Thật ra Cố Thanh Phong không nói láo đâu, hắn bình thường có chơi phù triện bao giờ. Hơn nữa với thực lực của hắn bây giờ, phù triện cảnh giới tiên vương căn bản không để vào mắt, nên ở trong nhẫn càn khôn xếp thành đống kia kìa. Nhìn quanh rặt phù triện tiên vương sơ kỳ, ai ngờ đâu tiện tay vơ cái, bên trong lại lẫn một tờ phù triện tiên vương hậu kỳ đâu.
Xung quanh rơi vào cảnh tĩnh lặng.
Vạn Thiên Thành với hộ đạo giả tiên vương của hắn ngã trong vũng máu, cơ thể vặn vẹo không nhúc nhích.
Cuối cùng vẫn là Tiệt Thiên đạo tử phản ứng trước, vội vàng hô: “Mau cứu người!”
Cả đám nghe tiếng Tiệt Thiên đạo tử hô hào, mấy người vội vàng ùa lên đi cứu hai người Vạn Thiên Thành.
Nhưng mà, mặc cho ai cũng không ngờ được rằng, cho dù họ có nhập pháp lực nào, cho ăn tiên đan ra sao, hai người Vạn Thiên Thành vẫn không động đậy.
Lúc này đột nhiên có người gào lên :“Chết rồi! Vạn Thiên Thành với Trương lão đều chết rồi!”
Nói xong, như một cục đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, khơi dậy ngàn tầng sóng gợn, mọi người trong tức thì nổ tung.
“Gì cơ! Sao thế được!”
Không ít người đi lên kiểm tra, kết quả mười mươi hai người này đúng là không còn hơi thở nữa.
“Bổn nguyên của họ đã bị phù triệt mài mòn, chết hẳn rồi!”
Thoáng chốc, tất cả mọi người hoảng sợ nhìn về phía Cố Thanh phong, một đòn đã miểu sát Vạn Thiên Thành lẫn một lão tiên nhân sơ kỳ rồi.
Cố Thanh Phong xem ra đã phạm vào đại kỵ!
Thiên kiêu tỷ thí với nhau tuyệt đối không cho phép giết người.
Nói sao đằng sau lưng mỗi thiên kiêu đều có một thế lực đứng tại một phương. Thế lực sau lưng cho phép hai bên giao chiến, bất luận là thắng hay thua cũng không nhúng tay vào, đây cũng vì thiên kiêu trưởng thành lên thôi.
Nhưng nếu ngươi giết người, thế là vượt phép rồi.
Mỗi một thế lực để bồi dưỡng ra một thiên kiêu đã tiêu tốn không biết bao tài nguyên. Có thể nói những thiên kiêu đứng ở chỗ này đều có tiềm lực chứng đạo thành tiên vương. Mầm non tốt đến vậy bị giết, có thể tưởng tượng ra được thế lực sau lưng sẽ tỏ ra phản ứng như nào.
“Gì, bấy nhiêu đã chết rồi á? Thế này mịa nó cũng được gọi là thiên kiêu à?” Cố Thanh Phong sốc đến trợn tròn mắt.
Hắn đúng là không ngờ được đối phương lại yếu đến nỗi này.
Có hơn một trăm tấm phù triện tiên vương bấy nhiêu thôi mà? Cũng đâu phải hơn một trăm tiên vương.
Sao lại thế?
“Người bị ngươi giết rồi, ngươi còn đứng đó nói mát được cơ à?” Một thiên kiêu có giao tình với Vạn Thiên Thành giận dữ nói.
“Tên giết người! Chỉ đấu pháp tỷ thí thôi mà ngươi hạ độc thủ như vậy, hành vi tàn độc như thế nhất định là tu sĩ ma đạo!”
“Tiệt Thiên đạo tử, mau ra lệnh bắt thằng chó này đi. Thằng khốn nạn này lai lịch bí ẩn, ra tay độc ác, không khéo chính là gian tế ma đạo đấy!”
