Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1115: CHƯƠNG 1114: BÁ TỔNG VÀ CÔ BÉ LỌ LEM

Từ đó về sau cơ duyên kéo đến ùn ùn không dứt, ba năm một cơ duyên nhỏ, mười năm một cơ duyên lớn, cộng thêm thiên tư xuất chúng, lại có danh sư chỉ điểm, có thể nói thăng tiến ầm ầm. Vèo một cái trở thành chuẩn tiên vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử.

Đồng thời nghe đồn, thật ra hắn từ lâu đã có thể đột phá lên tiên vương, chẳng qua để dầm chắc căn cơ, vẫn áp chế tu vi mà thôi.

Đừng xem thường cảnh giới chuẩn tiên vương, ấy thế đã từng nghịch phạt cường giả tiên vương sơ kỳ rồi đấy. Cường giả tiên vương sơ kỳ bình thường căn bản không phải đối thủ của hắn.

Thực lực đã như vậy, đương nhiên khiến tất cả các thiên kiêu ở đây không ai dám tranh tài.

“Kính xin Tiệt Thiên đạo tử làm chứng, miễn lát nữa Hướng đạo hữu thua không nhận nợ.”

Vạn Thiên Thành châm chọc nói.

“Hừ! Nói nhảm vừa thôi!” Hướng Thiên Vấn hừ lạnh một tiếng.

Song phương lần thứ hai giương cung bạt kiếm, mọi người trông vậy cũng tách ra một khoảng, Tiệt Thiên đạo tử bày thêm trận pháp tránh xới tung cả khu này lên.

Trận chiến bắt đầu.

Hai bên tích oán đã lâu, ngay đầu trận đã vung tay lên, căn bản không tiến hành bất cứ trò nhử gì hết.

Chỉ trong mấy chốc tiên quang loang loáng, tiếng nổ ì ùng vang lên không dứt.

Mọi người xem đến nhập tâm, chỉ có Cố Thanh Phong cảm thấy chả có hứng thú gì hết, hắn lẳng lặng lui ra sau lưng đám người, biến mất tăm.

Cố Thanh Phong cảm thấy người đã đến gần đông đủ rồi, phải chuẩn bị trước ngừa bọn chúng chạy mất.

Hắn như hồn ma chạy qua chạy lại quanh Bích Lạc hồ, chỗ này đánh mấy ma quang chỗ kia điểm mấy ma khí, bố trí trận pháp cẩn thận.

Cố Thanh Phong đang tính làm một vố bắt ba ba trong rọ, bố trí một loại trận pháp chỉ vào không thể ra, bao trọn lấy Bích Lạc hồ.

Đến lúc đó, khà khà khà…

Đây là bị rắn cắn phát mười năm sợ dây thừng, về sau trước khi ra tay quyết không đánh rắn động cỏ, phải chuẩn bị tốt mọi mặt ăn chắc mười mươi đã. Người ở đây tuy thực lực không cao, nhưng ai biết được bọn chúng có mánh bẩn còn đang che giấu hay không.

Nhỡ đâu có truyền thừa của nửa bước tiên quân của kỷ nguyên trước sở hữu thủ đoạn chạy thoát thân mất thì sao, thế có khác gì vịt đến tay rồi còn bay mất không?

Ngay lúc Cố Thanh Phong đang bày trận, Tiệt Thiên đạo tử cũng cam thấy vô vị. Bằng thực lực của hắn giờ nhìn hai người Vạn Thiên Thành này tranh đấu chẳng khác gì xem trẻ con đanh nhau, nhàm không tả được.

Hắn ngán ngẩm nhìn một vòng xung quanh, đột nhiên ánh mắt dừng lại, trong mắt ánh lên vẻ kinh diễm tập chung lại ở một chỗ, ấy chính là Nhan Linh Tuyết.

Giờ Nham Linh Tuyết đang ăn vụng tiên quả, cái loại đấu đá ngầm của mấy thằng oắt chuẩn tiên vương nàng thèm vào nhìn, còn không bằng ăn tiên quả.

