Ban nãy hắn vừa phái người đi hỏi thăm, ở các đại tinh khư căn bản không ai nghe danh Thanh Phong đạo nhân cả. Hơn nữa cái đạo hào đứng đầy ngoài đường như Thanh Phong ấy, vốn không có cường giả nào lấy cái tên như vậy rồi. Làm cho người ta vừa nghe đã cảm thấy giống tên của đạo đồng canh cửa.
Nếu có chỗ nào đáng để chú ý nhất, thì chính là Thanh Phong trùng tên với Diệt Thế Ma Đế trong truyền thuyết kia.
Có điều chẳng ai liên hệ một tán tu đạo nhân với Diệt Thế Ma Đế trong truyền thuyết cả.
Vạn Thiên Thành suy đoán, Thanh Phong đạo nhân này đoán chừng có vài phần bản lĩnh đặc biệt. Thí dụ như dòng luyện đan bày binh bố trận, Hướng Thiên Vấn vì chiêu hiền đãi sĩ nên mới làm bộ như vậy.
Dù sao thân là thiếu chủ thế lực một phương, nhìn thấy người có bản lĩnh thật ai chả muốn thu làm tuỳ tùng, tăng mạnh phe phái cho mình.
Vì thế nên Vạn Thiên Thành không còn kiêng nể gì hết, nhìn thấy Hướng Thiên Vấn đến đã tiến lại.
Mọi người ở đây đều bày ra vẻ mặt chờ kịch hay.
Ai mà không biết mâu thuẫn giữa hai vị thiếu chủ này, mấy năm trước song phương đối chiến, Hướng Thiên Vấn bị Vạn Thiên Thành đánh bại, chấn động một thời.
“Hướng Thiên Vấn, không tưởng tượng được bại tướng dưới tay ta như ngươi dám đến thật.” Vạn Thiên Thành đúng là ăn to nói lớn, vừa mở miệng ra cái đã hấp dẫn mọi sự chú ý.
Sắc mặt Hướng Thiên Vấn khó coi, nhưng ở trước mặt người khác cũng không cam lòng yếu thế: “Tiên đạo tu hành, chỉ có kẻ yếu mới nhắc mãi về thất bại trong phút chốc kia. Năm đó đúng là ta tài nghệ không bằng người. Nhưng giờ ta khổ tu trăm năm, công lực tinh tiến, chưa chắc ngươi đã là đối thủ.”
“Thế cơ á? Vậy thử xem nào?” Vạn Thiên Thành cười như không cười.
“Ta lại sợ ngươi chắc!” Hướng Thiên Vấn không cam lòng yếu thế đáp lại.
Chỉ trong chớp mắt hai bên đã như mũi nhọn đấu với đao sắc đối chọi gay gắt
Ngay lúc không khí trong sân đang bốc lên hừng hực, ở đây đều là hạng thiên kiêu tâm cao khí ngạo, tính cách như vậy chắc chắn xảy ra xô xát, hơn nữa những người hộ đạo cũng sẽ không nhúng tay vào.
Đây đã là quy định bất thành văn.
Đại đạo tranh phong, tất nhiên phải tranh đấu với người khác. Làm hoa trồng trong nhà kính mãi cũng không được. Cho nên chỉ cần không tổn thương đến tính mạng, trên cơ bản thì hộ đạo sẽ không can thiệp vào. Nếu không sẽ phá hỏng quy định.
Đang lúc giương cung bạt kiếm, đột nhiên từ lối vào truyền đến tiếng hô hào.
“Là Tiệt Thiên đạo tử!”
“Tiệt Thiên đạo tử tới rồi!”
Chúng người vốn đang vây quanh Vạn Thiên Thành đồng loạt nhìn về phía lối vào, hiển nhiên danh tiếng của Tiệt Thiên đạo tử vẫn lớn hơn một chút.
