Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1125: CHƯƠNG 1124: KHÔNG PHẢI LÚC NÃY CÁC NGƯƠI RẤT NGẠO MẠN À? (1)

“Trận pháp phong cấm! !” “Đáng ghét! Bố trí lúc nào vậy?”

Đoàn người nhìn thấy trận pháp phong cấm do ma khí đáng sợ tạo thành đã hoàn toàn khóa chặt hồ Bích Lạc, không khỏi sinh lòng tuyệt vọng.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Cố Thanh Phong lúc bấy giờ giống như nhìn một vị Ma Thần đáng sợ.

Cực kỳ giống một đám người bình thường bị giam trong một căn phòng kín mít, mà bên trong còn nhốt một con mãnh hổ.

Cảm giác áp bức đến từ thú săn mồi bậc cao khiến cho những người ít can đảm hơn ngay cả dũng khí di chuyển bước chân cũng không có.

Người có tên, cây có bóng.

Danh tiếng của Cố Thanh Phong thực sự quá lớn, ma uy đáng sợ của hắn cho dù là Tiên Vương đỉnh phong nghe thấy cũng sẽ run rẩy, chớ đừng nhắc tới người mạnh nhất tại đây mới chỉ là một vị cường giả Tiên Vương hậu kỳ.

“Khặc khặc khặc…”

Tiếng cười dữ tợn kinh hoàng truyền khắp mọi nơi.

Người nghe không khỏi run rẩy toàn thân, ánh mắt kinh hãi. Bọn họ theo bản năng cách xa Cố Thanh Phong, rối rít núp ở rìa trận pháp phong cấm.

Ban đầu là Cố Thanh Phong là bị bao vây, nhưng bây giờ xung quanh hắn đã là một vùng hư không, không có ai dám đến gần.

“Một, hai, ba… bốn mươi mốt, chỉ có bốn mươi mốt vị Tiên Vương thôi à? Số lượng khiêm tốn này thật khiến cho Bổn đế thất vọng.”

Cố Thanh Phong lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.

Xem ra điều kiện tu luyện bây giờ không được rồi, chín Tinh khư mà mới tập trung được vài Tiên Vương.

Cố Thanh Phong ngang ngược kiểm kê số lượng Tiên Vương, nhưng lại không có một ai dám cắt ngang hắn.

Những tiên vương kia đang liều mạng công kích trận pháp phong tỏa, một số Tiên Vương tinh thông trận pháp thậm chí còn lấy ra mấy trận bàn liều mạng phá trận.

Thế nhưng dưới khoảng cách thực lực tuyệt đối, dù cho bọn họ cố gắng như thế nào cũng không thể phá vỡ trận pháp dù chỉ một chút.

Cố Thanh Phong thấy mọi người hoảng hốt chạy loạn, khóe miệng thoáng qua một nụ cười ác độc: “Vừa nãy không phải các ngươi rất kiêu căng, rất phách lối sao? Không phải ai cũng nói Bổn đế vi phạm quy tắc, muốn truy bắt Bổn đế sao? Nào! Bổn đế đang đứng ở đây này, các ngươi động thủ đi chứ!”

Cố Thanh Phong nói vô cùng ngạo mạn.

Tính cách của hắn chính là như vậy, lúc cần phách lối thì phải phách lối đến cùng cực, cần gì phải khiêm nhường trước một lũ kiến hôi?

Các Tiên Vương bị dọa sợ mất hết hồn vía. Ở đây nhiều người như vậy mà lại không có một ai dám tiếp lời Cố Thanh Phong.

Chỉ vì đống hoang tàn của sáu cấm khu bị diệt đó còn đang sờ sờ ở trước mắt.

Cố Thanh Phong thấy không ai dám nói chuyện, hắn càng ngày càng kiêu căng: “Các ngươi biết rõ Bổn đế đang thu thập cường giả khắp nơi, vậy mà còn dám tổ chức đại hội Tiên Vương ngay lúc này. Rõ ràng là không coi Bổn đế ra gì! Là cảm thấy Bổn đế dễ bắt nạt có đúng không!”

