Nam tử đánh đàn kinh hãi hô to, sắc mặt thay đổi kịch liệt. Y vội vàng gia tăng lực độ, chuẩn bị phát động một kích trí mạng. Nhưng mà lúc này, một bàn tay trắng nõn mạnh mẽ giống như mặc kệ khoảng cách, trực tiếp bóp lấy cổ họng y. Tiếng đàn tức khắc im bặt.
Nam tử đánh đàn kinh hãi ngẩng đầu, đối mặt với một đôi mắt tràn đầy ma quang màu đỏ tươi, bên trong giống như đang chứa núi thây biển máu, địa ngục âm ty.
Nhìn thẳng vào nó giống như nhìn thẳng vào vực thẳm.
Nam tử đánh đàn vốn dĩ muốn vùng vẫy, nhưng sau khi đối diện với ánh mắt ấy, y ngừng lại mọi hành động. Y đang sợ hãi!
Con mẹ nó đây căn bản không phải là thực lực mà người dự thi cấp bậc chuẩn Tiên Vương có thể có được!
Rốt cuộc là Ma Thần từ nơi nào đến!?
Cố Thanh Phong không nói gì, hắn cứ bình tĩnh nhìn y như vậy.
Lúc này nam tử đánh đàn mồ hôi lạnh đang chảy ròng, vội vàng gian nan nói: “Các hạ đã vượt qua kiểm tra. Bên kia chính là thông đạo.”
Nói xong, trong tay y phát ra một tia tiên quang đánh lên vách tường bên cạnh, phía trên lập tức xuất hiện một cánh cửa.
“Ồ?” Khóe miệng Cố Thanh Phong gợi lên một nụ cười ác độc: “Ngươi không phải nói bổn đế không hiểu âm luật sao? Vì sao vẫn được qua cửa chứ?”
Nam tử đánh đàn cười gượng nói: “Các hạ nói đùa, người không hiểu âm luật phải là ta mới đúng. Vừa rồi câu nói của các hạ thật sự đã thức tỉnh người trong mộng là ta. Có câu nói “Cầm sắc hòa minh, cực phẩm nhân gian”, chỉ gảy đàn mà không ngắm sắc thì sao gọi là phong nhã?
(Chế từ câu “Cầm sắt hòa minh”, ẩn dụ vợ chồng hòa hợp.)
Theo ta thấy, không chỉ phải đi kèm với khiêu vũ mát mẻ, tốt nhất là không một mảnh vải mới đủ gọi là phong nhã!”
“Khà khà khà…” Cố Thanh Phong nghe vậy thì vui mừng, hắn buông lỏng tay thả nam tử đánh đàn ra.
“Ngươi không tệ, quả nhiên là hiểu cầm.”
“Ài, so với các hạ thì ta còn kém xa vạn dặm. Mời các hạ đi bên này, các hạ đi thong thả.”
Nam tử đánh đàn cung kính dẫn Cố Thanh Phong đến lối vào tầng kế tiếp, sau đó đưa mắt nhìn hắn rời đi.
Thấy Cố Thanh Phong sau khi đi, lúc này mới thở dài một hơi.
Nói lầm bầm: “Trước kia đều là chuẩn Tiên Vương đến tham gia thí luyện. Hôm nay chỉ đến một người thì thôi đi, đằng này lại là một tà ma hùng mạnh như thế, thế này là thế nào? May mà ta lanh trí.”
Lúc này, cây cổ cầm kia lại mình phát ra mấy tiếng đàn chói tai, giống như là đang châm biếm.
Mặt già của nam tử đánh đàn đỏ ửng nói: “Ngươi thì biết cái gì, không phải ta sợ chết, là ta không nỡ bỏ cầm đạo. Chết rồi thì sao nghe được tiếng đàn nữa.”
...
Tầng thứ hai của bảo tháp thanh đồng.
Bố cục cơ bản tương đồng với tầng thứ nhất, vẫn trống không như thế.
Bên trong đại điện có một đứa trẻ đang ngồi.
Đứa trẻ đó mặc yếm đỏ chót, tóc thì buộc chỏm.
Trước người đứa bé để một bàn cờ, bàn cờ rất cao, đứa tẻ đứng trước ván cờ chỉ có thể lộ ra hai cái chỏm tóc.
Cố Thanh Phong nhìn đứa trẻ đó, nó cũng giống như nam tử đánh đàn ở tầng thứ nhất, ra vẻ như không thấy người đến. Nó chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm vào bàn cờ, giống như nhập định.
“Cầm kỳ thư họa sao?” Cố Thanh Phong khẽ cười nói: “Không ngờ chủ nhân của bảo tháp này cũng biết chơi đấy.”
“Xuỵt, đừng nói chuyện, đừng quấy rầy ta đánh cờ.”
Đứa trẻ ngẩng đầu lên, bất mãn nói.
Lúc này Cố Thanh Phong mới chú ý tới toàn bộ diện mạo của nó, là một bé trai. Bộ dáng cực kỳ non nớt, nhưng đôi mắt lại tràn ngập hơi thở tang thương được tích lũy qua từng năm tháng, giống như lão quái vật sống qua những năm tháng vô tận.
“Mau mở thông đạo ra, nếu không bổn đế sẽ hất bàn cờ của ngươi.”
Cố Thanh Phong chẳng thèm vòng vo với nó, thẳng thắn uy hiếp nói.
Ai ngờ đứa trẻ lại cười: “Một chuẩn Tiên Vương nho nhỏ mà khẩu khí lớn thật đấy. Bàn cờ này tương liên với bảo tháp, ngay cả ta cũng không cách nào lay động, chỉ dựa vào ngươi?
Nếu như ngươi muốn qua cửa này, vậy thì hãy phá giải tử cục này đi.”
Đứa trẻ chỉ vào bàn cờ và nói.
Cố Thanh Phong chậm rãi đi về phía bàn cờ.
Đứa trẻ tưởng rằng hắn muốn qua đây đánh cờ, thế nên bắt đầu giới thiệu: “Đây là tàn cuộc Tù Thiên, từ kỷ nguyên trước đến nay, trong thiên hạ chưa có một ai có thể phá. Cho dù là người thuộc cờ đạo đến cũng chẳng ăn thua gì. Bất luận chơi cờ như thế nào thì sau ba mươi sáu nước cũng phải chào thua. Người người đều nói đây chính là tử cục, căn bản không có cách phá giải.
Nhưng ta không cho là như vậy, trong thiên hạ không có ván cờ nào là không thể phá giải, chỉ là tạm thời chưa tìm được phương pháp mà thôi. Dĩ nhiên, ta cũng không mong đợi ngươi có thể phá giải, chỉ cần ngươi có thể kiên trì được hai mươi nước mà chưa thua thì coi như ngươi…”
Đứa bé còn chưa nói xong, một cái chân to đã đá vào bàn cờ.
Đứa trẻ không có ngăn cản, ngược lại cười lạnh, cảm thấy Cố Thanh Phong không tự lượng sức. Bởi vì một đỉnh phong Tiên Vương như nó cũng không thể làm tổn hại đến bàn cờ này, trừ phi người đến là nửa bước Tiên Quân.
Kết quả giây tiếp theo.
Rắc!
Một vết nứt sáng loáng xuất hiện tại trên bàn cờ, sau đó vết nứt càng ngày càng nhiều, cho đến khi bàn cờ vỡ tan, quân cờ vỡ vụn.
Đứa trẻ trợn mắt hốc mồm, tròng mắt xém tý nữa đã rơi ra ngoài.
“Ngươi ngươi ngươi… Làm sao mà…”
Chương 1129 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]