Kiếm Côn Ngô là tiên vương binh thượng cổ, nó là bảo vật trấn tông của môn phái Côn Ngô tông thời thượng cổ. Nó được lưu truyền từ đời này sang đời khác, được truyền từ đời tiên vương này qua đời khác, được các đời Tiên Vương tế luyện lưu truyền bao năm tháng vô tận. Trong đó hàm chứa sức mạnh to lớn, những tiên vương binh bình thường tuệt đối không thể bì được.” Khi Tiệt Thiên đạo tử nói, hắn ta nhẹ lật bàn tay lại, thanh kiếm Côn Ngô trong tay hắn ta đột nhiên bùng lên tiên quang rực rỡ.
Ầm!
Một luồng khí thế đáng sợ bộc phát, lao thẳng về phía Cố Thanh Phong.
Kiếm Thiên Đô vốn đang tràn đầy khí thế, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã bị áp chế.
Trong hư không xuất hiện một đường ranh giới mà mắt thường có thể nhìn thấy, đó là kiếm uy của hai thanh kiếm đối đầu nhau, và rõ ràng kiếm Thiên Đô đang ở thế bất lợi.
Kiếm uy của hai thanh kiếm bao trùm toàn bộ hồ Bích Lạc, đang va chạm, dồn nén, biến dạng một cách điên cuồng.
Kiếm uy của kiếm Côn Ngô chiếm ít nhất hai phần ba hồ Bích Lạc, trong khi kiếm Thiên Đô bị ép vào trong một phần ba không gian đó.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra kiếm Côn Ngô chắc chắn mạnh hơn kiếm Thiên Đô.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều ngưỡng mộ và khen ngợi trước sự cường đại và vận mệnh đáng kinh ngạc của Tiệt Thiên đạo tử.
Nhưng cũng không ai ghen ghét với hắn ta, bởi vì đây chính là bản chất con người. Ăn mày sẽ không ghen ghét với tỷ phú, nhưng chắc chắn sẽ đố kỵ với kẻ ăn mày khác xin ăn được nhiều hơn mình.
Khoảng cách giữa bọn họ và Tiệt Thiên đạo tử là quá lớn, lớn đến mức không có lòng dạ nào để ghen tị.
Lúc này, trong sân vang lên giọng nói hờ hững của Cố Thanh Phong: “Cũng thú vị đấy! Thêm một món nữa thì thế nào?”
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn tùy tiền lấy ra một chiếc ô lớn màu đen như mực.
Chính là tiên vương binh – Già Thiên Tán (Ô che trời)!
Ầm!
Uy áp đáng sợ của Già Thiên Tán lan rộng khắp mọi nơi, hòa quyện với uy áp của kiếm Thiên Đô cùng nhau chống lại kiếm Côn Ngô.
“Cái gì! Hắn còn có một tiên vương binh khác nữa sao?”
“Người này rốt cuộc có lai lịch gì? Vì sao lại giàu như vậy?” Trong giọng điệu của một vài người đã tràn ngập sự ghen tỵ.
Tiệt Thiên đạo tử càng thêm kinh ngạc, nhưng hắn ta vẫn không hề hoảng loạn. Bởi vì cho dù là hai món tiên vương binh cộng lại cũng không thể so với kiếm Côn Ngô!
Chất lượng của chiếc ô lớn màu đen đó rõ ràng không bằng thanh kiếm tiên, cả hai cái kết hợp lại khó có thể đối kháng với kiếm Côn Ngô.
“Không nghĩ tới ngươi có hai tiên vương binh, thế nhưng. . . “
Tiệt Thiên đạo tử còn chưa nói xong, toàn thân đột nhiên cứng đờ, không chỉ hấn t cứng đờ mà tất cả những người có mặt ở đây cũng vậy.
Sượng trân tại chỗ, trợn mắt há mồm.
Chỉ vì bọn họ nhìn thấy Cố Thanh Phong lấy ra một tiên vương binh khác.
