Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1128: CHƯƠNG 1127: CẮN NUỐT (2)

Sau đó, hắn lại chuyển ánh mắt lên Nhan Linh Tuyết – người đang trốn ở một bên ăn tiên quả. Đối với Nhan Linh Tuyết mà nói, cuộc chiến đấu ngày hôm giống như trò trẻ con, nàng ta căn chẳng thèm để ý, còn không bằng ăn thêm mấy trái cây. Nàng ta đang ăn hăng say, bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói dịu dàng của Cố Thanh Phong.

“Tuyết Nhi, thực lực của ngươi khoảng bao lâu nữa mới có thể khôi phục?”

Bộp!

Nhan Linh Tuyết bị dọa run cầm cập, tiên quả trong tay rơi thẳng xuống mặt đất thành một đống nát bét.

“Nhanh… nhanh vậy à?” Nhan Linh Tuyết ậm ờ nói, sau đó lặng lẽ nhổ trái cây trong miệng ra không dám ăn nữa.

Chỉ sợ thực lực khôi phục quá nhanh sẽ bị Cố Thanh Phong kéo đi song tu tiếp.

Cố Thanh Phong thấy thế, khóe miệng cong lên cười đen tối: “Tiên quả ngon như vậy à? Cho bổn đế nếm thử một quả đi.”

Nhan Linh Tuyết bất đắc dĩ, chỉ đành rụt rè đút cho Cố Thanh Phong một quả tiên màu đỏ to bằng quả nho.

“Hửm!?” Cố Thanh Phong tức khắc nhướn mày. Tuy rằng không nói câu nào, nhưng hắn tin tưởng Nhan Linh Tuyết có thể hiểu được.

Đúng như dự đoán, trên gương mặt trắng như tuyết kia của Nhan Linh Tuyết thoắt cái đỏ hồng. Nàng ta nhẹ nhàng ngậm tiên quả trong miệng, đút cho hắn bằng một cách khác.

Shh… !

“Không tệ không tệ, hương vị cực kỳ ngon.”

Cố Thanh Phong hài lòng gật đầu, nhìn mọi người nằm la liệt khắp nơi, hắn lại chìa ra vô số xúc tu vơ vét thêm một hồi nữa. Sau khi làm xong hắn định bụng rời khỏi nơi đây, đi tìm mục tiêu kế tiếp.

Nhưng mới vừa đi hai bước, hắn lại đột nhiên dừng lại, bởi vì hắn nhớ lại một chuyện.

Đó chính là đám người này vì sao lại mở đại hội Tiên Vương?

Hình như Hướng Thiên Vấn từng nói, đám này chuẩn Tiên Vương bọn hắn tụ họp là để tranh đoạt cơ duyên trở thành Tiên Vương.

Cơ duyên đâu?

Cố Thanh Phong được mệnh danh là gió thổi qua để lại vết, nhạn bay qua cũng nhổ được lông, chó chạy qua bị đánh. Đến tham gia đại hội Tiên Vương một chuyến cũng không dễ dàng, làm sao có thể tay không trở về?

Làm sao có thể chỉ lo hấp thụ những người tham gia mà xem nhẹ đại hội mục đích chân chính của đại hội chứ?

Thế là bàn tay lớn của hắn thò ra, lực hút đáng sợ xuất hiện, Tiệt Thiên đạo tử trên mặt đất lập tức bị hút tới.

“Cơ duyên của Đại hội Tiên Vương ở đâu?”

Tiệt Thiên đạo tử bị bóp cổ sớm đã sợ vỡ mật, sức mạnh toàn thân hoàn toàn biến mất, lúc này giống như phế nhân. Đối mặt với Cố Thanh Phong kinh khủng như thế, hắn ta căn bản không dám phản kháng.

