Vạn Thiên Thành ngạo nghễ đứng ở trong sân, bễ nghễ nhìn Hướng Thiên Vấn đang chật vật kia: “Có phục hay không?” “Không phục!” Hướng Thiên Vấn tức giận đáp.
Lúc này Hướng Thiên Vấn trông thảm không nỡ nhìn, tóc tai bù xù, ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt vô cùng khó coi, chân trái bay mất một khúc, máu tươi chảy ầm ầm nhuộm đỏ cả mặt đất.
Mọi người nhìn cảnh này trong mắt, mỗi người đều có thần sắc khác nhau, tiếng xì xầm bàn tán không dứt bên tai.
“Chậc! Nếu ngươi đã không phục, vậy bổn thiếu chủ chặt nốt bên chân còn lại của ngươi đi ha!”
Vạn Thiên Thành đang muốn tiến lên, một bóng người đột nhiên vọt ra, chính là hộ đạo giả của Hướng Thiên Vấn, Diệp lão.
“Mau dừng tay, luận bàn đến điểm là dừng được rồi, sao ngươi phải ra tay mạnh đến vậy?”
Vạn Thiên Thành đối mặt với Diệp lão cảnh giới tiên vương cũng không e sợ tý nào. Bởi thiên kiêu đánh nhau không cho phép cường giả thế hệ trước nhúng tay vào, đây là quy định.
Vả lại trước mặt nhiều người như vậy, Diệp lão chắc chắn sẽ không dám làm gì.
“Quyền cước không có mắt, khó tránh bị thương. Với cả Hướng Thiên Vấn còn chưa chịu thua. Diệp lão ngươi thân là cường giả tiên vương, không được nhúng tay vào cuộc chiến giữa thiên kiêu, chẳng lẽ lão đây đang định phá quy định?”
Trong thoáng chốc sắc mặt Diệp lão trông thật khó coi.
Vạn Thiên Thành lại nói: “Hướng Thiên Vấn, ngươi có nhận thua hay không! ”
Giọng của hắn lớn đên smức truyền khắp nơi, rõ ràng đang muốn Hướng Thiên Vấn nhận thua ngay tại đây, để mặt mũi hắn mất sạch.
Hướng Thiên Vấn phừng phừng lửa giận, hắn luôn để mặt mũi lên hàng đầu, sao lại chịu nhục nhã đến nhường này. Đang định vặt lại, khoé mắt đột nhiên quét đến bóng Cố Thanh Phong đứng trong đám người, trong nháy mắt lạnh cóng.
Đúng rồi! Diệt Thế Ma Đế trà trộn vào đại hội tiên vương, ước chừng lát nữa người ở đây không ai sống được, mình còn quan tâm mặt mũi để làm gì.
Có sức để không chịu khuất phục, thà để sức đi lấy lòng Diệt Thế Ma Đế còn hơn, nói không chừng lát nữa mình không phải chết.
Nghĩ đến đây, tâm sáng ra hẳn.
Mặt mũi tự tôn cái chó gì, đám thiên kiêu các ngươi tự cho mình là siêu phàm đi, không biết lát nữa tất cả đều chết ở đây đâu.
“Ta nhận thua.” Hướng Thiên Vấn thẳng thắn nhận thua, giọng vô cùng thản nhiên, trên mặt cũng không lộ vẻ khốn cùng khi bị người ta xỉa xói châm biếm.
“Lớn tiếng chút, ta không nghe thấy!” Vạn Thiên Thành hiển nhiên cũng không nghĩ tới Hướng Thiên Vấn luôn quật cường cứng đầu cứng cổ lại chịu nhận thua một cách thẳng thắn đến vậy, còn định ngược đãi hắn thêm lát nữa đấy.
Cơ mà nhận thua dễ dàng thế hắn nhất định không chịu bỏ qua cho.