Đó là một chiếc quạt bảy màu.
Tiên Vương Binh – Thất Linh Phiến!
“Ba… ba món Tiên Vương binh!?” Có người kinh ngạc hô lên, giọng nói cũng lạc cả đi.
Đây chính là Tiên Vương Binh!!
Cho dù bọn họ là Thiên Kiêu cao cao tại thượng cũng không có nổi một món Tiên Vương Binh, chỉ có những Thiên Kiêu giỏi nhất mới có thể có nó, còn lại dù muốn chạm cũng không chạm được.
Nhưng Cố Thanh Phong lần lượt lấy ra ba món tiên vương binh, sao bọn họ không kinh ngạc cho được.
Tuy nhiên mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, Cố Thanh Phong tiếp tục mò mẫm trong chiếc nhẫn Càn Khôn, rất nhanh đã lấy ra một cái vạc cổ và một chiếc đèn Phật.
Đó là Hư Thiên Đỉnh và Phật Tâm Đăng.
Chỉ trong thời gian ngắn, hắn đã lấy ra năm món Tiên Vương Binh.
Năm luồng khí thế đáng sợ tràn ngập mọi ngóc ngách. Thanh kiếm Côn Ngô đáng thương đã bị dồn vào một góc.
Nụ cười nắm chắc phần thắng trên mặt Tiệt Thiên đạo tử đã sượng trân, hai tròng mắt bất động dán chặt vào hành động của Cố Thanh Phong.
Bởi vì Cố Thanh Phong vẫn chưa mò xong. Đúng vậy, hắn vẫn đang lục lọi tiếp.
Giống như đào sâu vào trong lòng mọi người, đến mức khiến cho tất cả mọi người có mặt tại đây đều nảy ra một suy nghĩ, muốn xem trong chiếc nhẫn Càn Khôn của Cố Thanh Phong có bao nhiêu bảo vật.
Đầu tiên là hơn hai trăm tấm Tiên Vương phù triện, giờ lại là năm món Tiên Vương binh. Lai lịch đồ sộ đến mức này tưởng chừng như một người sắp đuổi kịp thế lực một phương rồi.
Ngay sau đó, Cố Thanh Phong lần lượt lấy ra thêm năm món Tiên vương binh.
Trong đó có đủ loại. Nào là kiếm, đao, kích, nhiều đến mức ngay cả Cố Thanh Phong cũng không gọi tên được.
Những Tiên vương binh này về cơ bản đều là do Tiên vương điện cung cấp, cũng có thể có một số Tiên vương hoang dã không biết tên. Dù sao, Cố Thanh Phong đã sớm quên sạch sành sanh.
Giết người cướp của không biết bao nhiêu lần, tiền của và xác chết thật sự không thể đếm nổi.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đã sớm tê liệt. Nhìn mười món Tiên Vương Binh trôi nổi ở trước mặt Cố Thanh Phong, bọn họ kinh hãi đến nói không nên lời.
Sự tự tin của Tiệt Thiên đạo tử đã không còn nữa.
“Giờ thì sao nhỉ?” Giọng nói hờ hững của Cố Thanh Phong vang vọng xung quanh.
Tiệt Thiên đạo tử kìm nén hồi lâu, cuối cùng nói: “Dựa… dựa vào ngoại vật thì có bản lĩnh gì chứ! Có bản lĩnh thì dựa vào thực lực bản thân chiến với ta một trận!”
Sắc mặt Nhan Linh Tuyết có hơi cổ quái. Nàng thầm nghĩ: Nếu như ngươi từng nếm trải qua thực lực chân chính của hắn, có lẽ sẽ không nói vậy đâu.
Hắn chỉ lấy ra mười món tiên vương binh mà không tự mình ra tay, đây có lẽ là thời điểm Cố Thanh Phong yếu nhất nhỉ?
Chương 1120 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]