“Ở … ở dưới đáy hồ Bích Lạc, nơi đó có một tòa bảo tháp. Chìa khóa là một miếng ngọc bội viết chữ Tiên, nó nằm trong nhẫn Càn Khôn của ta. Trong bảo tháp có thí luyện…” Tiệt Thiên đạo tử hoảng sợ nói.

Còn chưa có nói xong, hắn ta đã bị Cố Thanh Phong ném qua bên cạnh.

Hắn chỉ cần biết địa điểm là đủ rồi, về phần những thông tin liên quan khác, căn bản không cần để ý.

Tuy nói trong tình huống bình thường, tranh đoạt loại cơ duyên này đều kèm theo nguy cơ. Nhưng đối với Cố Thanh Phong, nguy cơ nhằm vào chuẩn Tiên Vương quả như là trò trẻ con.

Ngay sau đó Cố Thanh Phong liền đi đến bên cạnh hồ Bích Lạc.

“Ngươi ở yên tại chỗ này, bổn đế đi một chút sẽ trở lại.” Hắn nói với Nhan Linh Tuyết.

Nhan Linh Tuyết nào dám không nghe, lập tức gật đầu.

Sau đó thân hình Cố Thanh Phong chợt lóe một cái, cả người hóa thành một vệt ma quang chui vào trong hồ Bích Lạc.

Đáy hồ Bích Lạc quả nhiên có một tòa bảo tháp sừng sững.

Bảo tháp cao đến trăm trượng, chất liệu làm từ đồng, từ trên xuống dưới cũ nát tan hoang, trải đầy vết nứt, là dấu vết do năm tháng để lại.

Khoảnh khác Cố Thanh Phong nhìn thấy tòa tháp này, lập tức kinh ngạc: “Hơi thở của thời gian, cực kỳ giống với hơi thở của lục đại cấm khu. Chẳng lẽ bảo tháp này cũng là sản vật của kỷ nguyên trước?”

Vốn cho rằng là một cơ duyên nho nhỏ, nhưng nếu bảo này tháp là sản vật còn sót lại từ kỷ nguyên trước thì cơ duyên kia chắc chắn không nhỏ.

Bởi vì thứ có thể tồn tại trong tai kiếp cỉa kỷ nguyên, cho dù là người hay là vật thì ít nhất cũng phải cấp bậc nửa bước Tiên Quân.

Cố Thanh Phong lấy ra nhẫn Càn Khôn của Tiệt Thiên đạo tử, bên trong quả nhiên tìm được một miếng ngọc bội trắng tinh, có khắc một chữ Tiên. Hắn tức khắc dâng miếng ngọc bội lên.

Hào quang lóng lánh màu trắng chiếu sáng đáy hồ, rọi vào bên trên bảo tháp. Toà bảo tháp bằng đồng này cũng bùng lên ánh đồng thau, mang theo hơi thở nặng nề và cổ kính.

Ầm ầm!

Cửa chính của bảo tháp đồng thau mở ra, để lộ lối vào đen ngòm, không thấy rõ thứ gì bên trong.

Cố Thanh Phong khẽ mỉm cười, đột nhiên cảm thấy có chút thú vị. Ban đầu có lẽ là các nơi thí luyện của các thiên kiêu, kết quả lại trở nơi của riêng mình.

Dựa theo thường lệ thì mình nên cùng bọn họ tiến vào toà bảo tháp này tham gia thí luyện, sau đó dành được vị trí thứ nhất.

Nhưng bây giờ thì hay rồi, đám thiên kiêu người ngã ngựa đổ, căn bản không có sức tiến vào bên trong.

Thí luyện của một nhóm người biến thành thí luyện của một người.

Tiếp theo hắn lại nhớ tới Tiệt Thiên đạo tử. Từ khi phát hiện toà bảo tháp này không đơn giản, hắn liền láng máng nghi ngờ cơ duyên bên trong bảo tháp này chỉ sợ là chuẩn bị cho Tiệt Thiên đạo tử.

Chương 1127 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!