“Đây đúng là quá trình diễn ra không quan trọng, quan trọng chính là kết quả, mục đích của người kia chính là mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên, sở dĩ chọn thiên mệnh chi tử, hiển nhiên là vì chuyện này chỉ có thiên mệnh chi tử mới có thể làm được, nhưng sau đó đại nhân ngài lại xuất hiện, đại thế trong thiên hạ vẫn không thay đổi, chứng minh đại nhân ngài cũng có năng lực mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên. Cho nên bần đạo đương nhiên phải hai tay dâng lên Kỷ Nguyên Chi Hỏa.
Cho nên. . . Thật ra ngài vốn dĩ không cần phải bạo lực như vậy, rút. . .”
Bốp!
“Không cần nói nhảm nhiều lời dư thừa.” Cố Thanh Phong mất kiên nhẫn nói: “Nói cho ta nghe, làm cách nào lợi dụng Kỷ Nguyên Chi Hỏa để bắt đầu Vạn Cổ kỷ nguyên.”
Hắn đã hơi có vẻ không thể chờ đợi được nữa, vừa nghĩ tới cường giả của Vạn Cổ kỷ nguyên tái hiện giữa nhân gian, liền không nhịn được nỗi hưng phấn.
Người mà cả đời này cũng không tìm được mấy đối thủ có thể cầm cự đánh cho xong một trận, sẽ có cảm giác tịch mịch lẫn đáng buồn như thế nào!
Ai ngờ, lúc này lão đạo sĩ lôi thôi lại tạt một gáo nước lạnh.
“Đại nhân, trước tiên ngài đừng đánh ta, ta thật sự không biết phải làm như thế nào để mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên, quẻ bói biểu hiện ngài cầm lấy Kỷ Nguyên Chi Hỏa rồi, Vạn Cổ kỷ nguyên sẽ đồng thời mở ra, ta còn tưởng ngài biết rõ cách mở ra đó chứ.”
Bốp!
“Phế vật! Chút chuyện nhỏ này cũng không biết, nếu ngươi đã hoàn thành sứ mệnh canh gác, vậy bây giờ ngươi có thể đi chết được rồi.” Cố Thanh Phong lạnh lùng nói.
Lão đạo sĩ lôi thôi trong nháy mắt hoàn toàn thay đổi sắc mặt, vội vàng nói: “Đại nhân xin đừng mà! Ta có manh mối! Có đầu mối!”
“Đầu mối gì, mau nói!”
“Cách mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên, chắc chắn ở ngay trên người Tiệt Thiên đạo tử, nếu người đứng sau màn đã giật dây chọn hắn làm người hữu duyên, vậy thì chắc chắn hắn sẽ có cách mở ra!”
“Hừ! Bổn đế vừa mới hút khô sức mạnh của hắn, còn đoạt đi nhẫn trữ vật của hắn, không thấy cái rắm gì hết!”
Lão đạo sĩ lôi thôi nghe thấy như vậy thì không khỏi rùng mình, không biết trước mặt mình là ma đầu phương nào đây.
Ông chặn lại nói: “Khí vận! Nhất định là khí vận! Người có đại khí vận vô luận làm chuyện gì, đều giống như được thần trợ giúp, cho dù rơi xuống vách đá cũng có thể chuyển nguy thành an, nói không chừng còn có thể tìm được truyền thừa thượng cổ, nếu như ta đoán không sai, dựa theo kế hoạch đã định của kẻ đứng sau màn, đầu tiên sẽ để Tiệt Thiên đạo tử lấy được Kỷ Nguyên Chi Hỏa, sau đó điều động khí vận, sớm muộn cũng có một ngày, hắn nhận được cơ duyên truyền hợp mà mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên.”
Cố Thanh Phong thoáng cái nhíu chặt chân mày : “Khí vận? Chẳng lẽ ngươi còn muốn bổn đế giao bảo vật này tới tay Tiệt Thiên đạo tử hay sao? Sau đó yên lặng chờ hắn, nhìn hắn tới khi nào khí vận tăng cao, trực tiếp mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên?”
