Trước cành ôliu Tiệt Thiên đạo tử tung ra, Nham Linh Tuyết đến cả liếc cũng không nhìn hắn đến nửa cái. Lúc trước nàng đứng ở thời kỳ đỉnh phong, cái loại mặt hàng chuẩn tiên vương này đến cả nhìn cũng không có tư cách để nhìn nàng. Tiệt Thiên đạo tử bị người ta bơ, trong đáy mắt loé lên vẻ giận dữ khó phát giác.
Tiện nhân! Trách không được chỉ có thể bị người ta coi là lô đỉnh song tu. Đến cả hình thức cũng không phân biệt được, đáng đời bị vậy.
“Động thủ!”
Tiệt Thiên đạo tử hô một câu, mấy vị thiên kiêu muốn biểu hiện một phen cùng lúc nhảy ra vọt thẳng về phía Cố Thanh Phong.
Toàn thân tiên quang lấp lánh, lấy ra đủ loại tiên binh đao kiếm trường thương cường đại khác nhau, kéo theo uy thế huỷ thiên diệt địa.
Nhưng mà đối mặt với vây công của đám người này, Cố Thanh Phong lại rất bình tĩnh, lần thứ hai lấy ra một xếp phù triện.
Soạt!
Mọi người giống như bị dính định thân thuật. Tất cả phanh kít lại đứng yên tại chỗ, nhìn phù triện trong tay Cố Thanh phong, trên mặt lộ ra vẻ hãi hùng.
Có người thất thanh nói: “Phù triện tiên vương! Hắn vậy mà còn hơn một trăm tờ nữa!!”
“Sao thế được? Trên đời này sao có người lắm phù triện tiên vương thế? Đến cả tiên vương cũng không lấy được nhiều như vậy!”
Người ở đây có đánh chết cũng không ngờ trên đời này lại có người giàu nứt đố đổ vách đến nhường này, đúng là quá vô nhân tính rồi.
Trong phút chốc không ai dám tiến lên.
Tiệt Thiên đạo tử thấy thế sắc mặt phát lạnh, sau đó, trông thấy hắn sải bước đi ra trước mặt mọi người.
Hai tay chắp sau lưng, sắc mặt thản nhiên, hoàn toàn không coi hơn một trăm tờ phù triện tiên vương kia vào mắt, đúng là khí độ bất phàm.
“Thanh Phong đạo trưởng, xem ra ngươi thực sự muốn cá chết lưới rách đây. Nếu đã vậy, bổn đạo tử đành đắc tội rồi.”
Soạt!
Tiên quang trong tay Tiệt Thiên đạo tử lóe lên, một thanh trường kiếm cổ xưa thon dài, toàn thân trắng như ngọc xuất hiện trong tay hắn.
Kiếm vừa ra, một luồng uy áp khó hiểu khuếch tán khắp nơi, đến cả các tiên vương ở đây cũng cảm thấy hô hấp khó khăn.
“Là thượng cổ tiên vương binh! Kiếm Côn Ngô!!”
“Không ngờ lời đồn đúng là thật! Truyền thuyết vào năm Tiệt Thiên đạo tử mười tuổi, có tiên hạc cắp kiếm tiên từ trên trời giáng xuống, chính là chuôi kiếm Côn Ngô này đây!”
“Kiếm Côn Ngô chính là thượng cổ tiên vương binh, được cọ rửa dưới sức mạnh to lớn của thời gian, xảy ra biến hoá khó có thể tưởng tượng được, còn mạnh hơn những tiên vương binh bình thường khác nhiều.”
Nghe tiếng mọi người kinh hô sùng bái, khoé miệng Tiệt Thiên đạo tử phác hoạ một nụ cười hài lòng, quay sang Cố Thanh Phong, nắm chắc thắng lợi trong tay nói:
“Thanh Phong đạo trưởng, phù triệt có nhiều đến đâu chung quy vẫn là đồ dùng một lần. Mà kiếm Côn Ngô của bổn đạo tử trường tồn với thế gian. Hơn một trăm tờ phù triệt kia của ngươi không thể phá huỷ được kiếm Côn Ngô. Đợi đến khi phù triệt của ngươi dùng sạch, đến lúc đó ngươi sẽ chết dưới kiếm này.”