Chỉ trong chốc lát, quần chúng dậy sóng xôn xao.
Tiệt Thiên đạo tử thấy cảnh này, trong lòng không hiểu sao vui ra phết, từ khi hắn biết mỹ nhân tuyệt sắc như Nhan Linh Tuyết là lô đỉnh song tu của Cố Thanh Phong, trong lòng đã dâng lên mùi ghen ghét nồng đậm.
Thế nhưng ngại thân phận thể diện, hắn không thể vô duyên vô cớ nhắm vào một người xa lạ được, còn cưỡng đoạt nữ nhân của đối phương.
Nhưng giờ thì khác, đại nghĩa chính là ta!
“Thanh Phong đạo trưởng, là ngươi thái quá rồi. Ngươi giết Vạn đạo hữu, Vạn gia tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, ngươi tốt nhất ngoan ngoãn chắp tay chịu trói, đợi người Vạn gia đến chờ xử lý đi.” Tiệt Thiên đạo tử quang minh lẫm liệt nói.
Cố Thanh Phong không tiếp lời, mà hỏi một câu: “Người đến tham gia đại hội tiên vương đã đến đông đủ chưa?”
Tiệt Thiên đạo tử ngạc nhiên hỏi: “Thanh Phong đạo trưởng hỏi cái này làm gì? Chẳng lẽ ngươi đang đợi người đến đây giúp?”
“Nếu là vậy, thế không cần nữa. Tuy người chưa đến hết, nhưng ngươi đã vi phạm điều kỵ mà tất cả các thế lực đã cùng nhau quy định. Bất luận là ai đến cũng không cứu được ngươi. Mời Thanh Phong đạo trưởng giao nhẫn Càn Khôn ra, tự phong ấn pháp lực, đợi xử lý.”
“Vẫn chưa đến đủ?” Cố Thanh Phong nghe vậy có chút thất vọng: “Xem ra phải diễn thêm một lát nữa rồi.”
Hắn đã nói một lướt bắt sạch thì nhất định phải một lưới bắt sạch.
Cố Thanh Phong trước giờ không phải người cần cù chịu khó, hắn không muốn vì vài tên tiên vương phải chạy đi chạy lại các thế lục tìm từng người một.
Tiệt Thiên đạo tử không hiểu Cố Thanh Phong nói điên nói khùng gì, hắn không còn kiên nhẫn nữa, lập tức quay sang mọi người hạ lệnh: “Nếu Thanh Phong đạo trưởng không bó tay chịu trói, vậy thì mời các vị đạo hữu giúp hắn chút đi.”
“Đúng rồi, kẻ giết người ở đây là Thanh Phong đạo trưởng, chư vị không nên làm người vô tội bị thương.”
“Cô nương họ Nhan đúng không, chuyện lần này không liên quan gì đến cô, xin cô hãy qua đây, bần đạo đương nhiên sẽ bảo vệ cô chu toàn.”
Tâm tư của Tiệt Thiên đạo tử xoay chuyển rất nhanh, hiện giờ chiều hướng nằm trong tay mình, hắn đột nhiên cảm thấy Nhan Linh Tuyết là lô đỉnh song tu cũng không phải xấu hoàn toàn, cũng tiết kiệm không ít công phu.
Giống như trồng cây si phát hiện nữ thần là gái bán hoa, ban đầu tinh thần chán nản buồn đau, nhưng sau khi nghĩ thông lập tức cao hứng phấn chấn.
Nữ thần đã là gái bán hoa thì mua nàng ấy thôi.
Nếu nữ thần không phải bán hoa, làm gì có cơ hội tốt như vậy chứ. Không chừng cả đời này còn không thể bắt chuyện làm quen, cứ cho bắt chuyện được đi, ít nhất cũng phải tốn một đống thời gian tiền tài. Làm sao thuận tiện như vây giờ được?
Chương 1118 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]