Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1126: CHƯƠNG 1125: KHÔNG PHẢI LÚC NÃY CÁC NGƯƠI RẤT NGẠO MẠN À? (2)

Ông ta không dám tin một đao mà mình đã ngưng tụ tu vi cả đời, vậy mà cả một cọng lông của Diệt Thế Ma đế cũng không đả thương nổi. Ông ta biết giữa hai bên có thể sẽ có chênh lệch, nhưng không ngờ rằng chênh lệch lại lớn như thế!

Hiện tại ông ta chỉ muốn thu hồi câu nói cuồng vọng trước đó, bởi vì trước khi người ta lực kiệt đã có thể giết sạch đám người ở đây rồi.

Hoặc có thể nói, người ta muốn giết Tiên Vương căn bản không hề tốn sức.

“Khặc khặc khặc… Rất tốt, ở đây nhiều người như vậy, chỉ có ngươi dám dẫn đầu xuất thủ. Rất can đảm, Bổn đế rất tán thưởng ngươi. Để khuyến khích, ngươi có thể sống, nhưng phải dâng hết toàn bộ pháp lực của mình!”

Cố Thanh Phong ngạo mạn cười to, ngay sau đó hắn vung tay lên, trong nháy mắt hư không trên đỉnh đầu Tiên Vương cầm đao giống như sóng nước dập dờn.

Tiếp theo, một luồng khí tức quỷ dị cấm kỵ từ tuôn ra từ hư không, khiến cho sắc mặt của toàn bộ những người ở đây đều thay đổi kịch liệt.

Tiên Vương cầm đao nhất thời cảm thấy không ổn, thân hình chợt lóe.

Thế như “vèo” một tiếng, một cây xúc tu rải đầy những con mắt dữ tợn thò ra từ bên trong nhanh như chớp. Nó giống như xúc tu của ác ma, coi hư không như vô hình, xuyên thẳng qua từng lớp hư không, bắt lấy Tiên Vương cầm đao một cách chuẩn xác.

Ông ta vùng vẫy không nổi một giây, cả người bị xúc tu bọc thành bánh tét.

Sau một khắc, sức cắn nuốt kinh khủng sinh ra từ xúc tu. Trong chớp mắt, thân thể của Tiên Vương cầm đao nhanh chóng khô quắt mà mắt thường có thể nhìn thấy được. Vốn dĩ là một người cường tráng, cuối cùng ông ta đã biến thành lão già gầy gò như da bọc xương, sắc mặt tái nhợt.

Phịch!

Xúc tu buông ra, Tiên Vương cầm đao rớt xuống đất. Lúc này pháp lực toàn thân của ông ta đã bị hấp thụ hết sạch, suy yếu vô cùng, cảm thấy như không thể sử dụng được một tí sức lực nào nữa. Cả người giống như người thực vật bại liệt nằm trên đất.

Mọi người không khỏi kinh hãi biến sắc!

Chỉ đơn giản thế thôi mà đã hút khô một cường giả Tiên Vương, thậm chí hắn còn chưa đích thân ra tay mà chỉ triệu hồi một cái xúc tu ra. Đây là thực lực đáng sợ quỷ dị đến mức nào chứ.

Mọi người cho dù có ngu đi nữa cũng biết rõ, thực lực của Diệt Thế Ma đế tuyệt đối giống như tin đồn, thậm chí còn kinh khủng hơn cả tin đồn.

Quả thật xứng danh Diệt Thế, giết Tiên Vương như nghiền chết một con giun dế.

“Người tiếp theo! Còn ai muốn lên nữa không?” Giọng nói thờ ơ của Cố Thanh Phong lạnh nhạt vang vọng.

Mọi người yên lặng như tờ.

Cố Thanh Phong nhìn quanh bốn phía, thấy không ai dám làm chim đầu đàn, nhất thời cảm thấy vô vị.

