“Đây chính là Đạo của một vị cường giả Tiên Quân chân chính. Cường giả Tiên Quân đã sớm xây dựng ra thế giới pháp tắc cực kỳ hoàn thiện. Mỗi một Đạo văn trong này đều tương đương với một chân lý của thế giới bao la, không người nào có thể từ chối…” Ầm!
Phiến đá màu vàng ghi chép lại Đạo của Tiên Quân vỡ vụn theo tiếng động đó, hóa thành bột mịn.
Ông lão ngây người tại chỗ, nhìn thấy bột mịn đầy đất, trái tim lão cũng vỡ tan theo.
“Chuyện này không thể nào!” Ông lão run rẩy gào to, mặt đầy vẻ không thể tin: “Làm sao ngươi có thể chống lại được sự mê hoặc của Đạo Tiên Quân! Trên đời này không ai có thể chống lại được loại cám dỗ này, chẳng lẽ ngươi không muốn trở thành Tiên Quân sao?”
Cố Thanh Phong hờ hững đáp: “Tu luyện công pháp làm quái gì, quá mệt mỏi! Có thời gian thì chi bằng tìm một vị Tiên Quân còn sống rồi hấp thụ người đó là tiện nhất.”
Những lời hắn nói đều là thật lòng. Dù cho công pháp có kỳ diệu thế nào đi nữa, nhưng chỉ cần trong lòng không ham muốn công pháp thì mãi mãi sẽ không trầm mê trong đó.
Mà quả thật Cố Thanh Phong không có dục vọng gì với công pháp. Rõ ràng có thể ăn không ngồi rồi, cớ sao phải cắm đầu tu luyện khổ sở?
Thay vì cho hắn một bản công pháp của Tiên Quân thì chi bằng cho hắn một vị Tiên Quân còn sống cho mau.
Đương nhiên rồi, tốt nhất Tiên Quân này phải là nữ, nếu như tốt hơn một chút thì hy vọng vẫn là người nhà.
Lão già: “???”
Trái tim lão ta chợt run rẩy, hấp thụ? Tiên Quân!?
Mẹ nó đây rốt cuộc là ma đầu gì?!
Sau đó, lão ta giống như quả bóng xì hơi: “Các hạ đã thông qua khảo nghiệm. Ngươi không bị mụ mị trong những công pháp này, thành công qua ải.”
Vừa nói, lão ta liền mở ra thông đạo đi đến tầng kế tiếp.
Cố Thanh Phong cũng đi lên chẳng hề quay đầu lại.
Tầng thứ tư.
Trên vách tường vẽ đầy những bức họa đẹp đẽ mà thần bí.
Có Côn Bằng sải cánh rộng vạn trượng, ngao du trên cửu thiên.
(Côn Bằng là loại thần thú mang theo hai loại thần thái, là cá hoặc là chim.)
Có cây ma cắm rễ dưới Cửu U, trói chặt hàng tỷ quỷ thần.
Cũng có Kiến Thiên Giác dùng một cái xúc tu nâng lên mặt trời, mặt trăng và các vì sao.
Một thanh niên vóc dáng gầy gò, sắc mặt tái nhợt đang vẽ tranh. Y đang vẽ một con rồng, một con ngũ trảo Kim Long. Toàn bộ mình rồng đã vẽ xong, còn thiếu con mắt.
Y sa vào trầm tư, có vẻ như đang suy nghĩ nên vẽ mắt cho rồng như thế nào.
“Những bức họa này thế nào?”
Y hỏi Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong: “Mở cửa.”
Họa sĩ trẻ nhướn mày, không vui nói: “Ta đang hỏi ngươi vẽ thế nào!”
Cố Thanh Phong: “Bổn đế bảo ngươi mở cửa.”
“Ngươi…”
Chát
Một cái bạt tát đáp lên mặt họa sĩ khiến y bay thẳng ra ngoài, ngay cả bút vẽ trong tay đều rơi xuống.
