Rầm rầm! Mọi người không còn do dự nữa, không có ai muốn giao sự sống chết của mình trong tay một tên ma đầu. Hiện tại có người dùng tính mạng để tìm ra “nhược điểm” của Diệt Thế Ma đế, bọn họ đương phải ra tay thật hung tàn.
Đột nhiên, một thương khách gầy như que củi, toàn thân được bao phủ trong sát khí màu máu bay vọt lên trời, trường thương màu đỏ ngòm trong tay mang theo màu máu chói mắt và sát khí kinh trời đâm về phía yết hầu Cố Thanh Phong.
Tốc độ nhanh như điện, đầu vệt sáng lạnh lẽo đến trước, sau đó là đường thương như rồng!
Cũng có một vị kiếm khách đột nhiên rút kiếm khỏi vỏ, phát ra từng tiếng rồng ngâm, bỗng chém ra một vệt kiếm quang rực rỡ hừng hực. Nhát kiếm quang đó rọi sáng thế gian, sức mạnh vô địch.
Từ đầu đến giờ Tần sư thúc vẫn chưa ra tay, là cường giả Tiên Vương hậu kỳ duy nhất trong đám người, cuối cùng lúc này ông ta cũng không nhịn được nữa.
Ông ta thúc dục lực lượng toàn thân, đánh một chưởng về phía thân thể Cố Thanh Phong.
Ầm!
Trời đất quay cuồng, hư không bốn phía rạn nứt giống như mặt gương.
Vô số phù văn pháp tắc áo nghĩa màu bạc chói mắt tuôn ra ngoài như dung nham, trong chớp mắt đã bao phủ đất trời.
Trong vô số phù văn kia, dường như mỗi một chuỗi phù văn đều ẩn chứa sức mạnh hừng hực của pháp tắc áo nghĩa, rực rỡ tột cùng. Ngay sau đó phù văn hóa thành một pháp tắc đại đỉnh màu bạc sừng sững trên không trung.
Cường giả Tiên Vương hậu kỳ vừa ra tay, mọi người có mặt đều cảm thấy hơi nghẹt thở, cách biệt thực lực thấy rõ mồn một.
Có Tần sư thúc dẫn đầu, các Tiên Vương còn lại cũng dồn dập gia nhập chiến đấu. Ai cũng ra tay toàn lực, ý đồ công kích trực tiếp vào bản thể Cố Thanh Phong và đánh nát thân thể hắn.
Quang cảnh mọi người đồng loạt ra tay quả giống như tận thế giáng xuống.
Không chỉ các Tiên Vương động thủ mà ngay cả những thiên kiêu cấp bậc chuẩn Tiên Vương cũng sôi nổi góp chút sức lực nhỏ nhoi của mình.
Vẻ mặt của Cố Thanh Phong không hề thay đổi, thậm chí còn có chút nhàm chán, chỉ thấy một chưởng nọ dồn xuống từ không trung.
Ma khí cấm kỵ đáng sợ bộc phát mãnh liệt, xuyên qua giới hạn thời gian và không gian, trấn áp mọi người dễ như trở bàn tay. Tất cả mọi người giống như con ruồi bị đập ngã ra đất một cách hung dữ, lần lượt tạo ra từng hố to hình người.
Còn về công kích ngập bầu trời của bọn họ cũng tan thành mây khói dưới một chưởng này, hết thảy đều bị phai mờ.
Năm Tiên Vương trước đó đã xúi giục mọi người công kích bản thể Cố Thanh Phong, lúc này cả đám đã nghẹn ngào. Ai cũng trợn mắt há mồm, mắt trợn to, bên trong tràn đầy hoảng hốt.
Vốn cho là hơn mười Tiên Vương vây công Diệt Thế Ma đế, cuộc chiến ác liệt có một không hai như vậy đủ để chấn động thiên hạ một đoạn thời gian, ai mà ngờ lại kết thúc đơn giản như thế?!
Hơn ba mươi Tiên Vương, hơn nữa còn là các Tiên Vương xuất thân từ các thế lực hàng đầu. Bất luận là tu vi, lai lịch, thần thông, binh khí đều vượt xa người khác. Đội hình tráng lệ như vậy vây công một người, theo lý mà nói trên đời này sẽ không một ai có thể ngăn cản.
Nhưng lại cứ có người ngăn chặn hết lần này tới lần khác, thậm chí còn trấn áp toàn bộ Tiên Vương dễ như trở bàn tay.
Đây cũng là thực lực chân chính của Diệt Thế Ma đế sao?
Nếu như Cố Thanh Phong nghe thấy tiếng lòng của năm người này, hắn chắc chắn sẽ trả lời: Không phải.
Cho tới bây giờ, hắn còn chưa thể hiện sức mạnh đích thực của mình.
“Các ngươi không hổ có xuất thân từ các đại thế lực, dựa vào tài hoa và thực lực của các ngươi đủ để xưng là người xuất sắc. Ngoại trừ một vài vị cá biệt, ngược lại đều có tư cách sống tiếp.” Cố Thanh Phong hờ hững bình luận.
Lúc trước hắn đang nghĩ giữ lại một nửa, nhưng không ngờ thực lực tiềm lực của những người này cũng không tồi.
Nghĩ lại cũng phải, người có thể bước vào các thế lực lớn hàng đầu, đồng thời từ nhỏ đã trải qua cạnh tranh kịch liệt để trở thành Tiên Vương, cơ bản đều là thiên tài một người trong vạn người, sẽ không có ai quá kém.
Mấy người cá biệt không hợp cách cũng không phải vì vấn đề tư chất, mà là con đường mà bọn họ lựa chọn quá rác rưởi, căn bản không nhìn ra một chút tiềm lực. Vừa nhìn liền biết ban đầu vì để đột phá càng tốt trở thành Tiên Vương nên cố tình chọn con đường rác rưởi.
Vèo vèo!
Cố Thanh Phong phất tay, hư không sau lưng không ngừng vặn vẹo. Mấy trăm cây xúc tu ma quỷ dữ tợn đáng sợ từ bên trong thò ra, đi sâu vào lòng đất và trói buộc tất cả mọi người có mặt ở đây.
Sau đó bắt đầu hút lấy hút để sức mạnh.
“Ma Đế đại nhân đừng mà! Tiểu nhân dẫn đường giúp ngài mà!” Hướng Thiên Vấn bị xúc tu quấn quanh gào lên thê lương.
Cố Thanh Phong chê giọng hắn ta khó nghe, hắn liền phất tay, xúc tu lập tức bịt miệng hắn ta lại.
Cùng với lực hút của xúc tu quỷ thần, từng luồng từng luồng sức mạnh nguyên chất tràn vào trong cơ thể Cố Thanh Phong. Nhưng mà cho dù đã hội tụ toàn bộ sức mạnh của bốn mươi mốt vị Tiên Vương, còn có hơn mười vị chuẩn Tiên Vương cũng không cách nào khiến hắn thỏa mãn.
“Kém quá xa, so với cảm giác hút khô nửa bước Tiên Quân thì kém hơn nhiều. Dù số lượng Tiên Vương có nhiều hơn nữa cũng không bằng một nửa bước Tiên Quân.” Cố Thanh Phong có hơi cảm khái.
Chương 1126 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]