Thật ra hắn cũng đang sàng lọc, dù sao số lượng Tiên Vương có hạn, nửa bước Tiên Quân cũng trốn đâu hết. Trong tình trạng tài nguyên khan hiếm như thế này thì mỗi một hạt gạo… mỗi một Tiên Vương đều cực kỳ trân quý.

Có thể không giết, tốt nhất đừng giết.

Nhưng mà không thể không giết một người, cũng giống với một cây đại thụ luôn phải cắt tỉa nhánh cây mọc lệch, như thế mới có thể trưởng thành càng thêm khỏe mạnh.

Những Tiên Vương rác rưởi tiềm năng kiệt quệ kia, sống sót cũng là lãng phí tài nguyên, chẳng thà rút khỏi vị trí để cho người trẻ tuổi có nhiều không gian phát triển hơn.

Chẳng hạn như Tiên Vương cầm đao động thủ đầu tiên kia, dũng khí rất đáng khen, có thể thấy kỳ tính cách không tệ. Đối diện với khó khăn dám đứng ra đương đầu, đây chính là mầm non tiềm năng, có thể sống.

“Nếu như không ai muốn xuất thủ, vậy thì hiện tại nghe hiệu lệnh của bổn đế, nam trái nữ phải. Nam đứng bên trái, nữ đứng bên phải, nhanh lên một chút, hành động đi.”

Mọi người trố mắt nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cũng không có ai hành động.

Sắc mặt Cố Thanh Phong bỗng u ám: “Coi lời nói của bổn đế là gió thoảng qua tai phải không?”

Hắn vung tay lên, hư không sau lưng lập tức như sóng nước dập dờn.

Vù vù vù!

Mấy cây xúc tu thô to từ bên trong chui ra giống như mãng xà rời động, ngẫu nhiên lựa chọn năm vị may mắn.

Năm người này bị dọa sợ đến hồn bay phách lạc, điên cuồng chạy trốn. Nhưng mà hồ Bích Lạc lớn như vậy, bọn họ căn bản không chỗ nương thân.

Năm người liều mạng phản kháng, năm tiên quang đủ màu sắc nổ ầm ầm.

Một nam tử mặc áo choàng tím phất tay áo, vô số ngọn lửa màu tím quỷ dị đáng sợ phủ xuống.

Một nữ tử đồ trắng hé khuôn miệng nhỏ xinh phun ra một cái vạc nhỏ U Lam, sức mạnh vô tận chấn vỡ hư không.

Một hòa thượng mặc áo tăng biến ra một đóa Phật liên màu vàng kim, kích thích ra hàng tỷ chú ngữ Phật quang.

Năm vị Tiên Vương đồng thời phát lực, đủ loại công kích đáng sợ đánh lên xúc tu ma thần. Thế nhưng tất cả đều chẳng thấm vào đâu.

Giống như con nít lấy súng nước đi bắn tảng đá vậy, không thể nào lay chuyển!

Một lát sau, năm vị Tiên Vương đã bị xúc tu quấn quanh, không còn khả năng trốn thoát nữa.

Lúc này, nữ tử đồ trắng trong đó hư vội vàng la lên với mọi người: “Chư vị! Nếu như mọi người cứ chần chừ, chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn tên ma đầu này đánh bại từng người sao?

Hiện tại là chúng ta, tiếp theo chính là các ngươi! Hiện tại các ngươi không cứu ta, đến lúc đó còn có ai có thể cứu các ngươi!”

Vị hòa thượng kia cũng vội vàng hét lớn: “Chư vị thí chủ, chẳng lẽ mọi người còn chưa phát hiện tên ma đầu rất ỷ vào những xúc tu quỷ dị này? Hơn nữa số lượng xúc tu có hạn, nếu không hắn đã có thể đối phó với tất cả chúng ta cùng một lúc rồi!

Hiện tại chúng ta đang bị xúc tu quấn lấy, các ngươi mau công kích tên Ma đế, đó là nhược điểm của hắn!”

Trong nháy mắt đôi mắt mọi người tỏa sáng, cảm thấy hòa thượng nói rất có lý.

Chương 1125 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!