Trước sự sỉ nhục trắng trợn đến vậy của Vạn Thiên Thành, Hướng Thiên Vấn không chỉ không tức giận, trái lại trên mặt còn lộ vẻ châm chọc, hắn cảm thấy mình không cần phải tức giận với kẻ sắp chết làm gì.
Tiếng bàn tán vang lên bốn phía, có người hả hê khi có kẻ gặp họa, có người thương hại, cũng có người không đành lòng chứng kiến.
Hướng Thiên Vấn chậm rãi đứng dậy, sắc mặt bình tĩnh: “Vạn Thiên Thành, ngươi không cần phải làm vậy, ta đã nhận thua, có gan ngươi ra tay phá vỡ quy định đi. Không có gan thì ngoan ngoãn hưởng thụ khoảng thời gian còn lại ấy.”
Nói xong, Hướng Thiên Vấn xoay người rời đi, không sợ đối phương ở sau lưng đánh lén.
Đương nhiên Vạn Thiên Thành cũng không dám đánh lén, luận bàn là luận bàn, đánh lén là đánh lén, đó là hai khái niệm khác nhau.
“Xì, bại tướng dưới tay ta rồi còn vênh váo lắm cơ? Da mặt Hướng Thiên Vấn ngươi đúng là dày, không biết còn tưởng ngươi thắng đấy.” Vạn Thiên Thành lên tiếng châm chọc, kéo theo một loạt tiếng cười nhạo trong sân.
Nhưng Hướng Thiên Vấn từ đầu đến cuối không quay đầu lại, cũng không buồn phản ứng lại đám người chết đấy làm gì.
Vạn Thiên Thành thấy đối phương không thèm để ý mình, phẫn nộ trong lòng chưa tiêu, đành phải đưa ánh mắt qua nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong đang đứng ở một bên xem kịch.
Hơn nữa khi thấy Cố Thanh Phong còn đang ôm Nhan Linh Tuyết, ghen tỵ trong mắt chợt loé lên rồi biến mất.
“Thanh Phong đạo trưởng, nghe nói sư thừa của ngươi là tiên tu lánh đời, bổn thiếu chủ hôm nay rất muốn được mở mang tầm mắt một phen.”
“Ngươi không xứng.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
Lời này vừa tung ra, xung quanh nháy mắt chìm vào tĩnh lặng.
Đủ loại ánh mắt phóng về phía Cố Thanh Phong, đương nhiên, Nhan Linh Tuyết trong trẻo nhưng lạnh như tiên kia cũng hấp dẫn không ít ánh mắt.
“Ha ha, Thanh Phong đạo trưởng đây là không dám rồi à?” Vạn Thiên Thành cười khẩy kích tướng.
“Ngươi không dám cũng không sao, chỉ cần ngoãn ngoãn nhận thua, rồi dâng nữ tử bên cạnh ngươi cho bản thiếu chủ, chuyện này coi như xong.”
Sắc mặt Cố Thanh Phong hơi cổ quái.
Thầm nghĩ, lại bắt đầu rồi đấy, hào quang nhân vật chính online kìa.
Chỉ cần đến cái yến hội tụ tập thiên kiêu ở khắp nơi, chắc chắn sẽ có nhân vật phản diện coi trọng nữ tử bên cạnh nhân vật chính, sau đó lấy nữ tử kia ra làm tiền đặt cược để ước chiến, sau đó sẽ bị nhân vật chính vả vào mặt.
Bầu không khí được hâm nóng đến thế này rồi, không ra tay không được. Nói sao đại hội tiên vương còn chưa chính thức khai mạc, có một vài thế lực chưa xuất hiện đông đủ. Chưa đến đủ, vừa lúc giãn gân cốt tý.
“Ngươi muốn thử lắm à?” Cố Thanh Phong hỏi.
“Ờ, xin được chỉ giáo!”
“Cũng được.”
Cố Thanh Phong đáp một tiếng, tiếp đó dưới ánh mắt của mọi người đi về giữa sân đối diện với Vạn Thiên Thành.
Chương 1116 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]