Nghe giọng điệu không thiện lương của Cố Thanh Phong, nhìn đôi mắt đối phương lóe lên ma quang đỏ hồng, lão đạo sĩ lôi thôi liều mạng vắt hết óc, rốt cuộc, hai mắt hắn sáng lên.
“Đại nhân, ta biết một biện pháp có thể không cần phiền toái như vậy.”
“Biện pháp gì?” Cố Thanh Phong hỏi.
“Cướp lấy số mệnh của Tiệt Thiên đạo tử, thay vào đó trở thành thiên mệnh chi tử!” Lão đạo sĩ lôi thôi càng nói càng hưng phấn: “Đại nhân, chỉ cần ngài có thể thay thế, vậy ngài chính là thiên mệnh chi tử, đến lúc đó dưới sự chỉ dẫn của số mệnh, ngài sẽ tự tay mở ra Vạn Cổ kỷ nguyên!
Cũng không có gì lạ! Chả trách sau khi quẻ tượng cho thấy ngài chiếm được kỷ nguyên chi hỏa, Vạn Cổ kỷ nguyên vẫn sẽ mở ra như trước, thì ra điểm mấu chốt nằm ở đây!”
“Thiên mệnh chi tử?” Cố Thanh Phong hơi sững sờ, nói lẩm bẩm.
Bốn chữ này làm cho trong lòng hắn có kích động.
Lão đạo sĩ lôi thôi nhìn thấy Cố Thanh Phong không nói gì một lúc lâu, không khỏi cảm thấy thấp thỏm nói với vẻ lo lắng: “Đại nhân?”
“Khặc khặc khặc….”
Một tràn tiếng cười kinh khủng lạnh lẽo chợt vang lên làm cho lão đạo sĩ hoảng sợ, còn tưởng rằng bản thân ông ta sắp bị giết rồi.
“Bổn đế cũng có thể trở thành thiên mệnh chi tử sao? Điều đó thật tuyệt vời!”
Lão đạo sĩ lôi thôi ở bên cạnh run rẩy nói: “Đại nhân, thiên mệnh chi tử cũng không vui vẻ cười như vậy.”
Bốp!
“Phương pháp cướp lấy số mệnh đâu, mau mau lấy ra đi!” Hai mắt Cố Thanh Phong tràn ngập ma quang rực rỡ.
“Đại nhân, trong Kỷ Nguyên Chi Hoả có ghi…”
Không đợi lão đạo sĩ nói xong, Cố Thanh Phong đã sớm nắm lấy Kỷ Nguyên Chi Hỏa, nhét vào miệng.
Lẩm bẩm một tiếng.
Kỷ Nguyên Chi Hoả bị hắn nuốt chửng.
Tâm thần câu kết với Kỷ Nguyên Chi Hoả.
Ầm ầm!
Một cánh cửa đến một thế giới mới mở ra.
Vô số thiên địa chí lý, pháp tắc chư thiên, tiên thuật thần thông, trật tự luân chuyển toàn bộ bày ra trước mắt.
Lúc này đây, tâm thần của Cố Thanh Phong đã đắm chìm trong thế giới này.
Nhưng mà một giây sau, ánh mắt của hắn tỉnh táo lại, hắn nhớ rõ mục đích của mình là tìm kiếm phương pháp cướp lấy số mệnh, chứ không phải đắm chìm vào sự giác ngộ ở đây.
Kỳ thật chỉ trong giây phút ngắn ngủi, được vô số thiên địa chí lý rửa sạch, phát sinh va chạm với bản thân Cố Thanh Phong, lập tức va chạm ra không ít tia lửa mới, làm cho hắn cảm thấy cảnh giới bản thân buông lỏng, có một loại cảm giác sắp chứng đạo Tiên Vương.
Điều này làm cho Cố Thanh Phong có chút vui mừng, càng hài lòng với công hiệu của Kỷ Nguyên Chi Hỏa hơn, xem ra sau này chứng đạo Tiên Vương sẽ phải dựa vào nó.
Chương 1134 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]