi à?
Đến lúc đó thân phận Diệt Thế Ma Đế bại lộ, nói không chừng người của Tiên cổ thành cũng bán muối theo.
“Thanh Phong đạo trưởng yên tâm, việc này giao cho ta đi.”
Vạn Thiên Thành càng kinh ngạc trước thái độ của Hướng Thiên Vấn. Tuy Hướng Thiên Vấn không mạnh bằng mình, nhưng nói sao cũng xuất thân từ thế lực lớn, bất luận là thiên phú hay bối cảnh đều đứng đầu.
Nhưng hết lần này đến lần khác lại cung cung kính kính với loại tán tu này, còn nguyện lòng ra mặt vì tán tu đấy.
Thanh Phong đạo trưởng này chẳng lẽ có lai lịch không tầm thường?
Vừa nghĩ đến đây, hắn đã bấm bụng bỏ Nhan Linh Tuyết, dưới tình huống không thăm dò được lai lịch của đối phương, tuỳ tiện đắc tội thì đúng là không khôn ngoan.
Chi bằng phái người đi tìm hiểu tình báo, nếu bối cảnh hùng hậu, vậy bồi lễ nhận lỗi kết tình, ngược lại thì lập tức ra tay.
Nói gì thì thế lực sau mình tính rõ ra chỉ nhỉnh hơn Yểm Nhật Tông một chút, tổng thể mà nói vẫn chung một đẳng cấp. Người có thể khiến thiếu chủ của Yểm Nhật Tông cung kính, hiển nhiên cũng có thể khiến thế lực nhà mình cung kính.
“Vạn Thiên Thành, nếu ngươi muốn động thủ, bổn thiếu chủ phụng bồi đến cùng!”
Ai ngờ, Vạn Thiên Thành vẫn luôn kiêu ngạo đột nhiên cười to: “Không vội, ngươi đã có gan đến Bích Lạc hồ tham gia đại hội tiên vương, đến lúc đó dưới sự chú ý của vạn người, ta sẽ cho ngươi nhấm nháp tư vị thất bại lần nữa.”
Ầm ầm!
Thanh âm lại quanh quẩn xung quanh, Vạn Thiên Thành ấy thế điều khiển bảo niện bay về phía xa xa.
Phù!
Hướng Thiên Vấn thở phào nhẹ nhõm, không phải sợ Vạn Thiên Thành, mà sợ chọc giận Cố Thanh Phong.
Thiên kiêu đi khắp nơi tranh giành đều mang theo người hộ đạo cảnh giới tiên vương, vả lại thế lực sau lưng hai bên cũng không cho phép đánh đến chết, dù đánh không lại quá lắm cũng chỉ bị thương mà thôi.
Nhưng nếu chọc giận ma thần Cố Thanh Phong này, chính là ngày sinh linh đồ thán.
Trải qua khúc nhạc đệm nhỏ, đoàn người tiếp tục đi về phía Bích Lạc hồ.
Chẳng mấy chốc, mọi người đã vào trong Bích Lạc hồ.
Nơi đây tụ tập vô số các thiên kiêu, cũng có rất nhiều hộ đạo cảnh giới tiên vương qua lại trong đấy.
Dù sao tiên vương chính là chiến lực đứng đầu ở ngoài mặt, có thể phái ra cưởng giả tiên vương sơ kỳ đi làm hộ đạo đã coi bỏ ra một vốn lớn, nhưng phái tiên vương trung kỳ, thậm chí hậu kỳ căn bản không làm được.
Cầu nhỏ nước chảy, đình các thuỷ tạ, chốn chốn kỳ hoa dị thảo, tiên khí dạt dào.
Buổi thịnh yếu này đã bắt đầu, không có xếp toà sắp chữ, hiển nhiên bên tổ chức không muốn đắc tội bất cứ bên nào. Nói sao kẻ đến được đây đều là thiên kiêu đỉnh cấp của các đại tinh khư, đắc tội với ai cũng không tốt.
Chi bằng không sắp xếp chỗ ngồi, ở trong vườn bày vô số kể tiên nhưỡng tiên quả, để các tân khách tuỳ ý đi lại, tuỳ ý nhấm nháp.
Kiểu cách yến hội nằm ở đẳng cấp cao, nơi nơi bày biện tiên nhưỡng tiên quả tuỳ ý, tiện tay vơ một cái để ở ngoại giới cũng đủ để đám tán tu, hoặc người của thế lực nhỏ đánh nhau vỡ đầu mẻ trán tranh cướp.
Nhưng để ở chỗ này, rất ít người đoái hoài đến.
Thiên kiêu của những thế lực đứng đầu này, thủa nhỏ ngậm thìa vàng lớn lên, bảo vật gì chưa từng thấy qua, sao có thể vục mặt vào ăn tiên quả được, cùng lắm là nếm thử chút ít, thoả mãn dục vọng ăn uống mà thôi.
Cho dù thân phận kém hơn, xuất phát từ rụt rè, vì ngại mất mặt, cũng không dám ăn uống thả phanh, tránh cho người khác cảm thấy mình là thằng nhà giàu mới nổi.
Hướng Thiên Vấn vừa vào trong, đã khiến nhiều người để mắt đến. Một vài thiên kiêu kéo nhau đến hàn huyên, hiển nhiên thân phận của hắn cũng không thấp.
Có điều, so với Vạn Thiên Thành kém hơn một chút.
Vạn Thiên Thành đang bị vây trong vị trí trung tâm của yến hội, bên người có không ít thiên kiêu mang khí chất bất phàm, thậm chí còn có vài vị thánh nữ liếc mắt đưa tình, đúng là nổi bần bật.
Vạn Thiên Thành trông thấy Hướng Thiên Vấn đến, lúc này khoé miệng lộ ra nụ cười lạnh, chậm rãi đi về phía này.
Chương 1112 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]