Có mấy vị Tiên Vương tính tình nóng nảy cũng sắp nghe không lọt tai nữa rồi. Mẹ nó tên này cũng quá phách lối rồi!

Thì ra chúng ta sợ ngươi, ngay cả yến hội cũng không được mở, mở chính là không tôn trọng ngươi ư? Cuối cùng vẫn là chúng ta sai?

Lúc này, một vị Tiên Vương vóc dáng cường tráng cầm đao hô: “Chư vị, tên ma đầu này thực sự quá phách lối. Hôm nay chúng ta tề tựu đông người ở đây chẳng lẽ còn sợ một tên ma đầu? Bản tọa cũng không tin, chúng ta nhiều người như vậy, trước khi hắn kiệt sức còn có thể giết hết tất cả mọi người chắc? Thay vì ngồi chờ chết, chi bằng sống mái một trận! Chư vị! Theo ta trảm ma!”

Lời còn chưa dứt, vị Tiên Vương cầm đao này đã ra tay đầu tiên.

Ầm!

Dưới chân ông ta đạp một cái, trên thân lập tức bùng nổ ra Tiên Viêm nóng bỏng chói mắt hội tụ trên trường đao trong tay. Bất tình lình ông ta tung người nhảy một cái, phẫn nổ chém một nhát đao từ trên trời xuống!

Nhát đao cực kỳ đơn giản, trông như được thực hiện bởi người mới bắt đầu.

Song khi nhát đao này chém ra, trời đất bỗng nhiên thay đổi kịch liệt. Chỉ trong nháy mắt, đất trời giống như hóa thành một lò lửa, Tiên Viêm tàn phá bừa bãi, thiêu sạch Bát Hoang, đao khí vô cùng bá đạo dâng trào, trong đó xuất hiện một cảnh tượng đáng sợ.

Một bầy Đại Nhật Kim Ô đột nhiên xuất hiện bay vút lên trời, dấy lên một trận bão lửa cuộn sạch thiên hạ.

Mọi người thấy có người tiên phong ra tay, trong lòng cũng không khỏi rục rịch, dù sao cũng chẳng ai muốn ngồi chờ chết.

Cho dù lời đồn lại có khoa trương thế nào đi nữa, nhưng cũng chẳng mấy ai tận mắt nhìn thấy Diệt Thế Ma đế ra tay, ai biết lời đồn là thật hay là giả?

Leng keng leng keng!

Lúc này có vài vị Tiên Vương đã rút Tiên Vương binh ra chuẩn bị động thủ. Dĩ nhiên rồi, phần đông người vẫn đang chờ đợi xem thế nào.

Ngay khi đao khí kinh hoàng sắp nuốt chửng Cố Thanh Phong.

Tay phải Cố Thanh Phong khẽ dâng lên tùy tiện khua một cái giống như phủi con ruồi.

Ầm!

Tiên viêm tàn phá bừa bãi trong thiên địa bỗng nhiên dập tắt.

Một tiếng nổ đùng đoàng kinh thiên động địa vang dội, bầy Kim Ô đang vỗ cánh dày đặc trong không trung phát ra tiếng kêu gào. Sau đó từng con nổ tung thành cát bụi, biến mất khỏi thế giới.

Hồ Bích Lạc vốn dĩ sáng như ba ngày, trong nháy mắt đã ảm đảm tối tăm, giống như vừa mới bóp vỡ mặt trời xán lạn.

Leng keng leng keng!

Mấy vị Tiên Vương vừa mới rút binh khí ra đã vội vàng thu binh khí lại, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.

“Chuyện này… chuyện này sao có thể!” Tiên Vương cầm đao phát động công kích ngây người tại chỗ tỏ vẻ không thể tin.

Chương 1124 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!