Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1116: CHƯƠNG 1115: NÀNG TA PHÔNG PHẢI ĐẠO LỮ, MÀ LÀ LÔ ĐỈNH (1)

Tiệt Thiên đạo tử mặc dù biết rõ nói ra thân phận của mình sẽ dễ dàng bắt được trái tim của Nhan Linh Tuyết, nhưng hắn cứ không hy vọng đối phương dễ rơi vào vòng tay mình như vậy. Hắn muốn một nữ tử khác với người đời, một nữ tử không quan tâm đến lớp lớp hào quang trên người hắn, chỉ quan tâm đến bên trong hắn có gì.

Tóm lại mà nói, hiệu quả Tiệt Thiên đạo tử muốn nhất là. Mình lơ đãng tiết lộ thân phận, miệng nhỏ xinh của Nhan Linh Tuyết khẽ mở lên hết sức kinh ngạc, nhưng không đi nịnh nọt ngay, trái lại còn bài xách loại đại nhân vật cao cao tại thượng như mình, cho rằng các đại nhân vật toàn ích kỷ, máu lạnh, cao ngạo.

Sau đấy mình sẽ biểu hiện ra dịu dàng như gió xuân, không để ý đến sự thô tục cùng chút khiếm khuyết của nàng, khiến cho Nhan Linh Tuyết cảm thấy mình không giống những người kia, muốn đi tìm hiểu sâu vào, cho đến khi rơi vào tay giặc.

Đây là cung cách làm việc của đám nhà giàu rảnh háng, thích lấy tiền tán gái, lại còn mong đối phương không thích tiền, chỉ thích con người mình.

“Vị cô nương này, xin hỏi hai vị thiên kiêu Vạn Thiên Thành và Hướng Thiên Vấn đang đấu pháp, sao nàng không đi xem, lại ở…”

Tiệt Thiên đạo mới bắt chuyện được một nửa, đột nhiên nhìn thấy sắc mặt của Nhan Linh Tuyết thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng ra sau lưng mình.

Tiếp đó cuống cuồng nhét một quả tiên quả vào miệng vội vàng nuốt chửng xuống.

Bàn tay thon nhỏ nhắn trắng như tuyệt lau vội khoé miệng, như sợ bị ai đó phát hiện.

Giống như học sinh đang ăn vụng trong lớp thì thấy giáo viên chủ nhiệm đi vào.

Đáng yêu đến chạm vào lòng Tiệt Thiên đạo tử đây này.

Chẳng lẽ trưởng bối của vị cô nương này đến rồi? Nên nàng không muốn bị mắng ăn vụng?

Tiệt Thiên đạo tử cảm thấy cơ hội đã đến, tự mình nói ra thân phận khó tránh khỏi khoe khoang quá, hơn nữa hiệu quả đạt được không cao.

Cô nương này không biết mình, chẳng lẽ trưởng bối nhà nàng lại không nhận ra.

Đợi lát nữa nàng ấy nhìn thấy trưởng bối nhà mình cung kính với mình, thế này ngon ăn rồi!

“Tuyết nhi, lại đây!”

Đang lúc Tiệt Thiên đạo tử vẽ lên một kế hoạch tuyệt vời, đột nhiên sau lưng hắn vang lên giọng một nam tử.

Điều này khiến cho Tiệt Thiên đạo tử nhướng mày, giọng nam tử trẻ tuổi, xưng hô thân mật.

Hắn quay đầu nhìn, trông thấy một đạo nhân anh tuấn diện đạo bào huyền sắc, tóc búi gọn, dung mạo thượng phẩm đang nói chuyện với Nhan Linh Tuyết.

Chính là Cố Thanh Phong.

Nghe thấy Cố Thanh Phong gọi mình, Nhan Linh Tuyết vội vàng đi về phía đó.

Lúc đi, bàn tay nhỏ để sau lưng còn không quên lén lút lấy thêm một quả tiên quả.

Tiệt Thiên đạo tử lại bị đáng yêu đập cho vào mặt.