Cố Thanh Phong nhìn thanh kiếm Côn Ngô tỏa ra ánh sáng lung linh sắc màu, trong lòng hắn biết rõ Tiệt Thiên đạo tử đã đúng.
Với thực lực của Tiệt Thiên đạo tử có thể sánh ngang với Tiên Vương sơ kỳ, lại thêm thanh kiếm thượng cổ Tiên Vương binh kiếm Côn Ngô, hơn trăm lá phù triện cũng không thể làm gì được hắn ta.
Dựa trên nguyên tắc không lãng phí, Cố Thanh Phong thu lại hơn một trăm lá phù triện.
Trong mắt Tiệt Thiên đạo tử lóe lên vẻ kinh ngạc: “Ồ? Thanh Phong đạo hữu nghĩ thông rồi sao? Ngươi định bó tay chịu trói à?”
Cố Thanh Phong phớt lờ hắn ta và quay đầu lại nhìn lối ra vào, thấy chốc chốc lại có một vị khách tiến vào trong.
Chỉ trong chốc lát khi hai người đối đầu với nhau, nơi này đã hình thành hai phe thế lực. Người dẫn đầu mỗi phe thế lực đều là một vị cấp bậc Tiên Vương và cấp bậc Thiên Kiêu.
“Tính toán thời gian hẳn là sắp đến rồi. Để an toàn thì chờ thêm một lát vậy.” Cố Thanh Phong thấp giọng nói.
Lúc này chỉ còn chưa đến thời gian một nén hương nữa là đến đại hội Tiên Vương, Cố Thanh Phong phỏng đoán đại hội quan trọng như vậy sẽ không có ai đến muộn, cho nên hắn định sau một nén nhang sẽ một mẻ hốt gọn. Nếu như thật sự có người đến muộn, vậy thì tha cho người đó một con đường sống vậy.
Tiệt Thiên đạo tử nhìn thấy Cố Thanh Phong đang lẩm bẩm không biết đang nói gì, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Khi hắn ta đang định ra tay, Cố Thanh Phong đã cử động.
Chỉ thấy hắn lấy ra một thanh trường kiếm từ nhẫn Càn Khôn.
Thanh kiếm này vừa xuất ra, một luồng uy áp Tiên Vương nhàn nhạt lan tràn khắp nơi, tiên huy rực rỡ, đạo vận lưu chuyển, sắc bén không gì sánh được.
Chính là Tiên Vương binh – kiếm Thiên Đô!
Tất nhiên để tránh bị người khác nhận ra, Cố Thanh Phong đã thực hiện một số thủ thuật che mắt trên thanh kiếm để thay đổi hình dạng của nó.
“Tiên Vương binh! Vậy mà hắn lại có Tiên Vương binh!” Có người kinh ngạc kêu to.
“Người này có thể luyện lấy ra hơn hai trăm Tiên Vương phù triện, không cần nghĩ cũng biết xuất thân của hắn giàu có cỡ nào. Có một món Tiên Vương binh cũng là lẽ thường.”
Thấy Cố Thanh Phong cũng lấy ra một thanh Tiên Vương binh, Tiệt Thiên đạo tử không hề hoảng sợ, ngược lại còn cười khẽ: “Thì ra đây chỗ dựa của ngươi. Vậy bổn Đạo Tử chỉ có thể nói cho ngươi biết ngươi đã tính sai rồi.
Không bàn đến thực lực của bổn đạo tử có thể nghịch phạt Tiên vương, chỉ dựa vào món Tiên vương binh này của ngươi cũng không thể so sánh với kiếm Côn Ngô.
Chương 1119 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]