Cũng không phải do nàng tham ăn, thân đã là nửa bước tiên quân, có vật gì ngon ở kỷ nguyên trước nàng chưa từng ăn qua đâu, chủ yếu tại Cố Thanh Phong suốt ngày hút khô nàng, cho nên thực lực của nàng vẫn chưa khôi phục lại, vẫn bị vây ở cảnh giới chân tiên.

Nàng cảm nhận sâu sắc thực lực yếu nhớt của mình bây giờ, thừa dịp ma đầu Cố Thanh Phong này không có ở đây, định nhanh nhanh chóng chóng ăn tý tiên quả, khôi phục sức mạnh nhanh hơn. Nói sao thì thực lực càng cao, xác suất chạy khỏi ma trảo của hắn càng lớn.

Cảnh này lọt vào mắt của Tiệt Thiên đạo tử, lại khiến tim hắn đập thình thịch, thấy nàng sao mà đáng yêu thế. Hắn chỉ cảm thấy Nhan Linh Tuyết đặc biệt khác với mọi người.

Giống hệt trong mấy bộ phim truyền hình drama. Bá tổng tham gia yến hội thượng lưu, liếc mắt cái bắt gặp một cô nàng chân quê, chẳng những không đi nịnh nọt xum xoe gã, lại lén lút ăn bánh ngọt trong yến hội.

Hai má phồng lên, giống như một bé sóc nhỏ đáng yêu.

Đương nhiên tất cả phải có một tiền đề đó là đẹp, vô cùng đẹp.

Nhan Linh Tuyết đáng yêu với nàng ta đang ăn gì không liên quan đến nhau gì hết, quan trọng ở đây là đẹp thì làm gì cũng đẹp.

Tiệt Thiên đạo tử đè cảm giác khác thường trong lòng xuống, tiện tay chọn lấy một tiên quả màu hồng rực xinh xắn từng bước một đi về phía Nhan Linh Tuyết.

Nhan Linh Tuyết đang hùng hổ gặm một quả tiên quả màu xanh ngọc bích, đột nhiên nghe thấy từ sau lưng mình truyền đến một giọng nói ôn hoà.

“Vị cô nương này, quả nàng ăn là thúy linh quả có vị ngọt thanh, nhưng ăn nhiều sẽ khiến hàn khí nhập thể. Tốt nhất nên ăn cùng với xích vân quả sẽ trung hoà được hàn khí. Người ta thường nói, thuý linh quả ăn cùng xích vân quả càng xứng đôi.”

Nhan Linh Tuyết đang gặm thuý linh quả phải dừng lại đôi ba giây, nhìn thoáng qua nụ cười bóng nhờn mỡ dầu của Tiệt Thiên đạo tử, khinh bỉ trợn trắng mắt, như nhìn một thằng ngốc từ đâu đến. Xong lại tiếp tục gặm, căn bản lười để ý đến hắn.

Nụ cười tươi rói trên mặt Tiệt Thiên đạo tử cứng đờ lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường. Chẳng những không bị đả kích, trái lại thành công khơi dậy nhiều hứng thú hơn, thậm chí còn cảm thấy nàng ấy trợn trắng mắt còn đáng yêu hơn nữa.

Đây là nữ tử đầu tiên mình chủ động đến bắt chuyện mà không thèm quan tâm đến đấy.

Tiệt Thiên đạo tử chuẩn bị tiến công tiếp, hắn không tin trên đời này có người con gái cự tuyệt hắn được.

Hắn thấy Nhan Linh Tuyết tu vi không cao, rất có thể là đệ tử đi theo thế lực nào đó ra ngoài thăm thú thế giới, cho nên chưa từng nghe danh tiếng của mình bao giờ.

Một khi nói rõ thân phận của mình ra, Nhan Linh Tuyết tuyệt đối không thể thờ ơ được nữa.

Nhưng lòng người lại quái dị như này đây.

Chương 1114 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!