Họa sĩ từ dưới đất bò dậy, giận đến tím mặt. Y từng gặp rất nhiều người thí luyện, nhưng chưa từng gặp kẻ nào mất lịch sự như Cố Thanh Phong.
“Sao ngươi dám…”
Chát chát chát…
Sau cú liên hoàn tát, thái độ họa sĩ trở nên dịu hẳn.
Y im lặng nhặt bút vẽ trên mặt đất: “Được thôi, ta đây sẽ mở cửa.”
Chỉ thấy họa sĩ đi về phía vách tường và giơ bút vẽ trong tay lên. Ra tay nhanh như chớp chấm một chấm nơi mắt rồng, vẽ rồng điểm mắt.
Ầm ầm!
Vách tường bắt đầu chấn động dữ dội, ngũ trảo Kim Long kia sống dậy!
Không chỉ ngũ trảo Kim Long, ngay cả Côn Bằng vạn trượng, ma thụ dữ tợn, kiến Thiên Giác nâng trời và tất cả dị thú khác đều sống dậy.
Bọn nó giống như hồi sinh từ thời viễn cổ, từng con từng con đi xuống khỏi bức tường.
Trong nhất thời, vô số dị thú Thượng Cổ sống lại, uy thế kinh thiên động địa. Cho dù là ai đứng trước bầy dị thú này đều sẽ cảm giác bản thân mình nhỏ bé vô cùng, giống như bị một đám săn mồi cấp cao để mắt tới.
Mà người họa sĩ kia thì đang đứng trong bầy dị thú, ánh mắt sáng rực nhìn Cố Thanh Phong, giống như chúa tể vạn thú.
Ánh mắt của y sáng đến mức doạ người, mắt như tia điện, giống như ánh chớp lóe sáng phá vỡ bầu trời đêm, chiếu vào người Cố Thanh Phong.
Quả thật là khí thế phi phàm.
Chỉ có một thứ không hài hòa chính là gương mặt sưng phù giống như đầu heo.
“Giết hắn!”
Họa sĩ giận dữ hét.
Bầy dị thú Thượng Cổ lập tức chuyển động.
Kiến Thiên Giác có thân hình nhỏ nhất nhưng tốc độ lại nhanh nhất, nhoáng cái đã xuất hiện trước người người, giống như một tia chớp màu đen tàn nhẫn bổ nhào tới.
Con kiến nhỏ bé vận hết sức mạnh làm cho hư không trở nên vặn vẹo nứt toác, sức mạnh quả thật vô cùng kinh hồn. Một kích kia giống như có thể trấn áp được thế giới.
Nhưng khi nó đụng vào người Cố Thanh Phong giống như đụng phải trụ trời không thể lay chuyển.
Phịch một tiếng, nó váng đầu chuyển hướng té ngã trên đất.
Bẹp!
Cố Thanh Phong thuận chân giẫm lên một cái, Kiến Thiên Giác trực tiếp bị giết chết, hóa thành một vũng mực nước sền sệt.
Lúc này, Côn Bằng vạn trượng từ trên trời sà xuống. Khi nó xuất kích, trong thoáng chốc toàn bộ tầng thứ tư đều xảy ra biến hóa kinh trời, giống như là hóa thành biển lớn bao la sóng cuồn cuộn. Khi Côn Bằng giương cánh như đám mây che trời, vỗ cánh lên như trời nổi bão vũ, mang theo sức mạnh hủy diệt vô tận.
Phù!
Cố Thanh Phong nhẹ nhàng thổi một hơi, ma khí vô tận tuôn trào.
Chỉ trong nháy mắt!
Ầm!
Đất trời lay động, nước biển cuốn ngược. Nước biển kia đến thế nào thì trở về thế đó, hơn nữa còn nhanh chóng mãnh liệt hơn vừa nãy.
Côn Bằng che trời kia lập tức bị sóng biển dập chết, hóa thành một vũng mực đen đặc.
Không chỉ Côn Bằng, ngay những dị thú khác, cũng chết trong sóng ma khí.
Chương 1131 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]