Những việc mà người này trải qua thật sự quá khoa trương. Từ nhỏ đến lớn cơ duyên vô số, người khác cả đời chưa chắc đã gặp được một cơ duyên, hắn ta thì hay rồi, ba năm một cơ duyên nhỏ, năm năm một cơ duyên lớn, quả thật là ông trời bón cho ăn mà. Người này tuyệt đối là người mang đại khí vận, cấp bậc đứa con của thiên mệnh.
Nếu như không có sự xuất hiện của mình, như vậy cơ duyên bên trong bảo tháp này chín mươi chín phần trăm là của Tiệt Thiên đạo tử.
Vận may như thế quả thực khiến cho người hâm mộ.
Cố Thanh Phong hơi ghen tị trong lòng, hồi tưởng lại mình từ một xó dưới hạ giới, đầu tắt mặt tối phấn đấu đến bây giờ, trải qua bao nhiêu mưa dập gió vùi mới có thành tựu của ngày hôm nay.
Nhưng thằng nhóc Tiệt Thiên đạo tử này nằm ở nhà cũng có cơ duyên rơi xuống, thật là không so sánh thì không có đau thương.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong thật muốn làm thịt Tiệt Thiên đạo tử, nhưng hắn kìm nén lại.
Bởi vì người này thân mang đại khí vận, ngày sau tất nhiên sẽ trở thành nửa bước Tiên Quân, thậm chí Tiên Quân cũng không chừng. Nhất định chính là đối tượng hấp thụ tuyệt hảo nhất.
Cho nên trước khi người này trưởng thành, Cố Thanh Phong tuyệt đối sẽ không động đến hắn ta.
Thậm chí hắn đang nghĩ, sau này để tăng tốc độ trưởng thành cho Tiệt Thiên đạo tử, thỉnh thoảng phái hai con quái nhỏ qua cho hắn ta thăng cấp.
Hoặc là bắt phụ thân hắn ta, giết sư tôn hắn ta…
Khặc khặc khặc…
Cố Thanh Phong kìm lòng không đặng cười lên, nhưng cười một hồi lại cảm thấy có chút không đúng. Cách làm của mình như thế có khác gì cách làm của những tên trùm phản diện đâu?
Mà những tên trùm phản diện đó cuối cùng cũng đều lật xe hết!
Tại sao mình lại sinh ra ý nghĩ nguy hiểm như vậy nhỉ? Chẳng lẽ là đại khí vận trên thân Tiệt Thiên đạo tử ảnh hưởng bổn đế?
Hay là bây giờ giết quách hắn ta đi, ngăn trừ hậu hoạn?
Nhưng nếu như giết người này, vậy sau này ai giúp mình đột phá Tiên Quân?
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Thanh Phong quyết định không giết Tiệt Thiên đạo tử mà chờ đối phương trưởng thành. Dù sao với tư cách một phản diện có tu dưỡng, bóp chết đứa con của thiên mệnh khi chưa trưởng thành là không đạo đức.
Sau đó, Cố Thanh Phong nhàn nhã đi vào bảo tháp đồng giống như đi dạo, định đi xem một chút về cơ duyên vốn dĩ thuộc về đứa con thiên mệnh.
Tầng thứ nhất của bảo tháp thanh đồng.
Vừa mới tiến vào trong đó, một luồng hơi thở nguyên thủy cổ xưa phả vào mặt.
Đây là một tòa cung điện cực kỳ cổ kính.
Bên trong điện trống không, không có bất kỳ một vật trang trí thừa thãi nào, chỉ có một người, một cầm, một lư hương.
Người là một vị nam tử bạch y, anh tuấn nho nhã.
Cầm là một chiếc Thất Huyền cổ cầm, phong vị cổ xưa.
Lư là một chiếc lư hương màu vàng tối, mây khói lượn lờ.
Vị nam tử bạch y này dường như không hề nhận ra sự xuất hiện của Cố Thanh Phong, cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ ở đó đánh đàn. Tiếng đàn phiêu bồng giống như thiên âm đại đạo, giống như có thể gột rửa tâm linh, thanh lọc thân tâm.
Nói thật là tiếng đàn rất êm tai, nhưng Cố Thanh Phong chưa bao giờ là người nho nhã. So với nam tử đánh đàn, hắn lại càng thích nhìn nữ tử khiêu vũ hơn.
Cố Thanh Phong có thể cảm nhận được hơi thở thời gian từ trên người nam tử này.
Hắn có thể khẳng định, vị nam tử trước mắt đây là người của kỷ nguyên trước, nói chính xác là hình chiếu.
Khí tức của nam tử khí tức giống y như Hoa Thải Ngữ và Nhan Linh Tuyết, nhưng lại không phải nửa bước Tiên Quân mà là một hình chiếu.
Hình chiếu này dường như được tòa bảo tháp thanh đồng được bảo tồn.
Thực lực cũng không phải rất mạnh, cùng lắm chỉ là Tiên Vương đỉnh phong mà thôi.
Nhưng đối với những người dự thi cấp bậc chuẩn Tiên Vương mà nói thì đỉnh phong Tiên Vương đã là dư sức rồi.
Nếu như nói yêu cầu của thí luyện là đánh bại nam tử gảy đàn, vậy thì trong đám chuẩn Tiên Vương đó bao gồm cả Tiệt Thiên đạo tử sẽ chẳng có một ai vượt qua được tầng thứ nhất.
Điều này cũng có nghĩa là, thí luyện ở tầng thứ nhất hẳn không phải là chiến đấu, mà là có liên quan tới tiếng đàn.
“Ngươi cảm thấy ca khúc này thế nào?” Nam tử đánh đàn bỗng nhiên mở miệng hỏi.
“Ca khúc tạm được, chỉ là không đi kèm với khiêu vũ mát mẻ, đánh giá kém.”
Nam tử đánh đàn hơi sửng sờ, sắc mặt không vui nói: “Khiếm nhã! Cầm là vật thanh cao, há có thể dung tục như vậy. Ngươi căn bản không hiểu âm luật, quả đúng là đàn gãy tai trâu. Ngươi không hợp cách, trở về đi!”
Cố Thanh Phong khẽ mỉm cười, cũng không nói lời nào mà chậm rãi đi về phía nam tử đánh đàn.
Trên mặt nam tử đánh đàn liền xuất hiện nụ cười lạnh: “Xem ra ngươi là muốn cưỡng chế xông vào, quả thật không tự lượng sức mình. Cửa ải này dựa vào vũ lực cũng không qua nổi đâu, chỉ có người hiểu về cầm mới có thể qua cửa!”
Keng!
Hai tay nam tử đánh đàn đột nhiên gảy mạnh, làn điệu lập tức biến đổi, trở nên cao vang hùng dũng. Hàng tỷ tiếng đàn vô hình hóa thành lưỡi dao sắc bén đáng sợ lao về phía Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong nhàn nhã như đang dạo bước, hoàn toàn coi nhẹ những lưỡi dao từ tiếng đàn đó, mặc cho nó đánh vào trên thân.
Đùng đùng đùng!
Lưỡi dao giống như đụng phải một ngọn núi không thể dao động, dồn dập nổ tung.
“Cái gì!?”
Chương 1128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]