Chỉ thấy một vị nam tử mặc đạo bào trắng tinh, khuôn mặt ấm áp, dịu dàng như ngọc đi đến. Trên mặt nở một nụ cười như gió xuân, khiến cho người ta sinh lòng hảo cảm.
Phía sau còn có một vị cường giả tiên vương hậu kỳ.
“Bái kiến Tiệt Thiên đạo tử.”
“Tiệt thiên đạo hữu lâu rồi không gặp.”
Mọi người thi nhau đến chào hỏi, Tiệt Thiên đạo tử cũng không làm giá, ai đến hắn cũng chào hỏi lại.
Tiệt Thiên đạo tử là truyền nhân của Tiệt Thiên Giáo, đại giáo thượng cổ. Thân phận vô cùng tôn quý, thiên phú lại xuất chúng, có thể nói là người đệ nhất dưới tiên vương.
Cho dù đám thiên kiêu này không ai phục ai, khó tranh được ai là kẻ xếp thứ hai, nhưng đệ nhất chính là Tiệt Thiên đạo tử lại được công nhận tuyệt đối.
Hơn nữa, Tiên cổ thành chính là sản nghiệp của Tiệt Thiên Giáo, Tiệt Thiên đạo tử tương đương với chủ nhà.
“Vạn đạo hữu, Hướng đạo hữu, hai người các ngươi này có chuyện gì sao?” Tiệt Thiên đạo tử chú ý đến hai người đang đối đầu gay gắt kia, mỉm cười hỏi.
Kiêu ngạo như Vạn Thiên Thành, đối với lời hỏi han của Tiệt Thiên đạo tử cũng phải nể mặt hạ thấp thái độ xuống.
“Bái kiến Tiệt Thiên đạo tử, giữa chúng ta cũng không có chuyện gì. Ta chẳng qua lâu ngày mới gặp lại Hướng đạo hữu, đang định xem dạo gần đây hắn có tiến bộ gì hay không?”
Tiệt Thiên đạo tử gật đầu, mỉm cười nói: “Giữa các đồng bối không thể tránh luận bàn được, nhưng nhớ kỹ phải chú ý chừng mực, chớ làm tổn thương hoà khí.”
Hắn vừa mở miệng đã phả cái mùi trưởng bối đặc sệt, thấp thoáng coi cả đám chuẩn tiên vương ở đây thành vãn bối, hiển nhiên tự cho mình là tiên vương ở đây.
Nhưng người ở chỗ này đều cảm thấy đó là đương nhiên.
Bởi hào quang của Tiệt Thiên đạo tử quá chói mắt, chói mắt đễn nỗi sánh vai với các tiên vương.
Trong truyền thuyết kể rằng hắn không chỉ có thiên tử xuất chúng, trên thân có đại khí vận. Lúc mới sinh ra xuất hiện điềm lành, vạn hạc triều bái, thanh thế vang vọng. Dị tượng như vậy thu hút giáo chủ Tiệt Thiên giáo, sau khi kiểm tra thiên tư xong lập tức công bố người này trời sinh đã có phong thái tiên vương, cũng thu hắn làm thân truyền.
Ba tuổi bởi ham chơi ăn nhầm linh quả, kết quả người ta phát hiện quả hắn ăn phải là thượng cổ kỳ trân, huyền thiên linh quả, thẳng một mạch đúc thành căn cơ vô thượng.
Năm tuổi ở trong động phủ tu luyện, một con chân long trọng thương sắp chết từ trên trời giáng xuống trước mặt hắn. Từ nay về sau nhờ vào long huyết tẩy lễ, thể lực có thể sánh ngang hung thú từ thời thượng cổ.
Mười tuổi có tiên hạc cắp kiếm tiên từ trên trời hạ xuống, bỗng dưng thu được một món tiên vương binh vô chủ.
Mười sáu tuổi ra ngoài lịch luyện, sểnh chân tiến vào động phổ cổ tiên vương thu được truyền thừa thượng cổ.
Chương 1113 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]