Giữa lúc hắn đang định thăm dò quan hệ hai người này ra sao, sau một khắc, xuất hiện cảnh làm trái tim hắn tan tác.

Chỉ thấy Nhan Linh Tuyết như yến con quay về tổ, chui vào trong lòng đạo nhân kia, giống chim non nép vào người hắn.

Tiệt Thiên đạo tử suýt nữa không khống chế được, mình vất vả lắm mới động lòng được một lần, thế lại thua triệt để vậy ư?

Hắn trầm ngâm một lát, chậm rãi tiến lên, trên mặt mang theo nụ cười như gió xuân, hướng về phía Cố Thanh Phong nói: “Vị đạo hữu này nhìn lạ mặt quá, không biết cao tính đại danh là ai?”

Cố Thanh Phong ôm Nhan Linh Tuyết nhìn về phía Tiệt Thiên đạo tử, ánh mắt hơi sáng lên. Vừa nãy Tiệt Thiên đạo tử lên sàn, hắn cũng nghe nhiều lời nghị luận của mọi người xung quanh về kẻ này.

Tiệt Thiên đạo tử đúng là nhân vật chính của thiên địa, số mệnh đỉnh của chóp, thiên tư chói lọi, nếu bồi dưỡng cẩn thận sau này nhất định sẽ là một món lương thực chất lượng cao.

Cố Thanh Phong mỉm cười: “Tán tu trong núi, đạo hiệu Thanh Phong, bái kiến Tiệt Thiên đạo tử.”

Hắn vừa nói vừa lén lút đánh dấu định vị vào trong người Tiệt Thiên đạo tử, tiện cho công tác chăn lợn của mình.

“Thì ra là Thanh Phong đạo trưởng, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.” Tiệt Thiên đạo tử khách sáo đáp.

Sau đó hắn lại tán gẫu mấy câu với Cố Thanh phong, tỏ vẻ mình là chủ nhà, đến Tiên cổ thành này không cần gò bó quá mà hãy xả láng ăn chơi, vô cùng hiếu khách.

Sau khi khách sáo xong, hắn lơ đãng chuyển đề tài lên trên người Nhan Linh Tuyết.

“Đúng rồi, Thanh Phong đạo trưởng, còn chưa biết đạo lữ của ngươi xưng hô như nào nhỉ?” Tiệt Thiên đạo tử giả vờ hỏi.

“Đạo lữ?” Cố Thanh Phong khẽ lắc đầu: “Nàng ta không phải đạo lữ của ta.”

Trong lòng Tiệt Thiên đạo tử vui hẳn lên, chẳng lẽ là huynh muội?

Ai ngờ câu tiếp theo của Cố Thanh Phong trực tiếp đánh Tiệt Thiên đạo tử rơi vào mười tám tầng địa ngục.

“Nàng ta tên là Nhan Linh Tuyết, song tu lô đỉnh của ta.”

Tiệt Thiên đạo tử nghe như sét đánh ngang tai, không thể tin nổi nhìn vào khuôn mặt trong trẻo thuần khiết của Nhan Linh Tuyết, run giọng hỏi lại: “Ngươi nói nàng là gì của ngươi cơ?”

“Lô đỉnh song tu ấy.”

Biểu tình của Tiệt Thiên đạo tử lúc này giống hệt như đang trồng cây si, đột nhiên phát hiện nữ thần là gái bồi rượu, tam quan vỡ vụn.

“Nàng… Ngươi là lô đỉnh của Thanh Phong đạo trưởng?!” Tiệt Thiên đạo tử không tin nổi quay sang hỏi Nhan Tuyết Linh.

Nhan Tuyết Linh vốn không thèm để mắt đến loại tép riu này, tức giận đáp lại một tiếng.

“Đoàng!”

Đúng lúc đấy, ngay giữa sân đột nhiên vang tiếng chiến đấu kịch liệt, sau đó là tiếng hét thảm thiết.

Ánh mắt của mọi người lập tức bị thu hút.

Thì ra Hướng Thiên Vấn bị đánh tung ra ngoài, hơn nữa một bên chân dập nát, máu tươi chảy ròng ròng.

Chương 1115 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!