“Mở ra thông đạo, hoặc là chết.” Giọng nói bình tĩnh của Cố Thanh Phong trực tiếp cắt ngang tiếng kinh hô của đứa bé. Sắc mặt đứa bé thay đổi liên tục, bỗng nhiên đứa trẻ vỗ tay một cái thật lớn, mặt mày mừng rỡ nhìn đống mảnh vỡ của bàn cờ trên đất.
“Đã phá được tàn cuộc Tù Thiên rồi! Ta đã hiểu! Chẳng trách cho dù ta suy diễn thế nào, đánh đến mức nào cũng là một con đường chết. Ta từng hoài nghi vô số lần, rằng ván cờ này chính là tử cục không thể giải, nhưng năm đó sư phụ đã từng nói nhất định có thể giải, hôm nay cuối cùng ta đã hiểu rõ rồi.
Hành động đánh vỡ ván cờ của các hạ nhìn như lỗ mãng, thật ra chính là lối thoát duy nhất!
Hủy diệt ván cờ, mới thật sự là phương pháp phá giải!
Ván cờ bị hủy đi, vậy thì tử cục cũng chẳng còn nữa không phải sao? Không còn nữa chẳng phải là đã phá giải rồi sao?
Bây giờ cuối cùng ta đã hiểu! Tàn cuộc Tù Thiên quả thực là tử cục, muốn phá giải thì phải nhảy ra từ trong ván cờ, dĩ nhiên sẽ không bị tử cục vây khốn nữa!
Thì ra thắng bại không nằm trong ván cờ mà nằm ngoài ván cờ!
Các hạ đúng là đại trí giả ngu, đại trí giả ngu! Ha ha ha, ngươi đã qua cửa!”
Chát!
Một cái bạt tai đau điếng đáp lên mặt đứa bé, khiến cho nó quay tại chỗ vài vòng.
“Mẹ nó lắm mồm quá, mau mở thông đạo ra.” Cố Thanh Phong khó chịu lên tiếng.
Chẳng biết tại sao, hiện giờ hễ nhìn thấy con nít buộc tóc chỏm là hắn lại nổi giận.
Đứa trẻ bị tát một cái giận mà không dám nói gì, nó che gò má sưng phù, vội vàng mở thông đạo cho Cố Thanh Phong.
Sau đó, Cố Thanh Phong ngông nghênh đi tới tầng thứ ba.
Nếu như không ngoài dự đoán, tầng thứ ba có lẽ là thư trong cầm kỳ thư họa.
Vừa tiến vào tầng thứ ba, đập vào mắt chính là đống văn tự huyền ảo chi chít.
Những văn tự kia giống như phù văn đại đạo, tỏa ra màu vàng kim nhàn nhạt, toàn bộ được khắc dấu trên vách tường.
Toàn bộ vách tường, trần nhà, mặt đất của tầng thứ ba đều là kiểu văn tự trừu tượng kỳ dị này, giống như là ghi chép vô số loại công pháp.
Một ông già râu bạc đang đứng bên tường, đang nghiền ngẫm nghiên cứu đống văn tự trên tường không chớp mắt.
Lão ta đưa lưng về phía Cố Thanh Phong, có vẻ như cảm giác được có người đến, lão cũng không quay đầu mà là nhàn nhạt lên tiếng: “Trong này ghi chép lại Đạo mà các đại cường giả ở kỷ nguyên trước lưu lại. Người yếu nhất cũng là Tiên Vương mới có thể miễn cưỡng lưu lại vết tích ở trên, trong đó còn có rất nhiều Đạo của các cường giả trên Tiên Vương lưu lại.
Có thể nói, nếu ai có thể hiểu thấu đáo sự huyền bí trong đó, thì có nghĩa vượt qua Tiên Vương cũng không phải là việc khó.”
Cố Thanh Phong nhìn những văn tự phía trên, phát hiện quả nhiên huyền diệu lạ thường. Mỗi một phù văn dường như cũng đang giải thích một loại Đạo, huyền diệu khó giải thích. Có chữ hắn có thể hiểu được, nhưng cũng có chữ có hơi cao thâm, cho dù là hắn trong chốc lát cũng không thể đoán ra.
Những đạo văn có vẻ nhưu đã ghi lại tất cả những điều tuyệt diệu của thế gian. Nơi đây chắc chắn được xem là vùng đất trù phú của người tu hành. Nếu là người có ngộ tính tốt, ở chỗ này bế quan vạn năm, mai kia rất có khả năng chứng đạo thành Tiên Vương.
Ở góc bức tường còn có mấy bộ xương trắng. Tư thế của những bộ xương kia rất kỳ lạ, xương ngón tay trắng hếu dán chặt lên văn tự ở trên tường, hình như những người này đều đang quan sát chữ viết phía trên cho đến tận lúc chết.
Giọng nói của ông lão lại vang lên lần nữa: “Những bộ hài cốt này từng là người thí luyện. Ngộ tính của bọn họ không tốt lại trầm mê trong đại đạo, cưỡng ép lĩnh ngộ. Cuối cùng hao hết tâm thần rồi chết.
Cửa ải này rất đơn giản, chỉ cần ngươi có thể lĩnh hội được sự huyền bí ẩn chứa trong những văn tự này là có thể qua ải. Hơn nữa, chỉ cần ngươi lĩnh ngộ, tu vi chắc chắn sẽ tăng…”
Ầm!
Ông lão còn chưa nói xong, đã cảm thấy trên mông bị đá một cái.
“Á!”
Lão kêu thảm một tiếng, cả người dính lên vách tường, làm hư hại không ít Đạo văn.
Sau đó lão nhảy từ trên tường xuống, nổi giận lôi đình như bị điên.
Lần này cuối cùng lão không nể nang gì Cố Thanh Phong nữa, mà là xoay người lại phẫn nộ nói: “Nhìn chuyện tốt mà ngươi làm đi! Đây chính là tâm huyết của cường giả kỷ nguyên trước, ngươi lại dám làm hư hại nó!”
Sầm!
Cố Thanh Phong lại nâng chân đá vào bụng lão già, lão ta lại lần nữa dính trên vách tường, lại làm hư mất một phần Đạo văn.
Nhưng lần này lão cũng không dám kêu la ồn ào nữa. Bởi vì dù sao lần đầu tiên bị đạp cũng là quay lưng, vả lại còn bị đánh bất ngờ, không né được có thể chấp nhận. Nhưng lần thứ hai lão đã có phòng bị, thế mà vẫn không tránh thoát một cước của Cố Thanh Phong.
Như vậy nói rõ điều gì?
Nói rõ đối phương căn bản không phải là chuẩn Tiên Vương, mà là trên cả Tiên Vương!
“Không ngờ lại có một cường giả như ngươi đến tham gia thí luyện. Chẳng trách những văn tự này không thể thu hút được ngươi. Nhưng mà, ngươi nhìn những Đạo văn xem!”
Ông lão móc ra một phiến đá vàng kim từ trong ngực, phía trên là văn tự màu vàng nhạt chuyển động như làn nước chảy, trông huyền ảo dị thường. Mỗi một văn tự dường như ẩn chứa một chân lý của thế giới, tráng lệ vô cùng, khiến cho bất kỳ một người tu hành nào đều không có cách khước từ.
Chương 1130 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]